Trên chuyến xe lửa về nhà

Chuyện xảy ra trên toa xe điện giữa một nhóm nữ sinh bồng bột vui vẻ, một người homeless và đám đông xa cách. Họ mỗi người có thế giới riêng, lạnh lẽo và cô đơn, nhưng rồi tiếng hát đã sưởi ấm họ, đưa họ tới gần nhau thật là cảm động.

NS

Tôi đã sống ở New York suốt mười bảy năm và không thể nào tưởng tượng là mình có thể sống ở một nơi nào khác được. Thành phố kỳ ảo đó chất chứa đầy những cảnh sắc, mùi hương và âm thanh không giống bất cứ nơi nào trên trái đất. Nó từng là thành phố với trên tám triệu dân đóng góp vào sự sôi động cũng như niềm tin sai lầm rằng đây là nơi tập trung toàn những người lạnh lùng, xa cách và thờ ơ. Nhìn chung toàn thể khó mà tưởng tượng một sự nối kết với tập thể dân chúng nhưng khi bạn liên hệ với từng người riêng rẽ thôi bạn sẽ thấy khác ngay.

Hôm ấy là một ngày giá lạnh của tháng Mười Một, và thành phố New York còn bị rúng động bởi vụ tàn phá 911. Tất cả các thành viên của đội bóng chúng tôi vui thích vì được ra khỏi khuôn viên trường. Đây là trận đấu đầu tiên của năm, và chúng tôi đã bị một thất bại thê thảm, tuy nhiên toàn thể đều phấn khởi vì mùa bóng bắt đầu. Chúng tôi tất cả gồm hai mươi nữ sinh, kéo nhau đi suốt đại lộ Bronx, vừa đi vừa nói cười rộn rã, không để ý tới tiếng huýt sáo của những người đi ngang qua. Chúng tôi đến ga xe điện ngầm đúng lúc tàu của chúng tôi cũng vừa tới. Cả bọn liền nhào lên, mắt đảo quanh toa, gặp những đôi mắt nhìn chúng tôi trừng trừng, trống rỗng. Khi tàu bắt đầu lăn bánh, hai mươi giọng nói lập tức cất lên, bàn luận huyên thuyên từ thái độ của đám con gái đội bên kia tới những dự tính sẽ làm tối nay.

Chúng tôi tất cả đều ở Manhattan, và mặc dầu Bronx và Manhattan là hai hạt kế cận nhau của thành phố New York nhưng hai nhà ga cách xa nhau cho nên chúng tôi còn cả tiếng đồng hồ ngồi trên tàu. Để giải trí cho qua thì giờ, chúng tôi bắt đầu hát. Thôi thì đủ loại nhạc tràn ngập toa xe, từ Bob Dylan đến Christina Aguilera. Dẫu rằng chỉ một người trong đám chúng tôi là thật sự biết hát, số còn lại chỉ hát theo thật lớn, thật vang dội, do đó cái mà chúng tôi thiếu về tài năng được bù lại bằng nhiệt tình và sức vang dội. Tôi chỉ mong mình lúc ấy đông cứng lại vì được gần với bạn bè và cảm thấy hạnh phúc, ngoài ra không nghĩ tới chuyện gì khác. Thật là một cảm giác kỳ diệu, mỗi lúc một gia tăng theo nhịp tàu di chuyển.

tren chuyen xe lua ve nha

Thắm Nguyễn

Trong khi đó những người đồng hành với chúng tôi có những cảm xúc khác nhau. Chỉ một vài người mỉm cười hướng về phía chúng tôi, còn phần đông biểu lộ sự khinh thị trong cái nhìn của họ (có phải do chúng tôi thiếu tài năng âm nhạc?), một số người khác nữa thì tỏ vẻ thù ghét trắng trợn.

Bỗng cả bọn chúng tôi đồng loạt ngưng tiếng khi một người đàn ông từ dưới thềm ga bước lên tàu. Ông ta ăn mặc rách rưới, mặt mày râu ria lởm chởm. Ông cầm trên tay một ly cà phê có in hàng chữ “Tôi Yêu New York”. Mặc dù vẻ bên ngoài tồi tàn, ông mang một tư cách đàng hoàng. Bằng giọng dịu dàng, ông nói với mọi người trong toa tàu: “Thưa quý ông quý bà, tôi mong mọi người đều được ấm áp và khỏe mạnh trong mùa đông này. Tôi sẽ hát một số bài hát xưa giúp vui quý ông bà trong chuyến xe này. Xin lắng nghe và mong rằng mọi người đều thưởng thức.”

Không ai trong toa tàu ngẩng nhìn lên. Phần đông giấu mặt sau tờ báo hay giả vờ ngủ, nhưng bọn con gái chúng tôi thì chú tâm vào người vừa bước lên. Khi đôi môi của ông hé mở và bắt đầu hát bài “Joy to the World”-Niềm Vui Đến Cùng Thế Giới, thì tất cả chúng tôi đều bị cuốn theo giọng hát hùng hồn của người đàn ông và cùng cất giọng hòa chung. Bài hát dứt, chúng tôi nghe dậy tiếng vỗ tay. Nhìn quanh, chúng tôi thấy tất cả những người lúc nãy đắm chìm trong thế giới riêng của họ bây giờ đều nhìn hướng về phía chúng tôi tỏ vẻ ngạc nhiên thích thú. Giọng ca đặc biệt của người đàn ông đã dẫn đường tạo thành một hợp xướng tuyệt vời. Cuộc trình diễn tiếp tục thêm vài bài nữa, chợt người đàn ông giới thiệu một bài hát bảo là do ông sáng tác. Một lần nữa, ông được hoan hô nhiệt liệt.

Để kết thúc cuộc hợp xướng, người đàn ông chọn một ca khúc chắc chắn sẽ làm xúc động trái tim mọi người. Âm vang của bản “God Bless America” dội suốt chuyến tàu và lan vào sân ga nơi chúng tôi dừng lại. Nhiều người từ những chuyến tàu khác cũng ào tới xem – và họ cùng cất tiếng hòa theo chúng tôi. Cuộc hợp xướng ngẫu hứng trên toa tàu, những giọng hát trộn lẫn trong tinh thần chung là một thực tại kỳ ảo. Tôi càng xúc cảm sâu xa và nhận thức trọn vẹn ý nghĩa khi nhìn thấy cảnh một phụ nữ ôm con nhỏ trong tay vừa hát nước mắt vừa ràn rụa.

Mãnh lực truyền cảm của giây phút này sẽ theo tôi tới suốt đời. Ôi, làm sao quên được phút giây khi một tập hợp những người xa lạ, tất cả đều là cư dân New York, trông thô lậu và mệt mỏi, đã hòa cùng với một nhóm nữ sinh và một người homeless rách rưới, để cùng cất tiếng với nhiều trái tim trong một trái tim.

NS – theo Simone McLaughlin


------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 22 tháng 3 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Lực sĩ xấu xí (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Duyên thừa (Truyện Ngắn) - Ng. T. Thanh Dương
  • Ngày số pi (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Lá thư xúc động của cậu bé trộm chuông gió (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Ôi thật bất ngờ (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hoa Kỳ sẽ luộc Bắc Hàn (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • An sinh xã hội (Đời Sống) - Angie Hồ Quang
  • Người Đức dạy con (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Đọc hồi ký vượt tù vượt biển của nhà văn Huỳnh Công Ánh (Giới Thiệu Sách) - Việt Phương
  • Tháng ba có chút nắng ấm chim bay về nhiều (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Sốt là gì? (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Chuyện chó chưa… (c)hết (Bên Lề Chính Trường) - Sĩ Nguyên
  • Chuyện một chiếc cầu (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ nguyễn thị hải (Thơ) - Sao Khuê
  • Saloon cao bồi (Tạp Ghi) - Sean Bảo
  • Bánh bột lọc Huế ơi! (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Nợ thuế trên $50,000 Mỹ Kim có thể bị tịch thu passport (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Xem bói-bốc quẻ Sài Gòn xưa (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Tự làm nước xả mềm vải (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Bánh mì Philly cheesesteak (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • Nhân ngày hạnh phúc (Tạp Ghi) - Nguyễn Âu Hồng
  •  Hệ thống thắng abs và lợi ích của nó (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Mua chim phóng sanh (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Phòng da chảy xệ khi giảm cân (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Trên bến tàu (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Sao kim (Để Gió Cuốn Đi) - Hải-Vân
  • Lại chuyện người Trung Quốc (Tạp Ghi) - Lê Thu Thùy
  • Athleisure thời trang thể thao (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Moon Flower và chuyến hải hành 2017 (Ký Sự) - Ngọc Linh
  • Thảm trạng di dân (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Em còn đi nữa! (Phóng Sự Việt Nam) - Hỷ Long
  • Xem phim miễn phí trên mạng (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Santorini vầng sáng thiên đường (Phóng Sự) - Trịnh Thanh Thủy
  • Vườn Nhật Bản (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Logan (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • Đọc 'y sĩ tiền tuyến' của Trang Châu (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Dị ứng phụ nữ (Truyện Ngắn) - Hoàng Long
  • Những công việc lương trên $100,000 (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • 5 bí quyết làm bạn tiến bộ ngay lập tức (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Lễ bà mùa sông cạn (Phóng Sự) - Uyển Ca
  • Cá nhà táng! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Lòng người qua một cành hoa (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Bản năng Nhà Văn trong xã hội đồng phục (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • Let It Be câu trả lời rồi sẽ đến (Something Anything) - Ian Bùi
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Trung thành (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Ngày hội Saint Patrick (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Khu vực sửa chữa đường (An Toàn Giao Thông)
  • Nghỉ chó (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
Facebook Comments
SHARE