Thơ Huy Tưởng

Huy Tưởng là nhà thơ nổi tiếng từ trước 1975. Bùi Giáng đặc biệt mê thơ ông và đã trích dẫn một bài thơ xuất thần nhập thánh đáo thiên tiêncủa Huy Tưởng:

Ướt hai tà áo nâu rồi
Bên chùa mục giọng kinh hồi lệnh sang
Giọt chuông rơi thấm cỏ vàng
Nghe kìa sư nữ vừa choàng áo tu
Tôi nằm ấp lá đêm thu
Mai sau nở trái sa mù pháp không.

Đinh Cường cũng là một trong những người yêu thơ Huy Tưởng. Cách đây không lâu, Đinh Cường viết:

bật ngọn đèn vàng ở đầu nằm lên
đọc lại thơ Huy Tưởng sao mà
nhớ mà thương quý lạ lùng một
tâm hồn thy sỹ thượng đẳng ấy

Và còn nhiều nhà nữa ca ngợi thơ Huy Tưởng. Sau đây là nhận định của một người viết trong nước. “Thơ, với anh như một khát khao vô hạn, một tìm kiếm vô cùng… Lặng lẽ tìm ngọc trong đá, lặng lẽ đãi cát tìm vàng. Chờ những bất chợt thăng hoa của cảm xúc và tư tưởng, những vỡ bừng của ý thức và vô thức, thơ anh luôn là cuộc săn tìm bất tận bao cảm xúc, thanh âm và màu sắc mới, bao thi ảnh giàu có làm ngạc nhiên cho không ít người…”

huy tuong 01

Gần đây, Huy Tưởng gởi cho Sao Khuê mấy bài thơ mới nhất của anh như một ghi dấu của mối tình tri ngộ. Xin đưa lên đây để nhiều người cùng đọc những câu thơ cô đọng tuyệt vời, với những thi ảnh hiếm có trong thơ hiện đại. Mà cái tình của Huy Tưởng đối với phố cũ, bạn bè và thi ca nghệ thuật cũng thật là sâu thẳm.

Sao Khuê

 

Khi về phố cũ

Không cất nỗi tà dương về trên mái

Chiều nao nao.úng nụ.thuở chưa rằm

Nhìn và ngắm.vết mây trời sót lại

Tôi cầm tay phố cũ.hương biệt tăm!

Tôi cầm tay.phố cũ.đã quá rằm

Ðêm chếch xám.gió tràn.khe núi lạnh

Con bướm vờn.bóng duỗi tới xa xăm

Tôi vẫn gọi.vẫn mơ.và ngóng đợi…

Tôi ngóng đợi.cả đời tôi.ngóng đợi

Dẫu tàn phai.rêu phủ lối tôi về

Tôi ngóng đợi.sao tôi không ngóng đợi

Biết đâu chừng…lửa ấm giữa hồn mê?!

 

nhớ anh Mai Thảo

Một ngụm chiều,một ngụm chiều rơi

Nhớ Anh se sắt.đêm lùa bóng

phủ xuống tràn ly.rót vạn lời

Có nghe đắng ngát.ai dấy mộng

Gió réo từng hồi.trăng vỡ đôi!…

 

bất ngờ gặp lại (thơ) Tuệ Sỹ

Cúi gầm xuống.tôi hóa nâu cùng đất

Trên đồi cao.chiều đọng giọt trầm hương

Ði.đi mãi.dặm trường.tôi ngoái lại

Lắng bên trời.lóng lánh bước cầm dương…

 

niềm cô quạnh (đôi khi) có vị đắng

Chiều.không dưng

mưa ủ dột

Mèo đen cuộn mình.mây úng ngợp

Lũ đồ chơi dồn đống góc phòng

nhao nhao tĩnh vật

xanh đỏ tím vàng…điếc mắt

Sặc sỡ nhạo báng

Khối mầu đồng thanh rúc thét tiếng còi tàu hiềm oán

Inh ỏi thắt lòng!…

Tôi chồm tới.bước hụt vào khoảng không.trống hoác…

Chiều.không dưng

Tắt liễu!

 

đọng hạt tà dương,

Một hồn cô tịch.riêng mang

Ði mơ hồ bóng.đợi sang sáng về

Ðợi khuya.dỗ tạnh cơn mê

Cầm hương.thiếp lục.tay che nỗi buồn

Môi còn đọng hạt tà dương.

 

hồ cầm buông,

Ngào ngạt.hồ cầm buông

Gió lên, hương thoảng.tầm dương nghẹn lời

Góc nhìn.lạ lẫm.hổ ngươi

Trăng đắm đuối gọi.môi cười xế hoa

Tìm nhau tầm tã.hóa ra

Tóc người rêu cạn.lòng ta nhóa mầu

Hồ cầm.ngào ngạt.vì đâu ?

huy tuong 01

Đinh Cường

HT Bundoora, Mel., khuya 24/09/15.

(trích Phovanblog)

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY