Tết thì làm gì?

Ở Sài Gòn, thời tiết đểnh đoảng xung đột, nên con người đoán thời gian qua không khí, âm thanh, hình ảnh. Ví dụ nghe tiếng ve kêu biết thời điểm học sinh nghỉ hè, nghe tiếng còi xe nhiều biết giờ tan sở, hoặc chỉ cần nghe được mấy bài nhạc xuân, ngó mấy nụ mai chúm chím là trong lòng nôn nao, rạo rực.

tet-thi-lam-gi7

Gần tới Tết! Gần thôi, vì nhạc xuân thường mở từ Noel, mai dân không chuyên trồng cũng khó “chúm chím” đúng ngày. Niềm háo hức này cũng chả phải như hồi nhỏ, trông mong vào việc được khoác quần áo mới, được nhận lì xì. Càng lớn, con người càng có vẻ sâu sắc thì sẽ có càng nhiều lý do để không hiểu chính mình. Nên để nói rõ điểm bắt đầu của sự háo hức là một việc vô cùng khó khăn. Nhưng đôi khi sự háo hức bị kéo dài làm người ta… ngán, vì nhạc xuân cứ bị lạm dụng khắp nơi, từ loa phường đến karaoke hẻm. Khi người ta bắt đầu lục đục sợ hãi nhạc xuân thì Tết mới chịu… xuất hiện. Và khi Tết xuất hiện thì người ta lại thi nhau réo rắt thở than..

tet-thi-lam-gi5
Thời trang đa dạng

Thời tiết Sài Gòn ngày càng thật khó đoán. Tánh người Sài Gòn cũng ngày càng giống y chang… thời tiết. Hồi bi quan tột cùng hồi hưng phấn tột độ khi xé từng tờ lịch trên tường, đếm từng ngày tới… hết Tết! Có cô nàng kia, mới than thở xuân sang già thêm một tuổi, tốn mớ tiền thưởng dzô mấy việc không đâu, rồi bị hỏi vặn hỏi vẹo sao chưa lấy chồng. Tưởng rằng đời nàng đang bi kịch lắm, nàng đang sầu khổ lắm. Nàng sẽ chết chìm trong mớ đau thương dịu dàng kia thay vì… chết chìm trong đống xe kẹt ngoài đường. Nhưng không, nhìn kìa, nàng vẫn khỏe re, thậm chí còn rực rỡ hơn thường ngày. Ðang tung tăng ngoài phố xúng xính áo đỏ áo hồng chụp hình check-in các kiểu. Miệng cười toe toét, tay đăng dòng trạng thái: “Cô đơn giữa phố đông!” bonus thêm feeling “chỉ có một mình”.

tet-thi-lam-gi8
Những công việc ngày Tết

Nói gì nói, Tết mà! Thở than, chê trách cả năm rồi, vui mấy bữa coi sao! Mà đối với người có trái tim đơn giản và chân thành như tôi, không việc gì vui bằng chuyện ăn, ngủ và đếm tiền. “Tháng Giêng là tháng ăn chơi”, nên nhiều khi tôi nghĩ, tôi sanh ra chỉ để sống vào Tháng Giêng. Hoặc Tháng Giêng sanh ra chỉ dành cho tôi. Tiếc là tôi không đủ khả năng sống hết 12 tháng như Tháng Giêng. Ðó là một sự thiếu sót của Thượng đế khi thiết kế cuộc đời cho tôi!

tet-thi-lam-gi9

Nói ra thì người ta nói ham ăn mà hở mở miệng ra là người ta la “ăn tết”. Nhắc tới thức ăn, tôi có thể nói vài… chế độ. Từ món Bắc Trung Nam đến món Ðông Tây, món trên rừng món dưới suối, món Tết lẫn món không Tết, chưa kể món Tết còn được chia ra món Tết Tây lẫn Tết không… Tây! Chỉ có những người không… ham ăn mới có thể nghĩ ra chuyện gộp Tết Ta dzô Tết Tây được, cái bụng tôi không chịu chút nào! Mà cũng nhờ ham ăn mà cứ mỗi độ xuân về tôi lại có việc làm thêm là bán đồ ăn Tết. “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh…” trong mắt tôi không chỉ là Tết mà còn là… tiền vốn bị thâm hụt.

tet-thi-lam-gi6
đồ già

Sài Gòn là cái xứ mà cái quái gì cũng có thể gây ra… tiền. Tết là một dịp béo bở để lao vào kiếm tiền. Bên cạnh đoàn người “đưa nhau đi trốn” thì có rất đông người không “thèm” chen chúc về quê, họ chọn ở lại “làm tết” để nhận mức lương thưởng cao hơn bình thường gấp đôi, ba lần. Bên cạnh đó còn có thể đăng ký các hợp đồng thời vụ như đứng bán hàng, chạy xe ôm, chụp hình, hướng dẫn viên cho khách du lịch hoặc làm tượng giả, thú nhồi bông di động trong các trung tâm thương mại hoặc hóa thân thành nhân viên phục vụ ở các hàng quán cà phê, ăn uống “ba ngày tết”. Rất nhiều công ty, quán xá, nhà hàng cần người vào dịp này. Bên cạnh những công việc lương thiện còn có những công việc rất lương thiện, miễn là dám “dấn thân”, muốn kiếm tiền, quên đi nỗi nhớ nhung quê nhà. Trong vô số việc tôi kể sơ sơ ở trên có một việc mà ít ai nhắc đến, nhưng chắc lâu lâu cũng nghĩ đến. Ðó chính là việc của những cô “bán phấn buôn hương”. Mấy cổ làm cả năm cũng có mà làm thời vụ Tết cũng có. Và đối tượng phục vụ mà các cô hướng đến khi xuân về là những vị khách trở về từ phương xa, bị có mùi Việt kiều, chắc có lẽ sộp hơn. Và cũng vì là Việt kiều, chắc có lẽ dễ dụ hơn. (Theo lời một anh Việt kiều tâm… tư!).

tet-thi-lam-gi3
Ngoại kiều và Tết Ta!

Hôm rồi, một độc giả của Trẻ Magazine hỏi: “Sao Du Uyên không viết về… Việt kiều về quê ăn Tết?” Tôi trả lời thiệt cái tình là có biết gì về Việt kiều đâu mà viết. Trong suy nghĩ mơ hồ của tôi, họ cũng là người Việt, chỉ là họ sống ở một nơi khác, dùng nhiều hơn mình một hai ngôn ngữ. Ảnh nói, không em ơi. Anh về thấy Việt kiều bị đối xử khác lắm! Vali của Việt kiều bị rạch nhiều hơn, suất ăn của Việt kiều bị tính mắc hơn, bao lì xì hay quà tặng của Việt kiều cũng phải “xịn” hơn, đi chơi thì Việt kiều cũng được “ưu ái” hơn trong các chọn “món” lẫn việc tính tiền bill. Bởi vậy, đâm ra mỗi lần Tết đến, tuy rất nhớ quê hương nhưng nhiều Việt kiều chọn gửi hiện vật thay vì hiện… hình. Ðôi khi không biết người ta cần mình hay cần quà?!

tet-thi-lam-gi4
Thời trang đa dạng

Việc về hay không của người ta thì… kệ, tại tôi không có quyền cân nhắc, bởi chính bản thân cũng đâu có chỗ để về. Nhiều khi trước Tết muốn đi đâu đó để Tết làm… “Sài Gòn kiều” trở về quê hương mà đâu có được. Nên nói một cách “vô tình”, việc Việt kiều về nước trong mắt tôi chỉ có hai chữ… “kẹt xe”. Tân Sơn Nhất là một phi trường to nhất miền Nam, nhiều chuyến bay  nước ngoài từng ghé về đây trước khi “nhà ai nấy ở”. Có nhà cả chục người ra đón “Việt kiều” đâm ra kẹt từ trong ra ngoài. Mà dân mình ngày Tết mến tình hơn thì phải, về bình thường không sao chớ ngày Tết là phải ra đón đủ cả nhà để mỗi người đều có “quà”! Kẻo bị quên! Chỉ khổ cho người lớn tuổi, không đi được thì trông ngóng lo lắng, đi được thì càng mệt mỏi hơn vì chen chúc, ngộp thở!

tet-thi-lam-gi2
Quán nhậu

Nói chứ Tết với những người trẻ còn có nhiều ý nghĩa chớ với những người già lại rất thiêng liêng. Họ còn bị trói buộc nhiều quy luật đâm ra cứ xuân về là ngập trong nỗi mong ngóng người thân. Bởi vậy trong mấy quảng cáo Tết năm nào cũng râm ran một cách rất… “mị dân” rằng: Tết nào vui bằng Tết đoàn viên. Rồi các clip quảng cáo đều ám chỉ ai không về nhà, về quê sum họp gia đình là vô ơn bạc nghĩa đồ, không có tình thân đồ.  Tôi nghĩ ai cũng sẽ có cảm giác khắc khoải, nhớ thương quay quắt nhưng có hàng vạn lý do để người ta không thể về quê hoặc có thể họ đã về nhiều lần trong năm đủ để Tết không về. Ðối với cả Việt kiều lẫn Việt không kiều! Cuộc sống càng hiện đại thì các quy định được cho là mặc nhiên cũng không thể bị đóng đinh mãi. Chuyện Việt kiều – Việt không kiều cũng nên nhìn nhận bằng đôi mắt công bằng!

tet-thi-lam-gi
Quán nhậu không nghỉ Tết!

Luôn tiện các bác Việt kiều cho… mắng dzốn cái. Số là hôm hổm, đi ra khu vực trung tâm, gần nhà thờ Ðức Bà. Khu này gần Tết là vui nhất. Có đường sách treo đầy ảnh triển lãm, có khu hội chợ đầy món ngon, khu buôn bán đồ lưu niệm quần áo hoa và bánh Tết và các hoạt động như vẽ tranh chân dung, bán chữ từ các ông bà đồ, ca múa nhạc các loại. Ngoài cảnh vật, trang phục thì mỗi con người hiện diện tạo nên sự tập trung của các yếu tố thuần Việt, lai… Việt lẫn thuần… ngoại. Ða số đến đây để chụp ảnh. Tôi cũng vậy, nhưng khác là họ chụp ảnh nhau còn tôi chụp ảnh… họ! Có lẽ điều này khiến khách du lịch “thú vị”. Nên có cô gái người nước ngoài hỏi: “sao nước bạn trước Tết người ta đi chụp hình nhiều vậy? Người ta không phải đi làm à?” Tôi mới giải thích cổ nghe là vô đúng ngày Tết Sài Gòn vắng hoe, người ta về quê và đi… ngủ hết, hông ai chụp hình đâu! Hông biết cổ hiểu hông (?)

tet-thi-lam-gi1
Tết con gà

À, tôi muốn mắng vốn không phải là câu hỏi của cổ! Tôi muốn tố cáo là tôi bị lừa đến tận 21k vnd (tính ra gần 1$ Mỹ kim, mua được 4 gói xôi hoặc ăn được nguyên tô hủ tiếu gõ đặc biệt kèm ly trà đá). Thiệt ra trước khi đi cũng đã nhủ lòng khá kỹ là không mua gì vì túi đang ốm yếu. Nhưng khi dạt qua gian hàng đồ thủ công thì bỗng nhiên thấy thú vị. Tôi luôn bị thích thú với những sáng tạo đơn giản của dân mình. Họ dùng mọi nguyên liệu đơn giản để tạo ra những vật dụng cần thiết cho tất cả mọi người. (Tuy thứ tôi “để ý” và mua cũng không cần thiết cho mấy). Ðó là một cái bông giấy được dán và quấn lại bằng giấy ăn ngâm màu đỏ. Tôi mua với giá 36k, trong khi ban đầu cô bán hàng ra giá 30k. Tôi đưa cổ 100k thì được thối 64k với lý do “Không có tiền lẻ!” cùng cặp mắt rất… đáng thương. Bạn đi cùng hối miết, bảo “có 6k thôi cho người ta đi!” nên tôi cũng bằng lòng cho xong. Chuyện sẽ không có gì nếu khi tôi đi đến đường sách Nguyễn Văn Bình, bắt gặp một giỏ hoa giấy cùng loại nhưng nhiều kiểu dáng màu sắc hơn. Hoa tôi đã mua cũng trong giỏ cùng bảng giá:

– Hoa hồng: 15k!

Tôi cắn môi lôi tay đám bạn chỉ vào cái bảng, chúng cười hô hố, phát biểu:

– Chắc tại mày giống… Việt kiều!

DU

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 15 tháng 2 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Lực sĩ tắm hơi (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Chọn vợ hiền (Truyện Ngắn) - Ng. T. Thanh Dương
  • Pháp quyền trong xã hội dân chủ (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Phóng thích hay thích phóng (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hoa Kỳ & trục Đông Á (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Văn hóa ứng xử ở Nhật (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • An sinh xã hội (Đời Sống) - Angie Hồ Quang
  • Những mẩu chuyện tình yêu cho mùa Valentine (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Vệ sinh về giấc ngủ (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Chuyện 3 bà (Bên Lề Chính Trường) - Si Nguyên
  • Chuyện mấy cái vỏ chai (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ Võ Quốc Linh (Thơ) - Thận Nhiên
  • Những người rừng huyền thoại (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Cá ngừ kho khóm (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Luật mới năm 2017 và những tội có thể bị trục xuất (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Xi-nê Sài Gòn (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Giữ gìn đá Marble (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Cúc vàng (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Cánh cửa gỗ bị phai màu (Bạn Có Biết) - Xe-Ba-Gác Handyman
  • Khám sức khỏe tổng quát thường niên gồm có những gì ? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Ta đi phó hội (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Làm đẹp da với mật ong (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Valentine (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Về việc “Xin giúp đỡ Phu nhân cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng” (Mục Đặc Biệt) - Trẻ
  • Tuổi 40+ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Huntsvill "thủ đô" của án tử hình (Phóng Sự) - Ngọc Linh
  • Bốn truyện cực ngắn của Marco Denevi (Truyện Ngắn) - Phan Quỳnh Trâm
  • Nói “I love you” Không dễ! (Góc Hoàng Hoa) - Hoàng Hoa Anh Thư
  • Ung thư thực quản và dạ dày (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Cần biết cho mùa thuế 2017 (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Triển lãm kỹ thuật phim hoạt họa (Phóng Sự) - Andy Nguyen
  • Google Home và Amazon Echo (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Vườn treo (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Moonlight (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • GIỚI thiệu TÙY BÚT VÕ PHIẾN: Trưa nào cũng bay (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Năm Dậu, chuyện Gà (Kiến Thức Phổ Thông) - Phượng Nghi
  • Chiếc ghế (Truyện Ngắn) - Hoshi Shinichi
  • Chó cứu chủ (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Chụp tĩnh vật ở nhà (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Jeju có gì lạ (Phóng Sự) - Linh Uyên
  • Tháng giêng thơm trong tóc (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • Háo danh! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Ba o hà tĩnh (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • IQ của một số Tổng Thống Mỹ (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Yêu anh (Thơ) - Thủy Ngọc
  • Tình chàng ý thiếp (Đời Sống) - Ngân Bình
  • Đại nhạc hội “cám ơn anh người thương binh vnch” kỳ xi (Chuyện Đời Thường) - Huy Phuong
  • Con tin (Chuyện Vụ Án )
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Sàn nhà ba chiều (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Mỗi năm một lần (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Lời thật (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE