Trần Xuân Kiêm

Trần Xuân Kiêm, còn có bút hiệu CHƠN HẠNH khi dịch sách và viết tiểu luận.

Nơi sinh: Quảng Nam? Năm sinh: 10/10/1943

Trước năm 1975, ông từng làm chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên HUẾ, và là phu quân của nữ sĩ PHÙNG THĂNG, từng sống ở Blao. Sau khi gia đình đổ vỡ, ông có lúc xuất gia với pháp danh CHƠN HẠNH. Hiện đang sống tại Sài Gòn.

tran-xuan-kiem

Trần Xuân Kiêm chưa xuất bản thi tập nào, chỉ đăng thơ trên các tạp chí HIỆN ÐẠI, tập san TƯ TƯỞNG…

Thơ TRẦN XUÂN KIÊM thuộc loại trữ tình. Ông diễn đạt những trải nghiệm bản thân về nỗi khổ đau của tình duyên do đổ vỡ, chia cách với những dòng thơ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Ðặc biệt, thơ lục bát của ông không làm mới ngôn ngữ, nhưng hình ảnh gợi cảm với những xúc động chân thật khiến người đọc dễ tiếp nhận.

NGUYỄN THANH CHÂU

thuở xa người

 

một sớm người đi theo mây bay

ta say nằm lạnh suốt đêm dài

tỉnh ra thấy cụm hoa đầu ngõ

ta vẫn còn hay nỗi tàn phai?

 

nửa đêm tỉnh dậy thấy sao rơi

ta nghĩ người đang ở cuối trời

ơi những đám mây còn lãng tử

xin để hồn chùng trong đêm khơi

 

ôi má người từ nay thôi hồng

gió cũng trầm thương tóc thôi hong

mai sau thoảng nhớ mây vườn cũ

ta yêu người bằng mối tình không…

Tạp chí HIỆN ÐẠI

 

uống rượu trong mưa

 

mưa rủ ta vào thăm rừng đông

trong tim ta có ngàn chim hồng

một mai vỗ cánh bay trời rộng

mới biết lòng mình xa mênh mông

này mưa này mưa ly rượu này

mời mưa cứ uống cho lòng say

một mai ta ngủ yên lòng đất

mưa sẽ vì ta rót lệ đầy

ta để lòng run theo cơn mưa

ta để hồn rung chút âm thừa

ơi người năm cũ trong lòng cốc

mưa có nhạt nhòe đôi mắt xưa

ta rủ mưa vào thăm lòng ta

khóc tình một thuở hết bao la

sáng nay ta giết ngàn chim mộng

cho khỏi sầu người đã cách xa…

 

rừng cao

 

người đi mưa bụi trên rừng vắng

chắc cũng bay đầy theo gót xưa

cỏ úa một hồn ta tĩnh lặng

cũng sầu theo cánh gió đong đưa

người theo mây núi bỏ quên đời

chân bước nghìn năm vẫn lạc loài

đâu biết tình ta là khói ám

một đời vây bủa mãi không thôi

rừng cao rừng cao ơi rừng cao

chiều nay chìm khuất mây phương nào

có ta trong cõi đìu hiu nọ

thở khói nghe hồn tàn chiêm bao…

 

huế mùa thu

 

gió dẫn ta về thăm phố cũ

những nàng con gái thuở mây bay

mùa thu em vấn cao làn tóc

cho khói sương chìm trong mắt ai

 

bãi rộng mưa mù con nước lớn

em về như một thoáng thiên thu

rồi mưa dội xuống hồn ta lạnh

ôi huế mùa thu, mưa mùa thu!

 

đêm nằm bệnh

 

đêm nằm bệnh thấy ta là mây

rơi xuống tang thương trái đất này

gởi chút hồn sầu thiên cổ lụy

rồi tan như vệt nắng cuối ngày

 

đêm nằm bệnh thấy em là chim

bay giữa thinh không bóng nguyệt chìm

xếp cánh vẫy chào thiên cổ hận

rồi rơi vèo như chiếc lá im

 

đêm nằm bệnh thấy em và ta

cúi xuống hồn nhau bóng nguyệt tà

cây cỏ úa đôi hàng lệ buốt

là hồn em đã gặp hồn ta…

 

đưa người

qua rừng Ðại Ninh

 

đưa người qua suốt rừng đông

đồi cao còn nở mấy bông sương mù

đưa người qua cuối rừng thu

dấu chân bỗng lạc trong mù sương sa

đưa người đưa nửa hồn ta

nhìn nhau rồi cũng như tà dương kia.

về thăm nhà cũ ở blao

 

đêm qua mưa lũ ta về

đứng im như tượng bên hè nhà xưa

một hồn rũ rượi trong mưa

nhớ ơi ngọc trắng ngày chưa cát lầm

cỏ cây vườn cũ lạnh căm

quỳ hôn còn thấy xa xăm dáng người.

Tập san TƯ TƯỞNG

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY