Trên chuyến xe lửa về nhà

Chuyện xảy ra trên toa xe điện giữa một nhóm nữ sinh bồng bột vui vẻ, một người homeless và đám đông xa cách. Họ mỗi người có thế giới riêng, lạnh lẽo và cô đơn, nhưng rồi tiếng hát đã sưởi ấm họ, đưa họ tới gần nhau thật là cảm động.

NS

Tôi đã sống ở New York suốt mười bảy năm và không thể nào tưởng tượng là mình có thể sống ở một nơi nào khác được. Thành phố kỳ ảo đó chất chứa đầy những cảnh sắc, mùi hương và âm thanh không giống bất cứ nơi nào trên trái đất. Nó từng là thành phố với trên tám triệu dân đóng góp vào sự sôi động cũng như niềm tin sai lầm rằng đây là nơi tập trung toàn những người lạnh lùng, xa cách và thờ ơ. Nhìn chung toàn thể khó mà tưởng tượng một sự nối kết với tập thể dân chúng nhưng khi bạn liên hệ với từng người riêng rẽ thôi bạn sẽ thấy khác ngay.

Hôm ấy là một ngày giá lạnh của tháng Mười Một, và thành phố New York còn bị rúng động bởi vụ tàn phá 911. Tất cả các thành viên của đội bóng chúng tôi vui thích vì được ra khỏi khuôn viên trường. Đây là trận đấu đầu tiên của năm, và chúng tôi đã bị một thất bại thê thảm, tuy nhiên toàn thể đều phấn khởi vì mùa bóng bắt đầu. Chúng tôi tất cả gồm hai mươi nữ sinh, kéo nhau đi suốt đại lộ Bronx, vừa đi vừa nói cười rộn rã, không để ý tới tiếng huýt sáo của những người đi ngang qua. Chúng tôi đến ga xe điện ngầm đúng lúc tàu của chúng tôi cũng vừa tới. Cả bọn liền nhào lên, mắt đảo quanh toa, gặp những đôi mắt nhìn chúng tôi trừng trừng, trống rỗng. Khi tàu bắt đầu lăn bánh, hai mươi giọng nói lập tức cất lên, bàn luận huyên thuyên từ thái độ của đám con gái đội bên kia tới những dự tính sẽ làm tối nay.

Chúng tôi tất cả đều ở Manhattan, và mặc dầu Bronx và Manhattan là hai hạt kế cận nhau của thành phố New York nhưng hai nhà ga cách xa nhau cho nên chúng tôi còn cả tiếng đồng hồ ngồi trên tàu. Để giải trí cho qua thì giờ, chúng tôi bắt đầu hát. Thôi thì đủ loại nhạc tràn ngập toa xe, từ Bob Dylan đến Christina Aguilera. Dẫu rằng chỉ một người trong đám chúng tôi là thật sự biết hát, số còn lại chỉ hát theo thật lớn, thật vang dội, do đó cái mà chúng tôi thiếu về tài năng được bù lại bằng nhiệt tình và sức vang dội. Tôi chỉ mong mình lúc ấy đông cứng lại vì được gần với bạn bè và cảm thấy hạnh phúc, ngoài ra không nghĩ tới chuyện gì khác. Thật là một cảm giác kỳ diệu, mỗi lúc một gia tăng theo nhịp tàu di chuyển.

tren chuyen xe lua ve nha

Thắm Nguyễn

Trong khi đó những người đồng hành với chúng tôi có những cảm xúc khác nhau. Chỉ một vài người mỉm cười hướng về phía chúng tôi, còn phần đông biểu lộ sự khinh thị trong cái nhìn của họ (có phải do chúng tôi thiếu tài năng âm nhạc?), một số người khác nữa thì tỏ vẻ thù ghét trắng trợn.

Bỗng cả bọn chúng tôi đồng loạt ngưng tiếng khi một người đàn ông từ dưới thềm ga bước lên tàu. Ông ta ăn mặc rách rưới, mặt mày râu ria lởm chởm. Ông cầm trên tay một ly cà phê có in hàng chữ “Tôi Yêu New York”. Mặc dù vẻ bên ngoài tồi tàn, ông mang một tư cách đàng hoàng. Bằng giọng dịu dàng, ông nói với mọi người trong toa tàu: “Thưa quý ông quý bà, tôi mong mọi người đều được ấm áp và khỏe mạnh trong mùa đông này. Tôi sẽ hát một số bài hát xưa giúp vui quý ông bà trong chuyến xe này. Xin lắng nghe và mong rằng mọi người đều thưởng thức.”

Không ai trong toa tàu ngẩng nhìn lên. Phần đông giấu mặt sau tờ báo hay giả vờ ngủ, nhưng bọn con gái chúng tôi thì chú tâm vào người vừa bước lên. Khi đôi môi của ông hé mở và bắt đầu hát bài “Joy to the World”-Niềm Vui Đến Cùng Thế Giới, thì tất cả chúng tôi đều bị cuốn theo giọng hát hùng hồn của người đàn ông và cùng cất giọng hòa chung. Bài hát dứt, chúng tôi nghe dậy tiếng vỗ tay. Nhìn quanh, chúng tôi thấy tất cả những người lúc nãy đắm chìm trong thế giới riêng của họ bây giờ đều nhìn hướng về phía chúng tôi tỏ vẻ ngạc nhiên thích thú. Giọng ca đặc biệt của người đàn ông đã dẫn đường tạo thành một hợp xướng tuyệt vời. Cuộc trình diễn tiếp tục thêm vài bài nữa, chợt người đàn ông giới thiệu một bài hát bảo là do ông sáng tác. Một lần nữa, ông được hoan hô nhiệt liệt.

Để kết thúc cuộc hợp xướng, người đàn ông chọn một ca khúc chắc chắn sẽ làm xúc động trái tim mọi người. Âm vang của bản “God Bless America” dội suốt chuyến tàu và lan vào sân ga nơi chúng tôi dừng lại. Nhiều người từ những chuyến tàu khác cũng ào tới xem – và họ cùng cất tiếng hòa theo chúng tôi. Cuộc hợp xướng ngẫu hứng trên toa tàu, những giọng hát trộn lẫn trong tinh thần chung là một thực tại kỳ ảo. Tôi càng xúc cảm sâu xa và nhận thức trọn vẹn ý nghĩa khi nhìn thấy cảnh một phụ nữ ôm con nhỏ trong tay vừa hát nước mắt vừa ràn rụa.

Mãnh lực truyền cảm của giây phút này sẽ theo tôi tới suốt đời. Ôi, làm sao quên được phút giây khi một tập hợp những người xa lạ, tất cả đều là cư dân New York, trông thô lậu và mệt mỏi, đã hòa cùng với một nhóm nữ sinh và một người homeless rách rưới, để cùng cất tiếng với nhiều trái tim trong một trái tim.

NS – theo Simone McLaughlin


------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 14 tháng 09 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Những môn thể thao lâu đời nhất (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • - Chạnh lòng (Truyện Ngắn) - Ng. T. Thanh Dương
  • - Hội hồng thập tự tổ chức nhân đạo của thế giới (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • - Suy nghĩ về "cường quốc thơ" (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • - Bắc hàn có bom khinh khí (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • - Bạn bè thăm nhau (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • - Kiểu nhà (Phong Thủy) - Bảo Sơn
  • - Mưa ngâu tháng bảy, Sài Gòn & những hồn ma cũ (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • - Glucosamine (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • - “Của đồng, công nén”? (Bên Lề Chính Trường) - Sĩ Nguyên
  • - Peru ký sự (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • - Thơ vũ hoàng thư (Thơ) - Sao Khuê
  • - Con sông Cha Missisipi (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • - Nhớ canh rau muống (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • - Hành pháp Trump muốn trì hoãn cấp thẻ xanh cho một số đương đơn (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • - Chợ hóc môn (Việt Nam Ngày Cũ) - Trang Nguyên
  • - Làm sạch ruột gối (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • - Agwa de Bolivia (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • - Cân, đo, đong, đếm với shapescale 3D (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • - Đính hôn ngay lần đầu gặp mặt có ảnh hưởng đến hồ sơ bảo lãnh vợ chồng không? (Hỏi Đáp Visa) - Huy Tôn
  • - Kiểu gì cũng tạch (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • - Dạy trẻ kỹ năng sống (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • - Khám phá Úc Châu qua tác phẩm văn học (Văn) - Đào Duy Hòa
  • - Ước mơ cuối cùng của bé Bopsy (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • - Sách “câu chuyện hội hoạ” (Tùy Bút) - Trịnh Cung
  • - Kết hợp bốt và váy (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • - Nghề nuôi cua lột (Sắc Màu Cuộc Sống) - Ngọc Linh
  • - Thẩm Oánh và khoảng thời gian 1945-1946 (70 Năm Tình Ca Việt Nam) - Hoài Nam
  • - Pre-view Vietnam War (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • - Lòng thành (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • - Đường sữa dạng viên (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • - Thanh niên Nhật từ bỏ lối sống cũ (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • - Giấc ngủ (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • - Quyên góp cho nạn nhân bão Harvey (Tạp Ghi) - Bảy Bụi
  • - Thanh niên Nhật từ bỏ lối sống cũ (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • - Trồng hoa cúc (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • - "What happened to Monday?" (Thế Giới Điện Ảnh) - Thanh Thư
  • - ‘Con tằm là phải nhả tơ’ (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • - Nguyễn Đình Toàn viết về Thảo Trường (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn Đình Toàn
  • - Một khoảng trời lãng quên (Truyện Ngắn) - Đơn Phương Thạch Thảo
  • - Irma (Phóng Sự) - Ian Bùi
  • - Để chọn trường phái của bạn (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • - Nhạc sĩ ngọc chánh (Phóng Sự) - Trịnh Thanh Thủy
  • - Khoảng cách (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • - 15 cách tiết kiệm xăng (Bạn Có Biết)
  • - Tình trạng chia rẽ của cộng đồng người Việt tại Mỹ (Chuyện Đời Thường)
  • - Tin thể thao (Thể Thao)
  • - Đại học Mỹ (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • - Tìm bạn (mần) tình (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • - Bận rộn (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY