Tiếng kinh tụng nghe bên trời lưu xứ

Cho ngày giỗ Nguyên Nhi

 

Bên đó mùa này ngọn chướng lật

Rách bươm tàu chuối sau hè

Con nhớ má đầu trần chân đất

Lò dò mấy ngõ đường quê

Con đường quê khô mốc mấp mô

Mới hồi nào má dắt con lẫm đẫm

Có phải má một thời thiếu cơm đói chữ

Nên bước đầu tiên má dắt tới trường

Má chỉ cần đủ chữ để đọc kinh

Những câu kinh má con mình không thể hiểu

Suốt một đời má dạy con nhiều thứ

Con nhớ con chỉ tập má đánh vần

Ðêm chùa xa vọng tiếng chuông ngân

Con nằm nghe mấy tàu chuối lật

Tiếng má đọc kinh như mưa buồn lất phất

Mênh mang hồn con

Trưa Hè treo võng hát Lục Vân Tiên

Má chỉ muốn con như người họ Lục

Cho dầu má cứ đầu trần chân đất

Gió cứ lùa thông mái vách thưa

Có một thời con đi biển đi sông

Sông biển nào dài rộng hơn lòng má

Nơi hột gạo mót nở ra thành cháo

Nắng mưa về một tấm áo phong phanh

Có một thời con đi biển đi sông

Chỉ đôi lúc trở buồn con nhớ má

Ôi sao lúc vui con lạc mù tăm má

Mà chỉ thương má những lúc cùng đường

Có một thời con đi biển đi sông

Chỉ nhớ má những ngày bão dữ

Mãi mãi chửa bao giờ con khôn lớn

Nên má mãi là ngôi sao sáng soi đường

Ðể mỗi lần con vấp ngã đau thương

Nhớ má mà đứng dậy

Ðể những khi bị hành hà khổ ải

Nhớ má mà thứ tha

Ðể mỗi khi con hứng chịu thiệt thòi

Nhớ má mà độ lượng

Ðể mỗi lần bị đẩy đến chân tường

Nhớ má mà chiến đấu

Những hột gạo vẫn nở hoa thành cháo

Thăm con qua mấy trại tù

Bao mùa nước nổi trên đồng sạ

Thân cò lặn lội bờ sâu

Và đứa con lãng bạt phương xa

Vẫn chỉ nhớ má khi đời đổ dốc

Câu kinh Phật nghe giữa đêm lưu xứ

Có lao xao tiếng bụi chuối sau hè

Có cánh cò lặn lội mấy bờ quê

Như thân gầy má một đời chơn chất

Thấy má đâu đây đầu trần chân đất

Dắt con lẫm đẫm tới trường

Có đằm đằm mái lá ngậm sương

Nơi hột gạo đã nở hoa thành cháo

Tiếng kinh tụng nghe bên trời lưu xứ

Con thấy con chưa khôn lớn bao giờ

tieng kinh tung

NN

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY