Thơ Lữ Kiều

Lữ Kiều là nhà văn, nhà viết kịch, và là họa sĩ/bác sĩ Thân Trọng Minh. Những năm đầu đời ông làm thơ. Làm thơ như mưa, như nắng. Mưa buồn và nắng đẹp. Rồi ngưng một thời gian dài rồi tiếp tục lại, lúc này, lúc khác. Cho tới khi ngưng hẳn, ấy là vào khoảng đầu những năm 2000.

Giờ đây, Lữ Kiều gom góp lại những bài thơ đã viết và cho in thành sách, với một tựa đề rất đẹp, rất gợi cảm: LÃNG CA. Đây là món quà quý, dành riêng cho mình, bạn bè và những người thân. Sách do nhà Ý Thức của Nguyên Minh xuất bản 2014.

tho lu kieu 01

Đọc thơ Lữ Kiều người viết mới nhận thấy câu của Nguyễn Thị Khánh Minh viết là đúng: Lữ Kiều, chàng lãng tử của thời gian. Lãng tử có nghĩa là anh chàng rong chơi lang thang nhìn ngắm mọi thứ rồi đi qua, không gắn bó lâu dài. Ấy chính là người nghệ sĩ của đời sống. Chính Lữ Kiều cũng xác nhận rốt cuộc mình là gã lang bạt kỳ hồ trong ngôn ngữ cũng như trong cuộc đời. Tuy vậy chàng cũng đã nhận những hy vọng và tuyệt vọng, kể cả những bi thương. Và những vẻ đẹp làm hành trang cho mình trên đường đi tới.

SAO KHUÊ

 

 

Bài áo lụa

Người xa xôi buồn như loài cỏ lạ

Rừng mùa thu sương khói ngủ chân trời

Tôi run run bước chân loài hươu nhỏ

Gió se mình chạm tới vóc xanh xao

Thời tuổi trẻ chỉ một lần thơ dại

Mùa thu qua sương khói cũng xa bay

Con hươu xưa đã lạc về trong phố

Hơi rừng sâu chàng còn giấu trên vai

Trong giếng mắt một thoáng buồn chưa mất

Tôi mọc thêm ngàn tay với mênh mông

Khi hồi tâm nghe hồn sao ngơ ngác

Tới trời cao như hạnh phúc trôi luôn

Người ở đó bình yên như núi xám

Khói con tàu theo suốt tuổi thơ ngây

Giận cho tôi đã mang giày vạn dặm

Ðể sau lưng từng tiếng gọi với theo

Hai tay nâng thanh âm thời sóng biển

Tôi hoang mang nghe thức dậy mối hờn

Một lời ru một tiếng cười dạo nhỏ

Rồi bước chân dài băng khỏi tuổi thơ

1962

 tho lu kieu 01

 

 

Triển lãm

Vậy là phòng tranh đã đóng cửa

những bức tranh đã ra đi

như từng phần đời bỏ ta

những cuộc chia tay

bây giờ và mai sau

Trăng xanh trên lưng trời

chiều nay thành phố chúng ta

lá rụng nhiều quá

có nghe tấm thân này

cũng muốn ngả mình trên lá

giữa phố xe người

vừng trăng hắt hiu

ngẩn ngơ màu tang chế

Bạn bè rút đi

cả em nữa

đóa lys còn lại cuối phòng

như bàn tay từ biệt

bên kia bờ đại dương

Ta không ngủ nhiều đêm qua

cơn đau bóp lồng ngực

một ngày nào ta chết

em không còn nhìn ta

giễu cợt nỗi bi thương

như mũi tên

như giọt nước nhỏ hoài

trên thạch nhũ

Không còn ảo tưởng

bầy ruồi vo ve bên tai

tiếng chim ngàn kêu thương

cay nghiệt

vết sẹo khi mặt trời lên

trần trụi bức tranh Không.

1987

 

 

Ở Phú Nhuận

Ở Phú Nhuận có những đêm

không ngủ được

máy bay rì rầm

và tiếng động trong tim ta

Buổi chiều thắp lên

hàng nến đỏ

vừng trăng nhạt mơ hồ

tiếng người xướng ngôn

con đường những người bãi sở

mồ hôi, bụi, và Sài Gòn

Ở một nơi nào trên quê hương ta

đứa trẻ lồng ngực mỏng

dội từng tiếng đạn bom

Ở một nơi nào

trên quê hương chúng ta

người con trai chưa có tình nhân

môi chưa hái nụ đời

gục chết

Ở Phú Nhuận có những đêm

mọi người đều tỉnh thức

Ôi đêm sâu như hỏa châu

như hố thẳm

như lòng vĩnh biệt

phải không?

1964

 tho lu kieu 01

Đỗ Hồng Ngọc

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY