Tiếng rao hàng trong đêm khuya

Tôi thường ghi nhớ những chuyện xa xưa, nhất là những chuyện có liên quan đến đời sống riêng. Ðiều này thật bình thường, chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng cũng có những chuyện không hề dính dáng đến bản thân, cho dù thời gian chồng chất, ngày qua tháng hết năm tàn, tôi vẫn không quên. Tôi muốn nói đến tiếng rao hàng trong đêm khuya ở Ðà Lạt, vào thập niên 1980. Gần như đêm nào tôi cũng nghe tiếng rao ấy: “Ba…ánh…gi…o…ò…ò!” Tiếng rao đều đều, khàn khàn của người đàn ông kéo dài trong đêm khuya tĩnh mịch nghe buồn não nuột! Tôi liên tưởng đến lời hát ru của mẹ: “Con cò mày đi ăn đêm, đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao….,” lòng dâng lên niềm cảm thương người bán hàng rong xa lạ. Thuở ấy tôi còn bé, mặc dù nhiều lần được mẹ mua bánh giò cho ăn, nhưng tôi không hề biết hình dung tướng mạo của người này. Chỉ nghe tiếng rao hàng của ông hòa nhập vào tiếng gió reo trên cành cây ngọn cỏ của thành phố về đêm.

Một lần trong giấc ngủ mơ màng, thoang thoảng bên tai tôi vẫn là tiếng rao đều đều – khàn khàn-buồn buồn ấy. Rồi bỗng chốc là những tiếng động khác thường; tiếng người la lối hoảng hốt, mỗi lúc một to dần, ồn ào. Tôi bừng tỉnh chạy ra ngoài, thấy nhà tôi và nhà những người chung quanh đều mở. Giữa khuya, ánh đèn của từng căn nhà hắt ra, chỉ như đom đóm lập lòe trước ánh lửa bập bùng rực sáng trên con đường dẫn vào ngõ hẻm đối diện trước mặt. Tiếng la thất thanh vang lên cộng với tiếng nổ lép bép, bập bùng: “Cháy! Cháy!”

Ngôi nhà ngay trong con dốc rẽ vào ngõ hẻm trước mắt đang bốc cháy. Trong lúc chờ xe cứu hỏa đến, những nhà lân cận  mở vòi nước; những người khác mang sô, chậu, thau, xoong, nồi, thi nhau tạt nước vào căn nhà đang cháy. Có tiếng kêu cứu thảm thiết từ sau cánh cửa. Tôi nhìn thấy giữa ngọn lửa, bóng người cao gầy, khập khiễng lao tới, xô cánh cửa đổ ầm. Một vài người chạy vụt ra, khung cửa sập xuống, khói bụi mịt mù. Giữa những tiếng ồn ào hỗn loạn của đám đông, nổi lên tiếng kêu xé ruột của người mẹ gọi con. Người phụ nữ kêu khóc, cầu cứu vì đứa con nhỏ còn bị kẹt trong ngọn lửa. Ông chồng chạy loăng quăng như mất hồn, thỉnh thoảng rống lên từng tiếng đứt đoạn.

tieng-rao-hang-trong-dem-khuya
Đinh Cường

Khi xe cứu hỏa đến, ngọn lửa đã bị khống chế không lan qua những căn nhà lân cận. Nhưng ngôi nhà ấy vẫn đỏ lửa. Người mẹ thống thiết gào con đã ngất xỉu. Từ trong nhà bóng người cao gầy, khập khiễng, lom khom cúi gập xuống như che chở vật gì, phóng thẳng ra đường, té quỵ. Ðúng vào lúc đó, cây dầm nhà sập xuống. Ánh lửa sáng bùng lên. Nhân viên cứu hỏa nhanh chóng dập tắt ngọn lửa chấp chới cháy sém trên quần áo, da thịt của người đàn ông cao gầy, khập khiễng. Tuy đã bất tỉnh ông ta vẫn khư khư ôm chặt tấm mềm, trong đó có đứa trẻ mặt mày nám đen khói, thất thần, khóc không thành tiếng. Vợ chồng chủ nhà bừng tỉnh, nhảy tới  ôm chầm lấy đứa con của họ. Nhân viên cứu hỏa đặt người đàn ông lên cáng cứu thương. Có ai đó thảng thốt kêu lên… “Ô…này!” Chẳng ai hiểu chuyện gì. Một nhân viên cầm cái chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên, thì ra đó là cái chân gỗ! Mọi người chợt hiểu: Người vừa cứu đứa trẻ thoát chết trong hỏa hoạn là một người tàn tật. Bấy giờ, người ta mới để ý đến chiếc xe đạp nằm lăn lóc giữa đường, và những chiếc bánh giò tung tóe bẹp gí lăn ra từ chiếc sọt dúm dó cột đằng sau xe!

Khi nhân viên cứu hỏa lần tìm tung tích nạn nhân, cư dân Ðà Lạt bàng hoàng: Người đàn ông đó là thương binh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ðây cũng là lần đầu tiên tôi biết, người bán bánh giò có tiếng rao đều đều, khàn khàn tôi vẫn nghe thấy từng đêm, là người lính bị mất chân phải. Chính ông trong lúc đi bán giữa khuya đã phát giác ra hỏa hoạn, đã báo động, cứu cả một gia đình thoát chết.

Mấy ngày sau tôi theo mẹ và bà con trong khu phố vào bệnh viện thăm người thương binh bán bánh giò. Ông nằm trên giường, vẻ mặt đau đớn, thân thể gần như bất động. Trên chân trái còn lại và khắp thân thể phủ đầy những miếng gạc tẩm thuốc vàng khè. Vợ của ông dáng gầy, hai mắt quầng thâm đỏ hoe đứng dưới chân giường. Cha mẹ của em bé – những người có địa vị trong tỉnh ủy Ða Lạt – chân thành cảm ơn người thương binh xả thân cứu mạng con của họ. Bà con khu phố cũng hết lòng khen ngợi, gửi tặng ông những món quà đầy tình người. Nhưng người thương binh ấy dường như không để ý đến những lời khen tặng. Ông thân ái nhìn em bé được ông cứu sống, nói chậm rãi và rõ ràng: “Chuyện nhỏ thôi, đâu có gì đáng nói! Cảm ơn bà con cô bác đã đến thăm.”

Ở Hoa Kỳ lâu rồi, tôi không hề nghe tiếng rao đêm. Nhưng chiều về, mỗi khi nghe tiếng nhạc phát ra từ xe bán hàng rong của người Mễ chạy qua khu phố, tôi lại nhớ đến tiếng rao hàng ngày xưa, đặc biệt nhớ đến nghĩa cử của người thương binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ông đã hy sinh một phần thân thể khi thi hành nhiệm vụ bảo vệ đất nước, để rồi sau đó không ngại liều chết cứu con của một gia đình của “bên thắng cuộc,” trong khi ông không cần  thiết phải làm điều ấy. Hàng năm khi tham dự chương trình đại nhạc hội “Cảm Ơn Anh” do  đài truyền hình SBTN của nhạc sĩ Trúc Hồ và bà Hạnh Nhơn tổ chức, tôi lại nhớ đến người thương binh ngày xưa. Người thương binh đã trở về không phải “bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre,” nhưng trở về mưu sinh bằng tiếng rao hàng giữa đêm khuya. Cho dẫu chịu rất nhiều thiệt thòi trong đời, ông vẫn luôn sống với tinh thần “cư an tư nguy” của một quân nhân, không màng nguy hiểm khi nhảy vào lửa đỏ để cứu người.

HV – 1:30am Thứ Tư ngày 2 tháng 12 năm 2016

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 20 tháng 07 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Vài tên tuổi lực sĩ Việt (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • - Có bầu (Truyện Ngắn) - Hồ Đắc Vũ
  • - Canada đất nước của di dân (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • - Coi tin (để) tức! (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • - Lưu Hiểu Ba tù nhân lương tâm (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • - Cha mẹ với con cái (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • - Cải biến chính quyền thông qua cải biến xã hội (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • - Cần chuẩn bị gì khi bảo lãnh con nuôi (Di Trú) - Huy Tôn
  • - Lưu hiểu ba (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • - Ông Trump bắt tay (Bên Lề Chính Trường) - Sĩ Nguyên
  • - Từ Cienfuegos đến Orlando (Thế Giới Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • - Thơ tường phong (Thơ) - Sao Khuê
  • - Cuộc chiến con heo (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • - Dừa tắt mát dịu nắng hè (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • - Những quyết định của Tối Cao Pháp Viện trong tháng 6 năm 2017 (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • - Chợ Tân Định ngày ấy (Việt Nam Ngày Cũ) - Trang Nguyên
  • - Sử dụng máy nghiền rác (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • - Mohinga - Bún cá Myanmar (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • - Nước nào có cảnh sát người máy đầu tiên trên thế giới? (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • - Không (còn) lời! (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • - Chăm sóc da cháy nắng (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • - Chị & em (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • - Nhập trạch (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • - Roger Waters Địch và Ta (Something Anything) - Ian Bui
  • - Dương thiệu tước (70 Năm Tình Ca Việt Nam) - Hoài Nam Biên Soạn
  • - Mặc Jeans trắng với… (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • - Chỗ trọ trong rừng chuối (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • - Vì sao nam giới Nhật bỏ phụ nữ thật để yêu búp bê (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • - Mụn của tuổi mới lớn (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • - Cái túi không đáy (Tạp Ghi) - Trần Mộng Tú
  • - Uống trà (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • - Đạo diễn Thomas Vinterberg (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • - Dân petrus ký (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • - Tình bạn của nhà thơ Quách Tấn và học giả Nguyễn Hiến Lê (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • - Đánh răng trong 10 giây (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • - Không cần mang theo computer (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • - " Cảm ơn anh " (Viết Với Trẻ) - Trần Niên Huấn
  • - Tam Thanh biển của ai? (Phóng Sự Việt Nam) - Uyển Ca
  • - Côn minh & bắc kinh (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • - Tin thể thao (Thể Thao)
  • - Săn heo rừng (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • - Thánh đường (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • - Lý do (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
SHARE

NO COMMENTS