Thơ Bùi Minh Vũ

Một cõi giới thi ca siêu thực mà, theo chúng tôi, giống như ông tự treo thơ mình trên những nhánh cây chữ, nghĩa hư tượng.

tho buiminhvu 01

Tính siêu thực và, khả năng vận dụng những động từ hay những tính từ bình thường, nhưng khi bước vào thế giới thi ca Bùi Minh Vũ, dường như chúng đã có được cho chúng những chiếc áo khác, những linh hồn khác.

(Du Tử Lê)

 

 

Ký ức

Người biết nói mà câm

Cười vỡ cả tim

Người câm mà nói

Cười vỡ cả tim

Bên nhau không nhớ tên

Có mắt mà không thấy

Con khỉ đu đưa chẳng có ký ức

Trong đống giẻ rách

Cái nút áo còn sáng

Con chim rộng đường bay

Chẳng ngoái lại

Bỏ rơi tiếng kêu làm trong trẻo bầu trời.

 

 

Vần thơ cô độc

Sẽ mất thăng bằng nếu không làm xiếc

Bạn ta đi một chân

Một chân cho người yêu mượn

Một cuộc đời trong hai cuộc đời

Người thứ ba khóc

Hắn đi

Em đi

Tôi đi nốt

Chỉ đạo của thượng đế

Ðồng tiền đâm nhoè quả tim

Máu viết vần thơ cô độc.

 

 

Tại sao chúng mình sống

Tôi cảm thấy cuộc đời không phải là giấc mộng

Nó là sự vô tận của  ánh vàng ảm đạm trong tư duy súng đạn

Là nỗi kham khổ đớn đau và bất lực của những người bé nhỏ

Như con kiến leo phải cành cụt

Như con cò lặn lội bờ ao

Như con còng gió đầm đìa sóng nước

Tôi đã đi lạc vào mênh mông của tiếng tru tréo

Không thấy nhà mình và người thân

Con tim tôi không nằm ở vị trí thượng đế kiến tạo

Ðôi mắt tôi nhỏ như hạt cát

Giọng nói tôi bị kiềm chế bởi hàm răng lỏng chỏng

Tôi rơi tõm xuống đại dương của cá mập

Nhưng năng lực siêu phàm của gió níu tôi lên

Trên lưng của ông cá voi

Em ơi mau chạy khỏi vùng máu Bát-đa

Tại sao

Tại sao chúng mình sống.

 

 

Trong đám tang cô độc

Tôi nằm mơ

thấy biển quê tôi

chết

Tôi khóc

Trong đám tang cô độc

Những người lính già

Cúi mặt.

 

Vinh quang thuộc về con người mới sinh ra

Tôi ước mơ con người như mới sinh ra

Chẳng bụi bặm

Trong suốt như thủy tinh

Con hổ nhìn phải thán phục và quay mặt

Ðó là sự hoàn hảo

Lòng chân thành

Chẳng có dối trá

Tôi ước mơ chúng ta đừng nói

– Ăn ngoan đi con, cho chóng lớn

Ðể làm gì

Hãy nhìn khói bom mù mịt

Máu chảy ẩm ướt ti vi

Cơm không có ăn nước không có uống

Nhà chọc trời nhà ổ chuột

Khí hậu đổi thay

Lật đổ vương quyền

Tính chuyện cướp và tham nhũng

Tôi ước mơ con người như mới sinh ra

Da thịt thơm tho hơn vàng

Kẻ thù của những bông hoa trong lồng kính

Hy vọng của nhà thơ

Chẳng phân biệt giàu nghèo

Chẳng cần hạm đội hay căn cứ hải quân trong núi

Trong lòng đất không có hang sâu để thử vũ khí hạt nhân

Người nào cũng là người

Chúng ta hát chúng ta cười khệnh khạng

Trong điệu múa của con công ở vườn thú Hà Nội

Tài sản dưới ánh mặt trời là của con người

Lòng tự trọng và bao dung sẽ cứu vớt thế giới

Cùng nắm tay thênh thang đi dưới trời xanh

Cái đầu đừng đi lộn ngược

Trong dòng chảy kinh hoàng của thời gian

Và cơn lốc kiếm tiền tởm

Vinh quang thuộc về con người mới sinh ra.

 

 

Vương quốc của lòng mẹ

Vương quốc của sự trung thực sẽ không có người ngàn mắt

Sẽ không có người ngàn tay

Sẽ không có những con cáo

Anh và em cần đến để ngậm một hạt ngọc

Ðôi khi em nằm và tan ra thành khói sương

Ấy là em đang khát khao trung thực

Vì chúng ta đang sống mà thiếu linh hồn

Sự nhũng nhiễu, dối trá và lòng tham nằm trong phần xác

Sinh thể này tồn tại trong thế giới của lòng đố kỵ

Và thù hận

Chẳng bao giờ mất trên trần gian này

Kìa vương quốc của lòng trung thực

Những ánh trăng không bao giờ bị lãng quên

Những dòng sông trong văn vắt

Ta đi trong rừng thành phố

Những con bò rừng ngơ ngáo nhìn

Tìm nơi đâu tâm hồn đen ẩn mình tội lỗi

Ta điếc không muốn nghe tiếng bơm của sự hứa hẹn

Ta chập chững đi vào vương quốc của lòng trung thực

Vương quốc của lòng mẹ.

 

 

Chim sơn ca

Ðôi khi anh

rơi bịch xuống đất

gầy dựng nụ cười trên môi héo của em

những cọng cỏ khô và đất làm căn nhà xinh xắn

Em có dám quay mặt với nền văn minh sôcôla

Quên những lời sấm truyền

Và trút bỏ thân xác để bay bổng như chim sơn ca

Có nhiều lý do phải làm như thế

Trước hết ta muốn thành người

đam mê và thăng hoa trong cuộc sống trần tục

trước khi bay loãng trong không khí vô tận

Nâng niu một bàn chân của chim sơn ca

Bàn chân của người họa sĩ vừa vẽ xong.

tho buiminhvu 01

ĐINH CƯỜNG

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY