Tác dụng phụ

Cạnh bên nhà anh F có lão già sống một mình. Nghe đồn lão tích trữ rất nhiều tiền của. Có lần anh ghé chơi, thử hỏi thăm, ai ngờ lão liền thừa nhận.

“À, tôi yêu thích việc để dành tiền hơn bất cứ điều gì trên đời. Vì vậy mà tôi sống đơn giản, không thuê người giúp việc. Cũng có người nói này nói kia nhưng vì đây là vấn đề sở thích nên tôi cũng đành chịu. Người bạn mà tôi tin tưởng chỉ có cái két sắt này thôi”

Nói rồi lão chỉ tay. Quả thật là một cái két sắt to lớn kiên cố. Nó còn lớn hơn cả cái tủ quần áo nữa.

Từ hôm đó trở đi, anh F đã tìm ra ý nghĩa cho cuộc đời mình. Ðó là tìm cách xoay xở sao cho số tiền trong két sắt kia vào tay mình. Và anh bắt đầu miệt mài lên kế hoạch tác chiến.

Nếu đột nhập rồi dùng chiêu cưỡng ép bạo lực thì chắc là không được rồi. Cho dù có trói gô cổ lão già, rút dao uy hiếp thì két sắt cũng không mở ra cho mình đâu. Bởi vì lão già này theo chủ nghĩa quý tiền bạc hơn sinh mạng mà. Hơn nữa lão chỉ tích lũy tiền bạc chứ đâu có ngu ngốc. Còn nếu mình giết lão thì rõ ràng việc mở két sắt càng khó khăn hơn hay sao?

Nếu áp dụng những cách thức đơn giản thì rất khó để mà thành công. Mình phải tìm ra một phương pháp nào đó thông minh và khôn ngoan hơn mới được. Nghiên cứu kế hoạch cướp tiền này trở thành sở thích của anh F. Tuy không thể gọi là tư tưởng bình thường nhưng mà xét về vấn đề sở thích thì anh cùng với lão già đó có khác gì nhau đâu.

Nhưng mà cứ nhiệt tâm thành ý là cuối cùng thế nào cũng có kết quả. Cuối cùng anh đã tìm ra được một phương pháp có thể gọi là tối ưu.

Ðầu tiên anh lập mưu lừa gạt người bạn bác sĩ để lấy thuốc về. Không phải là thuốc độc. Cho dù giết lão già một cách khéo léo thế nào đi nữa thì không có nghĩa là anh sẽ được thừa kế di sản. Ðây là một loại thuốc tự thú.

Anh F trộn lẫn thuốc với kẹo rồi làm ra vẻ không có gì, mang sang biếu ông lão.

“Người ta cho tôi đấy, ông dùng thử nhé”

Lão già vui mừng nhận lấy. Mặc dù tín điều sinh hoạt là không được lãng phí nhưng nếu là đồ của người khác cho thì không từ chối. Ngay lập tức cho vào miệng.

Anh F hồi hộp chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, lão già bắt đầu mơ màng. Anh bắt đầu đặt câu hỏi.

“Cái két sắt tuyệt đấy nhỉ?”

“Ðúng, kiên cố lắm. Bên bán bảo đảm rằng cho dù có xảy ra hỏa hoạn đi nữa thì bên trong vẫn không hề hấn gì đâu. Ðể chắc ăn, trước khi mua tôi cũng đã thử rồi. Tôi chất củi xung quanh và châm lửa. Phải thận trọng như thế mới được”

Giọng nói lão già cứ đều đều như người buồn ngủ. Có vẻ như thuốc đã phát huy tác dụng. Anh F bắt đầu hỏi thẳng vấn đề.

“Vậy làm thế nào có thể mở được?”

Ðầu tiên xoay nút vặn. Mã số là…”

Khi lão già trả lời thì anh F ghi chép lại.

“Rồi sao nữa?”

“Ðút chìa khóa vào xoay một vòng sẽ mở ra được”

“Chìa khóa đó cất ở đâu?”

Trong ngăn kéo thứ hai của chiếc bàn kia”

Hỏi vậy là đủ. Tuy nhiên nhân tiện anh cũng hỏi thêm là có gắn chuông báo động hay không và biết được rằng là không có.

Anh F muốn bắt tay vào công việc ngay. Nhưng kiềm chế được cám dỗ. Cho dù không để lại chứng cứ nhưng trở thành kẻ bị tình nghi thì cũng rất phiền phức. Anh quyết định tạm dừng lại.

Thuốc công hiệu khoảng hai tiếng đồng hồ. Lão già tỉnh lại. Tuy nhiên hoàn toàn không nhớ được cuộc nói chuyện vừa rồi. Trong khi đó anh F đã trở về nhà mình.

Ngày hôm sau. Khi đã xác nhận rằng lão già đã đi khỏi nhà, anh F mới chuồn vào từ lối cửa sau. Chắc chắn công việc sẽ hoàn tất nhanh chóng. Nhờ loại thuốc tự thú kia mà anh biết được trình tự chính xác của công việc phải làm.

Ðầu tiên anh xoay mã số. Một tiếng “cách” khe khẽ vang lên. Tiếp theo là chìa khóa. Có trong ngăn kéo bàn. Anh run run xoay một vòng. Thứ kim loại cho anh thứ cảm giác chắc chắn uy nghiêm. Tất cả thao tác được tiến hành theo đúng trình tự.

Anh F hồi hộp kéo cánh cửa. Tuy nhiên nó hoàn toàn không nhúc nhích. Anh dùng lực toàn thân để mở ra. Nhưng thảy đều vô hiệu.

Vậy là sao nhỉ? Chắc chắn thuốc tự thú có công hiệu mà. Mã số cũng đúng, chìa khóa cũng có đây. Anh không nghĩ là lão già đã đề kháng được công dụng của thuốc mà nói dối. Anh F suy đi nghĩ lại mấy lần. Nhưng không thể tìm ra sai lầm chỗ nào cả.

Hay là mình đừng có cố sức kéo ra nữa mà thử đẩy vào hết sức xem sao? Anh chợt nghĩ ra như thế. Rồi dùng hết sức bình sinh. Tuy nhiên, cánh cửa vẫn im lìm bất động. Có cái chuyện kỳ lạ như thế này sao? Anh F tập trung suy nghĩ mãi. Bất chợt một giọng nói vang lên.

“Này…”

Anh quay lại thì thấy lão già đang đứng kế bên. Hơn nữa còn dẫn theo viên cảnh sát. Viên cảnh sát nói.

“Tôi bắt anh vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp”

Anh F lặng lẽ phục tùng. Tuy nhiên vẫn còn một câu đố không thể nào dứt bỏ.

“Nhưng ông đã nói cho tôi biết mà. Sao lại ra cớ sự này chứ?”

Lão già trả lời.

“Từ hôm qua đến giờ không hiểu sao đầu óc tôi cứ mơ màng. Lúc nãy đi ra ngoài rồi tôi mới nhớ ra mình đã quên một việc quan trọng. Thế là tôi quay lại và thấy sự việc xảy ra. Sau đó tôi đi mời cảnh sát”

“Thế ông đã quên điều gì?”

“Quên khóa cái két sắt”

Thì ra anh F đã tự mình khóa cái két sắt rồi theo đó mà vật lộn với nó cho đến tận bây giờ….

Hoàng Tường
Hoàng Tường

HOSHI SHINICHI
Hoàng Long dịch

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 27 tháng 04 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Sức mạnh của phái yếu (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Bên dòng sông cạn (Truyện Ngắn) - Việt Phương
  • Độc lập - tự do - hạnh phúc (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Có những tình yêu (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hồi hộp bầu cử Pháp (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Dạy con ứng xử khi bị ức hiếp trong trường học (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Có phải do Mỹ phá (Tạp Ghi) - Đinh Tiến Đạo
  • Dạ Lan ơi, những năm nào chiến tranh đã quên… (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Sỏi mật (Chuyện Trò Với Thầy Thuốc) - BS Nguyễn Ý Đức
  • Về một con người rất lớn Nguyễn Thị Hạnh Nhơn (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ lâm hảo dũng (Thơ) - Sao Khuê
  • Khi tàn chinh chiến (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • Biển mai còn có cá cơm? (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Chiếu khán cấp tại Việt Nam năm 2016 (Hỏi Đáp Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Ký ức khu chợ Cũ Sài Gòn (Tạp Bút) - Trang Nguyên
  • Để luôn tràn đầy năng lượng (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Rượu Soju- Sake xứ Hàn! (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • Hoa Kỳ phát sóng truyền hình 4K (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Những câu hỏi thường gặp (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Một đất nước thống nhứt vẫn có thể có 2 vua! (Facebook Có Gì Ngộ) - Du Face
  • Chăm sóc da cổ (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Món quà từ chiến trường (Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Việt kong (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • Về xứ Bắc (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • Fendi Policromia độc bản của đồng hồ nữ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Trở lại đảo Galang (Ký Sự) - Gió Đồng Nội
  • “Chị hạnh nhơn!” (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Nguyễn Đại Giang và Phan Nhật Nam (Tạp Ghi) - Thanh Thư
  • Nôi ru ngủ (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Ngày ta bỏ núi (Trong Hầm Rượu) - Vương Mộng Long
  • Mua vé máy bay rẻ (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Sau lưng và trước mặt (Tùy Bút 30 Tháng 4) - Ban Mai
  • Phòng bếp nhỏ (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Sushi Việt ở Oslo (Phóng Sự) - Song Chi
  • Bé trai 8 tuổi lái xe chở em gái 4 tuổi đi ăn mcdonald (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Từ Ba Tri tới Cabra! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • ĐỌC VĂN VÕ ĐÌNH - Về nhà (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Nhật ký của Phương (Truyện Ngắn) - Mai Phương
  • Con trâu hay máy cày? (Phỏng Vấn) - Hỷ Long
  • Sony hòng đoạt ‘vô địch đệ nhất’ với A9 (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Cánh cửa của thành công (Tạp Ghi) - Mạnh Kim
  • Chuyện hậu Đồng Tâm trong bóng đêm & rắn rết (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Les Miz nghe chăng tiếng hát (Something Anything) - Ian Bùi
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Câu hỏi thi bằng viết (An Toàn Giao Thông)
  • Cờ đảng (Chuyện Khó Tin Có Thật)
  • Tết lào (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Thay đổi (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE