Từ trang sách đến cuộc sống

Ngày 21 tháng 12 năm 2017, Đài Truyền hình CNN đã làm lễ trao giải cho “Top 10 CNN heroes”, trong số đó, Amy Wright  được vinh danh là  “2017 CNN Hero of the Year”.

tu-trang-sach-den-cuoc-song1
Amy Wright phát biểu trong lễ nhận giải thưởng

Bà Amy Wright, một người mẹ với những nỗ lực nhằm tạo điều kiện để giúp con mình và những người khuyết tật khác thích nghi với xã hội. Amy Wright có bốn con, rủi thay, hai người con trẻ nhất, trai út và gái út, đều bị Hội chứng Down. Một bà mẹ có đến hai người con bị Down Syndrome, thì nỗi vất vả trong cuộc sống và tâm tư trĩu nặng về sự hẩm hiu của số phận, u tối và ảm đạm xiết bao!. Tình cảnh ấy, gánh nặng ấy dễ dìm con người vào chỗ buông tay, tuyệt vọng. Nhưng Amy Wright đã vượt qua. Bà nói: “Khi con bạn có những nhu cầu đặc biệt, bạn bị thúc đẩy phải tìm cách để giúp nó nhìn thấy vẻ đẹp của cuộc sống, như chúng ta”. Bà nhìn thực tại với một nhận thức sáng rõ và có phần hồn nhiên. Tại North Carolina, bà mở quán café lấy tên hai con Bitty & Beau’s rồi đưa cả hai ra làm việc. Lần lần bà tuyển dụng đến bốn mươi (40) nhân viên khuyết tật. Hơn ai hết, bà biết, những người khuyết tật rất khó có cơ hội kiếm được việc làm, và như vậy, dù đã trưởng thành họ không thể hội nhập với cuộc sống như những người bình thường khác. Từ sự ân cần và tình thương bao la của Amy Wright, bốn mươi nhân viên khuyết tật của Bitty & Beau’s Café khi làm việc để tự mưu sinh, họ đã loại bỏ mặc cảm thua kém, biết tự tin vào bản thân và ngày càng hoàn thiện nhân cách.

Khi nghe Amy Wright nói, “Những người bị khuyết tật đã ở trong bóng tối quá lâu”, tôi liên tưởng đến truyện ngắn “Vũ điệu của những chiếc bóng hạnh phúc” của Alice Munro và cho rằng tác phẩm của nhà văn Canada đoạt giải Nobel năm 2013 này đã đi vào cuộc sống.

Trong “Vũ điệu của những chiếc bóng hạnh phúc”, bà giáo dạy nhạc già cả và lẩn thẩn đã “tra tấn” những phụ huynh bằng buổi biểu diễn dương cầm buồn tẻ trong một ngày hè oi bức. Cho rằng như vậy chưa đủ, Miss Marsalles, bà giáo, còn lần lượt đưa các học sinh khuyết tật của trường Green Hill ra biểu diễn. Nhưng rồi cuối cùng âm nhạc của cô bé khuyết tật tóc vàng đã thuyết phục người nghe. Bài độc tấu dương cầm “Vũ điệu của những chiếc bóng hạnh phúc” đã gây xúc động lòng người.

Cô bé kể chuyện hiểu rằng cô và mẹ cô không sống trong thế giới của Miss Marsalles và các bạn học sinh của trường khuyết tật Green Hill. Nhưng, cuối cùng, tại đây, tiếng nhạc thiên sứ đã giúp cô nhận được một thông  điệp từ xứ sở nơi Miss Marsalles sinh sống.

tu-trang-sach-den-cuoc-song
Toàn cảnh buổi phát giải: Những người được vinh danh chụp ảnh chung với CNN co-Hosts – Anderon Cooper và Keller Ripa. Trên bình phong lớn là Amy Wright và Bitty, Beau.

Tôi cho rằng, cô bé kể chuyện của Alice Munro là người đầu tiên nhưng không hẳn là người duy nhất. Biết đâu, có nhiều người cùng nhận được thông điệp, điển hình như Amy Wright, “2017 CNN Hero of the Year”? Hơn nữa, Amy Wright không chỉ nhận thông điệp mà còn đưa nó vào cuộc sống sinh động. (Nói cách khác, biết đâu “Vũ điệu của những chiếc bóng hạnh phúc” là nguồn cảm hứng giúp Amy Wright có được nghị lực để cùng hai con Bitty và Beau vượt qua gian khó. Rồi chính sự thành công với Bitty và Beau lại tạo nguồn cảm hứng mới giúp Amy Wright mạnh dạn tuyển dụng thêm những người khuyết tật, giúp họ “nhìn thấy vẻ đẹp của cuộc sống” rồi cùng nắm tay nhau trong “Vũ điệu của những chiếc bóng hạnh phúc”?)

Cùng với Amy Wright, tại nước Mỹ và trên khắp thế giới còn biết bao anh hùng thầm lặng khác, những người đã hiến cuộc đời mình để nhằm an ủi những số phận kém may mắn, góp phần xoa dịu những đau thương của kiếp người. Những người này, cả Anderson Cooper, Keller Ripa và Andy Cohen cũng đều không biết đến. Mong rằng, tâm huyết của nhà văn gửi vào trang sách sẽ tiếp tục được đưa vào cuộc sống và sẽ có nhiều nữa những “Bà Mẹ Anh Hùng” như Amy Wright.

NÂH Vancouver, WA. Dec 28, 2017

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY