Thực phẩm và người New York

Thành phố New York là thành phố đầu tiên đòi hỏi quán ăn nhà hàng với 15 cửa tiệm trở lên (nghĩa là có buôn bán có hệ thống hay “franchaise”) đề rõ số lượng calorie bên cạnh món ăn trên thực đơn. Thực khách chọn món ăn sẽ biết rõ số calorie là bao nhiêu, có đánh sập nhà băng năng lượng của cơ thể hay không.

Hiệp hội quán ăn nhà hàng (National Restaurant Association) đã phản đối kịch liệt việc thành phố cả gan ban hành điều lệ kể trên, họ dọa sẽ kiện đến ba tòa quan lớn là thành phố lộng quyền, hổng nể nang chi Quốc Hội mà dám đặt lệ làng. Cho đến khi ba tòa quan lớn vỗ bàn xử án, những nhà hàng ở New York đành ngậm bồ hòn mà theo luật.

Ấy là chuyện luật pháp, còn thực khách thì sao? Khách ăn cũng bắt đầu để ý đến những thứ họ mang vào cơ thể, cứ ăn bừa uống đại thì chẳng mấy chốc ta sẽ trở thành cái bị gạo biết nhúc nhích. Nhất là khi ta biết rõ mười mươi những món ta chọn nặng ký cỡ nào. Không còn lý do gì để đổ tội như ngày trước người ta đã đổ tội cho đại tửu lầu của ông hề MacDonald là quảng cáo khéo léo đánh lừa dụ dỗ khách ăn. Và biết như thế nên người ta cũng đã bắt đầu lựa chọn các món ăn ít calorie hơn.

thuc-pham-va-nguoi-new-york1
– nguồn www.nytimes.com

Chuyện đếm calorie là chuyện xửa chuyện xưa, ai cũng biết, ăn nhiều thì mập béo và muốn xuống cân thì bớt ăn những thứ nhiều calorie, dễ ợt! Nhưng ai cũng mong mỏi một cách ăn uống nào khác, dễ hơn, lạ hơn. Trong suốt mấy thập niên vừa qua, sách vở, đài truyền thanh truyền hình cứ ra rả về bao nhiêu cách ăn kiêng mới lạ, cứ dăm ba tuần lại thấy một cuốn sách mới ra đời, hết bà Oprah quảng cáo giùm đến mấy tài tử nặng ký lô khác. Từ việc ăn toàn protein (nôm na là thịt cá, trứng và mấy cái bánh làm bằng đậu nành) tránh tinh bột và đường cho đến những cách ăn theo loại, sáng ăn tinh bột, trưa ăn protein, tối ăn mỡ hay ngược lại. Nhiều kiểu nhiêu khê quá người ta bán luôn cả thức ăn sẵn trong hộp, trong gói, người tiêu thụ chỉ việc rinh về nhà, pha nước, hâm nóng… là ăn cho xong. Nhưng đấy đâu có phải là… ăn, phải không bạn? Người ta đang hành hạ ông thần khẩu đấy chứ? Ðâu có thấy ai khen lao chi mấy gói thức ăn làm sẵn kia là “ngon” đâu? Họ chỉ nức nở về việc chúng đã giúp xuống bao nhiêu cân Anh mà thôi?!

Thế rồi người ta lại vòng về chốn cũ, nghĩa là trở lại cách đếm calorie mà ăn uống để giữ trọng lượng của cơ thể hoặc xuống cân vì sự thật là chẳng có cái chi mới lạ về việc xuống cân trong mấy thập niên vừa qua.

Khi người tiêu thụ bận rộn đếm calorie thì người bán xoay sở thế nào? Họ cũng gấp rút chuyển hướng bạn ạ, kẻo hàng hóa bán ra nặng ký thế kia thì bán cho ma! Hãng Coca Cola và M & M sẽ in số calorie ngay trên mặt trước của bao bì, chai lọ. Các công ty khác bắt đầu thay đổi thực đơn hoặc giảm số lượng của mỗi món ăn thức uống cho “dễ nhìn” một chút! Starbucks bắt đầu dùng sữa 2% chất béo thay vì sữa nguyên chất. Những món ăn vặt phổ thông như SnackWell bắt đầu bán các món đề nhãn hiệu “100-calorie snack” như Cool Ranch Doritos và Clif bars. Dunkin’ Donuts bán bánh mì kẹp trứng làm bằng tròng trắng và nhiều thí dụ khác.

Việc làm của thành phố New York đã thu hút nhiều thành phố khác và người ta ùn ùn theo chân, nghĩa là các thành phố khác cũng đòi hàng quán phải để số calorie trên thực đơn. Và hàng quán đành bỏ nhỏ, chúng tôi đề nhãn hiệu là muốn chăm sóc sức khỏe khách hàng chớ hổng phải vì cái luật (rừng) kia đâu!

Thức ăn được phân tích theo lượng mỡ và số calorie. Mấy tay đầu bếp được khuyến khích dùng các nguyên liệu “bổ dưỡng” thay cho bơ, đường… hoặc nếu hương vị cũng thay đổi theo thì họ sẽ cần giảm cân lượng của khẩu phần để giữ món ăn ở mức có thể “nhìn” được. Tổ hợp Le Pain Quotidien có 17 cửa tiệm khắp New York đã phải thay đổi thực đơn. Món ăn phổ thông Quiche Lorraine đi từ 11 oz xuống 6 oz, và nhà hàng bỏ thêm rau tươi vào đĩa kẻo trông trống trải quá! Nhưng khẩu phần thu nhỏ không có nghĩa là giá tiền sẽ giảm, nhà hàng kêu la rằng gần đây thực phẩm lên giá quá xá nên đây là cơ hội chúng tôi gỡ vốn! Công ty này kể lể rằng món bánh mì cá hồi, cỡ 350 calorie, đã bắt đầu thay thế món bánh mì gà nướng, cỡ 690 calorie, khi họ bắt đầu đề nhãn hiệu. Nghĩa là khách ăn đã bắt đầu đếm và so sánh mức dinh dưỡng của món thức ăn họ chọn!

Cơ quan Y Tế của thành phố New York tường trình rằng khi lượng calorie của các món ăn phổ thông được công bố, dán bích chương khắp đường xe điện ngầm, người tiêu thụ đều kinh ngạc kêu trời. Một cái bánh blueberry scone của Starbucks sơ sơ 480 calorie, một khúc bánh mì cá thu hộp nướng fromage (tuna melt) từ Quiznos nặng 1270 calorie. Bagel nhiều calorie hơn donut! Một bịch bắp ngô rang tưới bơ ở rạp cine có lượng calorie cao hơn cả nửa số calorie trong suốt một ngày! Nói chung là các con số kia khiến người ta kinh hãi, đâu có ai ngờ!

thuc-pham-va-nguoi-new-york
Những ghi chú lượng calorie như thế này ở một tiệm Starbucks tại New York, sẽ trở nên quen thuộc hơn trong tương lai. nguồn www.nytimes.com

Các viên chức y tế cũng nhìn nhận rằng người tiêu thụ không thể thay đổi cách ăn uống qua đêm, nhưng tin rằng khi biết rõ như thế, người tiêu thụ sẽ đổi thay từ từ, mỗi ngày một chút, và cơ quan y tế cứ tiếp tục giảng giải các bài học dinh dưỡng nhỏ nhỏ, mỗi ngày một chút.

Tính đến hôm nay, khoảng 40 thành phố khác đã theo chân New York; California là tiểu bang đầu tiên đã ban hành một đạo luật tương tự dù bớt khe khắt hơn.

Người đầu tiên rao truyền cách giảm cân qua việc đếm calorie là Bác Sĩ Lulu Hunt Peters trong cuốn sách “Diet and Health, With a Key to the Calories” ấn hành năm 1918. Là một người nặng ký (220 cân Anh), bà bác sĩ này tìm cách giảm cân cho mình và thành công (bớt được cỡ 70 cân Anh) sau đó viết sách chỉ dẫn cho người khác. Nói chung, Bác Sĩ Peters khuyên độc giả của mình chỉ ăn khẩu phần cỡ 100 calorie, và không bao giờ ăn quá 1,200 calorie mỗi ngày. Lời khuyên giải kia vẫn đúng cho đến hôm nay, năm 2016!

TLL

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 18 tháng 1 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Robot đá banh (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Quê ngoại (Truyện Ngắn) - Trà Đóa
  • Obama bài học nhân bản (Sổ tay phóng viên) - Đinh Yên Thảo
  • Thế giới organics! (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Tình chàng ý thiếp (Đời Sống) - Ngân Bình
  • Hoa Kỳ - Trung Quốc và tình hình Biển Đông (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Tháng giêng năm 2017 (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Những điều ghi nhớ khi lái xe (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Vài ý kiến nhỏ về việc thông qua Đạo luật Magnitsky (Tạp Ghi) - Huỳnh Thục Vy
  • Ngày cuối năm (Thơ) - Mai Hữu Phước
  • Đêm, nghe quạ kêu (Bên tách cà phê) - Tim Nguyễn
  • Phòng Cấp Cứu (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Thời cấm rượu (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Người trẻ, Người không còn trẻ, người già và người "sồn sồn" (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ Đoàn Minh Châu (Thơ) - Thận Nhiên
  • "Học tiếng Việt qua bài hát" (Chát Đi!) - Thanh Thư
  • Đơn sơ như cá chưng tương hột (Tạp Ghi) - Tạ Phong Tần
  • Tôi lo ngại phải rời khỏi Hoa Kỳ! (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Sơn Đông mãi võ (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Làm sạch chảo chống dính (Bạn Có Biết)
  • Vài chuyện vui về Tổng Thống Mỹ (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Những mẩu chuyện cảm động ngày cuối năm (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Biến cố, tai họa và thảm kịch năm 2016? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Mang quà biếu xén sếp lớn (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Giải pháp cho stress (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Trò chuyện với chính quyền (Góc Hoàng Hoa) - Ls. Anh Thư
  • Tuổi thọ các bộ phận trên xe hơi (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Đầm len mùa Đông! (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Tháng Chạp của người không Tết (Phóng Sự) - Hỷ Long
  • Màn cửa tự cuốn (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Để trở thành người hạnh phúc trong năm mới (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Người Việt ở New York mưu sinh (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • 10 dữ kiện về rượu (Kiến Thức Phổ Thông) - Phượng Nghi
  • iPhones lén gởi ghi nhận các cú điện thoại của khách hàng về Apple (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Trang trí ngày Xuân (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Manchester by the sea (Thế Giới Điện Ảnh) - Hải Sơn
  • Tình đầu (Truyện Ngắn) - Phạm Hải Anh
  • Thân cò bến lạ (Thơ) - Đức Phổ
  • Rộn ràng mùa thơm (Phóng Sự) - Uyển Ca
  • CES 2017 có gì mới? (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Cuối năm mẹ đi đâu (Tạp Ghi) - Trần Mộng Tú
  • Quà sinh nhật (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Em tên: Trần thị Mồng Tơi! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Gã ăn mày thi sĩ (Tạp Ghi) - Nguyễn Quang Lập
  • Bốn bài thơ của Dương Ánh Dương (Thơ)
  • Cọp giấy & rồng lộn (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • 2016 năm của những chàng trai ủy mị (Âm Nhạc) - Nhã Vy
  • Bàn tay bạn có sạch? (Y Tế Và Đời Sống) - Triệu Minh
  • Về Little Saigon ăn Tết (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Qua suối đến trường (Tạp Ghi) - Trần Mộng Tú
  • Tướng cướp hào hoa (Chuyện Vụ Án ) - Nam Nhật
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Đáp trả xã hội (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Ăn mừng ... ly dị (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Thông báo (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments