Thơ Lê Thị Thấm Vân

Lê Thị Thấm Vân, tên thật Lê Thị Hoàng Mai, là tác giả của những cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Xứ Nắng, Âm Vọng, Mùi Của Riêng Ngân (đăng trên các websites, chưa in), Bóng Gẫy Của Thần Tích. Truyện của LTTV táo bạo, chuyên khai thác về tình dục, có sức hấp dẫn với nhiều người nhưng cũng có vị không chấp nhận. Ngoài ra LTTV còn làm thơ. Thơ của cô cũng đượm mùi dục tính nhưng vẫn giữ được ý thơ hồn thơ gây cảm xúc cho người đọc.

ltthamvan 01

SAO KHUÊ

thành khẩn

 

em cúi đầu

dần sát xuống

vũng ngực trũng

những sợi lông

những nốt ruồi

đậm nhạt

những đốm tàn nhang

dấu vết thời gian

 

em

nhắm nghiền đôi mắt

hít sâu

thân thể anh

thơm thơm mùi của sách cũ

cỏ và em

 

cỏ

tắm đẫm

cơn mưa

đổ xuống

từ trời

cỏ

xanh tươi

 

em đã uống

những giọt nước

từ mắt anh

từ môi anh

từ sự sống anh

thân thể em

thắm tươi

đợi chờ

 

tôi giấu thời gian vào trong tóc

tôi ủ mùi hương dưới làn da

tôi vỗ nhẹ tim tôi, hãy khoan đập mạnh

đợi chàng đến

chàng sẽ đến

vào mùa đông năm nay

là em

 

này anh,

em (sẽ) không nói rằng

em nhớ anh

em cần anh

em yêu anh

mà, em sẽ

làm cho anh yêu em

từng ngày từng ngày

còn lại

của anh

ở trần gian này

sáng

mùa đông

 

có những buổi sáng

                           trời lạnh

anh không muốn ra khỏi giường

chỉ muốn tìm về

                       nơi chốn

đám cỏ non man dại

                             ướt mềm

                                     thơm thơm

mùi da thịt của riêng em

để thấy cuộc đời còn đáng sống

và anh hiện hữu

 

còn lại

 

rồi một ngày nào đó

em và anh sẽ phải rũ lòng giã từ tất cả

ra đi

 

cây sồi trăm năm ngoài khung cửa sổ sẽ tàn rụi, gẫy đổ

căn phòng tràn ngập âm thanh sóng vỗ sẽ bị phá, người ta sẽ

cất lên một căn phòng mới khác

quán cà phê nắng đuổi sẽ lần lượt đổi qua bao đời chủ

tiệm sách quen thuộc sẽ chứa thêm tác giả mới, loại bớt tác giả cũ

chiếc xe đen cao chở em với tiếng đàn mê hoặc Mark Knopfler rồi cũng bị hỏng, quăng vào một xó trong thành phố

 

dấu tích

còn lại

là những bài thơ tình em viết

                                           cho anh

 

trở lại quán cà phê trên đường dana

 

buổi sáng êm ả

như mái tóc trôi chảy của người đàn bà

nắng vàng buổi sáng hiu hiu

chùm tường vi đầu mùa đang nở ngoài bờ hiên vắng

không gian quá đỗi thân thuộc

khuôn mặt anh chàng pha cà phê thoáng chút lém lỉnh

bàn ghế và sàn nhà lặng yên

những bức tranh trên tường lặng yên
những khuôn mặt khách cũng lặng yên

quán cà phê tôi thường ngồi hầu như mỗi ngày

âm thầm chia sẻ nỗi lòng tôi trong nhiều năm
những giòng chữ viết
những dự tính
những ý tưởng thú vị chực chờ tuôn trào
những muộn phiền, cô đơn như thòng lọng thắt chặt

mặt ghế mòn nhẵn một phần,

vì tôi

mỗi mặt bàn

là một khuôn mặt

tôi đã khóc nơi đây

tôi đã thấy tâm hồn thật bình thản nơi đây
tôi đã giấu nỗi buồn riêng nơi đây
tôi đã thương tôi cùng cực cũng ở nơi đây

cầm ly cà phê thấy tay mình run run như lần đầu

thò tay trộm tiền cắc trong túi áo mẹ

hai thìa đường cát nâu

chút sữa half & half
nhấp ngụm cà phê
tôi gặp lại tôi

 

ltthamvan 01

Đinh Cường

LTTV

 

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY