Richard Brautigan

Richard Brautigan sinh ngày 30 tháng 1 năm 1935 tại Tacoma, Washington. Ông là một trong vài cult figures (“tượng thờ”) của văn chương “beat”, một “người hùng chống văn hoá” của những năm 60 và 70. Cuộc đời thảm đạm (do cô đơn và nghiện rượu) và văn phong tươi mát của Brautigan là một sự tương phản đầy bí ẩn. Ông tự tử bằng một phát súng vào ngày 14 tháng 9 năm 1984 (?) và người ta phát hiện xác chết trong phòng khách ở nhà ông vào ngày 25 tháng 10 năm 1984. Ông là tác giả của 11 tập thơ và 10 cuốn tiểu thuyết.

Sáu bài thơ của ông dưới đây qua bản dịch của Lê Đình Nhất-Lang và của Thận Nhiên

 

richard-brautigan
1935-1984

 

Con cá mè bạn em

 

Nếu tôi có sống đời tôi

trong hình hài cá mè

trong những khung da và râu ria

nơi đáy ao

và em có đi qua

một tối

khi trăng đang soi

xuống căn nhà tối của tôi

và đứng đó bên bờ

của lòng thương yêu của tôi

và nghĩ, “Cảnh đẹp ghê

nơi đây bên ao này. Tôi ước

có ai yêu tôi,”

tôi sẽ yêu em và làm con cá mè

bạn em và đuổi những ý tưởng

cô đơn như vậy ra khỏi đầu em

và đột nhiên em sẽ

bình yên,

và hỏi chính mình, “Không biết

có con cá mè nào

trong ao này? Ðây có vẻ như

một nơi lý tưởng cho chúng.”

 

Hãy du hành vào căn nhà Mỹ mới

 

Có những cánh cửa

muốn thoát

khỏi những bản lề để

bay với những đám mây hoàn hảo.

 

Có những cửa sổ

muốn được

thả ra khỏi

khung để chạy với

nai qua

những đồng cỏ miền quê.

 

Có những bức tường

muốn lảng vảng

với núi

qua buổi chạng vạng

sáng sớm.

 

Có những mái nhà

muốn du lịch

một cách phong nhã với

những ngôi sao qua

những vòng tròn của bóng tối.

 

Bản dịch của Lê Ðình Nhất-Lang

Một vũ điệu trời giữa tháng Hai

 

Hãy nhảy về phía tôi, xin mời, cứ

như em là một ngôi sao

với nhiều năm ánh sáng chồng chất

ở trên tóc em,

đang cười,

 

và tôi sẽ nhảy về phía em

cứ như tôi là bóng tối

với những con dơi chồng chất như một cái nón

trên đầu tôi.

 

Kẻ quá giang xứ Ga-li-lê

 

Baudelaire đang lái một chiếc Model A

băng ngang xứ Ga-li-lê.

Ông đón một kẻ xin quá giang tên là

Giê-su đang đứng giữa một bầy cá,

đút cho chúng những mẩu bánh mì

Giê-su leo lên ghế trước ngồi, hỏi

“Mi đi đâu đó?”

Baudelaire đáp,

“Tôi đi bất cứ nơi nào,

miễn là ra khỏi thế giới này!”

Giê-su nói, “Ta sẽ đi với mi cho tới

đồi Gôn-gô-tha

Ta có một nhượng địa trong lễ hội ở đó,

và chắc trễ giờ rồi.”

 

richard-brautigan1
Paul Klee Drawings Original Lithograph

 

Tang lễ côn trùng của tôi

 

Khi còn bé

tôi có một nghĩa trang

để chôn côn trùng

và các con chim qua đời

dưới một bụi hồng.

Tôi chôn những con côn trùng

trong giấy bạc và hộp diêm.

Tôi chôn những con chim

trong những mảnh vải đỏ.

Vụ nào cũng thật là buồn

và tôi khóc nức nở khi lấp đất

vào những cái huyệt nhỏ

bằng một cái thìa.

Baudelaire đến tham dự

những tang lễ côn trùng với tôi,

chàng đọc những lời nguyện bé xíu

đúng cỡ

của những con chim quá cố.

 

Nhà thương điên

 

Baudelaire đến nhà thương điên

hoá trang như một bác sĩ tâm thần.

Ông ở lại đó hai tháng

rồi khi ông bỏ đi,

cái nhà thương điên

khoái ông cho tới nỗi

nó theo ông khắp California,

và Baudelaire cười ồ khi

cái nhà thương điên

cạ mình vào chân ông như

một con mèo lạ.

 

Bản dịch của Thận Nhiên

(Nguồn Website Tiền Vệ)

SHARE

NO COMMENTS