Tóc thu

Tóc thu

Tôi buông đùa mái tóc

Ðã hẳn mùa Thu chưa

Sợi hè nhớ bâng quơ

Sợi xuân buồn nuối tiếc

 

Tôi chưa mặc áo đỏ      

Áo vàng Thu đã sang

Chớm thu cười trong nắng

Thu đã vừa sang ngang

 

Thu bỏ tôi ngồi lại

Ðếm những mùa Thu đi

Năm tháng chừng xa lạ

Tôi quên ngày vu quy

 

Thu đi rồi lá rụng

Lá về đẫm tương tư

Sầu thu trên đường vắng

Chiều lịm dưới suối khe

 

Tóc thu vàng mấy độ

Tình xanh vội cuối mùa

Có mùa Thu hoang dại

Bỏ lại quãng đời qua

 

Lối về hoa lá đỏ                

Thu còn nhớ tôi chăng

Nhớ nụ cười hoa cúc

Nhuộm vàng cánh thu phong

Sàigòn, lá me ơi  

Tôi về ngơ ngác trong chiều ấy

Hàng lá me xưa đã mất rồi

Mất lối đi vào trong tuổi mộng  

Mất đường lối cũ đến trường xưa

 

Mất lối đi xưa chìm lá đổ

Lá me rơi lấm tấm như mưa

Như bụi phấn vàng tan lớp học

Lao chao vờn nắng rối lưa thưa

 

Mất mùa hương dại phai trên áo

Mất ngày thơ chờ ướt lá me

Lấm chấm vàng chân tan bước mỏng

Dưới hàng me thầm chín nỗi mong

 

Mất quán hàng giăng ngang góc phố

Mất ly chè mất nụ cười quen

Mắt nhìn qua nắng xen màu lá

Xe đạp quay vòng buông thả những bâng quơ

 

Mất những trăm năm hàng me cổ

Mất tên đường, lối cũ về đâu

Mình tìm nhau để được có nhau

Còn ai thổi lá me bụi vào hoen mắt

 

Tôi đứng nhìn sao còn ngơ ngác

Nỗi nhớ thương đã mất lối về

Ðâu lá nhỏ me vàng bay trên tóc

Xót xa ngàn lời khóc thiên thu

File0152958a

Lê Hoàn Mỹ

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY