Thơ trong ca khúc Nguyễn đình Toàn

Nguyễn Ðình Toàn là nhà văn nổi tiếng, được ưa thích ở Miền Nam trước kia.

Ðặc biệt, tài năng của tác giả Áo Mơ Phai (Giải Văn học Nghệ thuật VNCH) còn lan sang nhiều lãnh vực. Chương trình Nhạc Chủ Ðề đến nay vẫn còn được nhiều người nhớ đến.

nguyen-dinh-toan

Nguyễn Ðình Toàn cũng là một nhà thơ có tài đã xuất bản tập Mật Ðắng (1962). Có thể nói thơ là tiếng nói, là hơi thở là mùi hương lan tỏa trong mọi sáng tác của Nguyễn Ðình Toàn. Cho nên chúng ta không ngạc nhiên khi tìm thấy thơ trong các ca khúc in ở Hiên Cúc Vàng (tập nhạc, 1999); Tôi Muốn Nói Với Em (tập nhạc, 2001); Mưa Trên Cây Hoàng Lan (tập nhạc, 2002).

 

căn nhà xưa

 

Em có nhớ căn nhà xưa

Bên khu vườn cải

Nơi những sớm mai nằm nghe

Nắng ròn trên mái

 

Ở đó có những lũ sên bò quanh

Những vết nứt rêu tường xanh

Có giếng nước soi trời trong

 

Ở đó có lá cuốn dây ngoài song

Có gió mát đêm bình yên

Có những tiếng chuông gần lắm

Pha hòa tiếng cầu kinh

Ngân nga vang qua sân giáo đường

Từng ngày nghe đã quen

 

Ở đó có những tháng năm buồn tênh

Khốn khó quyết nuôi tình duyên

Ðã trốn thoát qua nhiều phen

Ở đó ngó thấy nghĩa trang kề bên

Có tiếng khóc hơi đèn nhang

Có những sớm em tìm đến

Với những đóa hồng

Khép nép giữa vòng tay ôm

Nghe sau lưng êm có chiếc lá mưng

Ðã đổi màu xanh lấy hương nồng

 

Ðắng Ðót

 

Trên núi cao kia

Tôi nghe tiếng con chim

– Ðắng Ðót – kêu sương

Chim hỡi nhớ ai

Mà lời chim đau thương

Trên cánh đồng kia

Có con bướm khô cánh rơi bên đường

Nước mắt tôi khóc chàng

Không dập tắt được lửa tình trong tôi

 

Ôi có ai kia

Ðêm nao thức nghe đêm

Mới biết đêm sâu

Mới biết tim ta là bể đau khi yêu

Như cánh buồm con giữa cơn sóng  to

Cuốn trôi vật vờ

 

hãy thắp cho nhau

một ngọn đèn

 

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Dù mịt mùng xa xăm

Một ngọn đèn trong đêm mờ ám

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Dù chẳng còn hơi ấm

Cho lạnh lùng thấm qua lòng anh

 

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Một ngọn đèn trăm năm

Rồi thả đèn trôi trên dòng sông

Như tháng giêng trong đêm nguyệt rằm

Người thả đèn trên sóng

Cầu nguyện cho những ai trầm luân

 

Ðêm quê hương

Ðêm treo trên một cành ngang

Chôn nhau xong làm dấu nhớ chỗ ai nằm

Cơn mưa giông

Ðêm qua đông trời lạnh lắm

Gió khắp bốn bề cây rừng

Núi rung hình bóng

Mai rạng đômg

Ðến lượt ai đem chôn

 

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Dù tình đời mong manh

Lòng chẳng còn trông mong gì nữa

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Tình còn là tin nhắn

Chẳng còn đèn sẽ soi ngày không

 

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Ðể một mình trong đêm

Anh tưởng nhìn ra em còn hơn

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Một ngọn đèn tai biến

Một ngọn đèn tóc tang dửng dưng

 

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Bằng lửa sầu tim anh

Một ngọn đèn lênh đênh ngày tháng

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Dù mệt nhoài trông ngóng

Ðể nhủ lòng  gắng nuôi niềm tin

 

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Một ngọn đèn đau thương

Ðã nhạt nhòa hơn hơi tình duyên

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Bằng nhọc nhằn cay đắng

Của hình hài rã trong trại giam

 

Ôi đêm đen

Ðêm mang trăm niềm ai oán

Ðêm chôn ta từng canh vắng

Ðêm âm thầm

Ðêm thê lương

Ðêm không mong trời sẽ sáng

Ðêm nghe xương rời rã buồn

Ngón tay bẻ đốt

Như ngày xanh gẫy từ em qua anh

 

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Dù lửa tàn trong anh

Không còn đủ  khêu thêm đèn sáng

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Ðể dù trong tăm tối

Có mộng còn biết nơi tìm sang

 

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Rồi thả hồn bay lên

Nơi hẹn hò không tên gặp em

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Ðể dù trong xa vắng

Em còn được cháy trong lòng anh

SHARE

NO COMMENTS