Đoàn Minh Châu

Đoàn Minh Châu hiện sống và làm việc ở Đà Nẵng. Cô thuộc thế hệ những nhà thơ trẻ ở Việt Nam, xuất hiện trên Website văn chương Tiền Vệ, hơn là ở những diễn đàn chính thống.
Thơ Đoàn Minh Châu phần lớn là thơ tình, kỹ thuật thơ tự do rất chắc tay; thi ảnh và tiết điệu rất đẹp, dịu dàng nữ tính, có những hình ảnh độc đáo bất ngờ. Thận Nhiên

doan-minh-chau

 

Căn phòng mọc hoang trên cỏ

 

không biết ngoài kia bước chân ai

không biết bao nhịp mưa ngoài cửa

ở đây thành phố xa từ cái nhìn quen

chợt lạ từ chiều nào đó

ở đây giấc ngủ không yên

ở đây xa lắm những giấc mơ cỏ dại

ở đây mưa chín trong mùa

mối tình như sương rơi buổi đêm

tan nhanh khi chưa kịp nắm

ở đây phố phất phơ vàng

nhớ trăng Hà Nội

nhớ đèn Sài Gòn

nhớ nơi nào chưa tới

ai đã bỏ xa

giọt café rơi trên những hẹn hò giấu kín

căn phòng mọc hoang trên cỏ

ở đây mùa xuân trẻ dại

quỳ trên đồi ngực căng nhức

đêm ủ bằng chăn đỏ

ở đây điệu nhạc buồn

như vệt bùn bắn lên chân

 

ở đây tuổi hai mươi tư…

 

Cơn bão đầu tiên

 

mùa đông về

trong cơn bão đầu tiên

những con đường và đất trời

lặng như một điềm gở

 

ta dạt vào cơn mưa rỉ rả giữa khuya

chuyến xe chao nghiêng gió

những ngôi nhà san sát nhau một niềm gắn bó

chợt thèm vô cùng hơi ấm

từ sau cửa sổ đóng kín

ánh đèn trắng xanh hắt lên con đường loang loang ướt

vờn trên đôi tay những sợi lông dựng đứng

lòng trống hoác cả chán chường

 

đợi cơn bão ngày mai

chập chờn

nhiều ngày đã chênh vênh nghiêng đổ

 

Lấp lánh lạnh

 

có những ngày từng dòng mưa xưa chảy ướt nhoè buổi chiều lổ đổ trên vành xe dạt về phía ánh nhìn không mục đích

em ở đâu trong phiên chợ ồn ào những ơ hờ chớp nhoáng

anh ở đâu quanh phiên chợ nhập nhòa gió cát chiều này

 

có những ngày mảng trời chông chênh nghiêng đổ trong đôi mắt quen

xói vào lòng dày lên cỏ dại

nếu được chìm nghỉm trong cơn mơ xa hút

chìm nghỉm vào bóng mình lung linh quá khứ

em không nghe nhói đau rộn rã đổ dài trên tiếng nói cười gập ghềnh khuôn mặt

 

những ngày quen quen

sẫm đen giọt café đặc quánh dùng dằng không rơi vào đáy cốc

nụ đèn chói ma quái lưng trời giấu diếm đôi mắt anh xa thẳm

em cũng giấu được một đôi mắt chợt ướt theo cái lạnh đang luồn vào mạch máu

rối cuộn lên cơn điên xoắn xuýt

 

những ngày hoang dại như loài yêu quái không nhà

 

ngủ trên những ước mơ trượt qua nhau.

 

Mưa tháng Chạp

 

Em nghĩ về anh khi thành phố rả rích những đợt rét bất thường tháng Chạp

và giọng hát Thuỳ Dương rớt xuống sàn nhà nỗi buồn lung linh sáng

em đóng kín các ngõ ngách căn phòng

thành phố chao nghiêng ngoài kia

từng đợt

từng đợt

sóng sánh mưa rơi rơi như tóc

 

ngày giáp Tết ẩm mốc đống áo quần cũ kỹ không phơi hết nắng

mường tượng một vòng tay siết chặt ngực

trong giấc ngủ trễ nải kéo dài vô tận

cơn mưa cứ rơi hoài hoài

những đêm em tự tử bằng nỗi buồn không duyên cớ

 

và buổi sáng

lại gặp nhau trong gương nỗi nhớ thâm thấm lạnh của ngày tháng cũ 

 

mùa xuân rơi nơi nào trong mưa ngoài kia hả anh?

SHARE

NO COMMENTS