Sau ánh đèn casino: Tâm sự đầy nước mắt

Ít ai biết, sau giờ làm, những cô gái kỳ bẽo xinh tươi lại trở về nhà ở khu ổ chuột Đồng Nhà cháy (Hình 159). Trước mắt họ là một tương lai mịt mờ.

Ở thủ đô Phnôm Pênh, Nagaworld được mệnh danh là “đệ nhất casino”, bởi đây là casino tiêu chuẩn 5 sao, sang trọng nhất Campuchia (Hình 160).

Ở đây, có những kỳ bẽo xinh như mộng làm nhiệm vụ chia bài, đổi phỉnh… Ít ai biết, sau giờ làm, những cô gái xinh tươi ấy lại trở về nhà ở khu ổ chuột Đồng Nhà cháy. Trước mắt họ là một tương lai mịt mờ.

Ác mộng đầu đời

Qua cây cầu bê tông bắc ngang sông Basac, một nhánh của dòng Mê-kông, chiếc xe tuk tuk từ từ tiến vào khu Đồng Nhà cháy. Trước mắt chúng tôi là những ngôi nhà lụp xụp, những đứa trẻ từ đầu tóc, khuôn mặt đến quần áo đều nhem nhuốc, đang chơi đùa.

Thấy người lạ, chúng dừng lại, nép vào nhau nhìn ra bằng ánh mắt dò xét, e ngại. Nơi đây cách Nam Vang (Phnôm Pênh) chỉ vài cây số, và là địa danh nổi tiếng Nam Vang vì từng 3 lần bị hỏa hoạn, thiêu rụi toàn bộ hơn 1.000 ngôi nhà của bà con người Việt.

Cái tên Đồng Nhà cháy hình thành từ đó. Đây còn là nơi nổi tiếng vì nạn buôn bán trẻ em gái. Và, rất đông lực lượng kỳ bẽo trong các casino khu vực Nam Vang có xuất thân từ Đồng Nhà cháy này.

Hôm nay chúng tôi tìm đến khu nhà ổ chuột của người Việt này để gặp cô gái tên U.M theo lời giới thiệu của Mai Liên. U.M. năm nay mới 27 tuổi nhưng đã có thâm niên hơn chục năm phục vụ trong casino. Từ 2 năm nay cô buộc phải giải nghệ vì trót mang trong người căn bệnh thế kỷ, khiến nhan sắc tàn phai.

Sau khi hỏi thăm mấy đứa nhỏ, chúng tôi dễ dàng tìm ra một căn nhà lụp xụp như hàng trăm căn khác ở đây, nơi U.M. tá túc. Do đã được báo trước nên khi chúng tôi đến, U.M và mấy cô bạn đang đợi sẵn.

Câu đầu tiên U.M. nói với chúng tôi bằng giọng khá dứt khoát là: “Nói chuyện gì cũng được, nhưng không được chụp hình nha!”. Chúng tôi cười gượng và gật đầu. U.M. cho biết, do được uống thuốc dự án nên sức khỏe cô vẫn ổn, mặc dù đã bệnh mấy năm nay.

Cô kể: “Năm 15 tuổi, có một người phụ nữ tên Thủy đến gặp má, nói em xinh vầy mà sống ở khu ổ chuột này, uổng quá. Rồi bà ấy thuyết phục má cho em vào casino làm, thu nhập cao mà có cơ hội lấy chồng đại gia nữa.

Nếu đồng ý bà ấy sẽ đưa ngay 1.000 đô la Mỹ cho má xài. Xưa nay, dân Đồng Nhà cháy này toàn đi làm thuê, lượm bạc cắc, nên số tiền 1.000 đô la lớn lắm.

Còn với những đứa con gái mới lớn như tụi em, có biết gì đâu, nhìn thấy mấy tòa nhà casino sang trọng là ngợp, chưa bao giờ dám nghĩ có lúc được bước chân vào đó chứ đừng nói vào làm”.

Cho nên, trong suy nghĩ non nớt của U.M. hồi đó, bà Thủy là ân nhân, còn casino là thiên đường.

“Ngày má nhận tiền của người ta, em mừng lắm, khoe khắp xóm. Những đứa nhỏ cùng tuổi thì chúc mừng em nhưng những người lớn thì bóng gió, dè môi bảo rằng má ham tiền bán con. Lúc đó nghe người ta nói vậy, em còn nghĩ họ ganh tỵ với mình”, cô kể tiếp, ánh mắt buồn rười rượi.

Sau khi đưa tiền cho mẹ U.M., bà Thủy đưa cô thiếu nữ có làn da bánh mật, vóc dáng tràn đầy sức sống đi “lột xác”.

“Bà ấy đưa em đi mua đồ mới, vào tiệm làm móng tay móng chân, làm tóc. Khoảng 1 tuần sau, bà ấy đưa em và gần chục nhỏ khác trong khu đến một biệt thự rất đẹp ở ven sông, bảo đi dự tiệc của ông chủ sòng bài.

Lần đầu được bước vào ngôi biệt thự sang trọng, dự tiệc với những người sang trọng, tụi em đứa nào cũng ngất ngây, hãnh diện”, U.M. nhớ lại.

U.M. kể tiếp, khi thức dậy, cô thấy mình đang nằm trong căn phòng sang trọng, bên cạnh là một người đàn ông trạc tuổi ba mình. Chưa kịp hoảng hốt, cô đã bị người đàn ông dày vò tiếp.

“Bị hành hạ như thế suốt 2 ngày, em đau đớn toàn thân, chỉ biết gào khóc, có lúc ngất xỉu. Bà Thủy vào bảo, trao thân cho người xứng đáng, rồi có nhiều tiền cho má như vậy không hơn cho thằng nghèo kiết xác sao?

Lúc đó, em còn quá nhỏ để có thể nhận ra mình đã mất cái gì, nên nghe bà ấy nói vậy, em thấy có lý, và nguôi ngoai”.

Đoạn trường tủi nhục

Sau đó, bà Thủy đưa U.M. vào casino Naga. Tại đây, cô được đàn chị đi trước huấn luyện từ việc đi đứng, cười nói, cách chia bài, đổi phỉnh, gạt phỉnh…

“Khoảng 1 tháng sau em được ra hành nghề. Tiếng là hành nghề cho oai chứ kỳ thực em được đưa lên tầng 6 của sòng bài, làm nhiệm vụ bưng bê, phục vụ khách là đại gia”, U.M. nhớ lại.

Ngoại hình của cô chỉ thuộc hàng trung bình nên chỉ phục vụ từ tầng 6 trở xuống. Những cô gái đẹp hơn sẽ được phục vụ tầng cao hơn, khách chơi cũng VIP hơn. Càng xuống tầng thấp, ngoại hình, nhan sắc kỳ bẽo càng thấp hơn.

“Em được giao nhiệm vụ chăm sóc tận tình một ông khách từ khi vào đến lúc ông ta ra đi. Khi ông ta chơi thì em đứng kề sát, mồi thuốc cho ông ấy, đút cho ông ấy ăn… nếu ông ấy mệt cần nghỉ ngơi thì em đưa về phòng.

Và nếu ông ấy muốn em “làm vợ” trong phút chốc hoặc trong một đêm, nhiều đêm thì em cũng phải chiều, tất nhiên khách và chủ sòng sẽ không để cho em chịu thiệt”. U.M. kể.

Sau gần 1 năm phục vụ, U.M. từ tầng 6 bắt đầu rơi dần xuống các tầng dưới.

“Đời nữ kỳ bẽo nghiệt ngã lắm. Khói thuốc, bia rượu và những cuộc phục vụ thâu đêm khiến nhan sắc tàn phai nhanh như cơn gió… Đó là lý do mà năm 18 tuổi, em đã bị nhà cái sa thải.

Em bắt đầu vào tiệm mát xa, gội đầu, karaoke… rồi sau đó dạt vào các động chứa. Sau cùng là gái nhà trọ, loại gái mạt hạng, rẻ tiền nhất ở đây”, U.M. nói tiếp bằng giọng khô khốc.

Một ngày nọ, cách đây 3 năm, sau những đêm dài phục vụ cánh đàn ông, U.M. bị sốt cao, nằm liệt mấy ngày, người lúc nóng lúc lạnh, trên cổ, nách, nổi hạch…

“Lúc đó, dù chưa đi khám, nhưng em cũng lờ mờ nghi mình đã bị “ết”. Cũng phải thôi, mỗi ngày phục vụ cả chục người đàn ông, mà nhiều người không chịu dùng “áo mưa”. Không dính mới là chuyện lạ.

Đến khi xét nghiệm dương tính, em được các anh chị người Việt trong tổ chức phi chính phủ tìm gặp, tư vấn, động viên, giúp đỡ và phát thuốc miễn phí.

Cũng từ đó, em bỏ nghề, phần vì sức khỏe kém dần, phần nữa là em không muốn truyền căn bệnh thế kỷ này cho ai cả”, U. M. tâm sự (Hình 161).

“Bây giờ em sống bằng gì?”, tôi hỏi. Cô đáp: “Em bán cá ở chợ nhỏ gần đây. Cũng nhờ có mấy anh chị trong tổ chức giúp đỡ, tìm chỗ ngồi và hỗ trợ em ít vốn nữa”.

U.M. cho biết, cô ân hận nhiều điều, trong đó day dứt nhiều nhất là chính cô đã gián tiếp đưa đứa em gái của mình vào con đường nhơ nhớp như mình.

Rồi đến má cô qua đời vì bệnh mà không có tiền chữa. Suốt những năm làm trong casino, cô chưa bao giờ có dư để giúp gia đình.

Chia tay U.M., rời khu Đồng Nhà cháy, tôi bước đi mà cảm giác hụt hẫng dưới chân mình, cảm giác như vừa bước ra từ một cơn ác mộng.

(Theo người lao động)

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 07 tháng 12 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Từ giải trí đến chính trường (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • - Tập thể dục (Truyện ngắn) Hồ Đắc Vũ
  • - Quà cho con cái ngày lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • - Hạnh phúc một tang gia (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • - Donald Trump và đồng minh Đông Á (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • - Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • - Bob Dylan & Giải Nobel văn chương 2016 (Tản mạn bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • - Mụn lẹo (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • - Bị phạt vì lái xe quá tốc độ (Luật pháp) Wilson Hưng Vũ
  • - Tin vịt (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • - Tìm hiểu về Medicare phần A, B, C và D (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • - Norah John quay lại với dương cầm (Âm nhạc) Nhã Vy
  • - Một thử nghiệm nhạc Jazz vào văn hóa Việt (Phỏng vấn) Thanh Thư
  • - Cơm rang nước mắm (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • - Chiếu Khán có sẵn, ngày ưu tiên và chuyển diện sớm (Di trú) Lê Minh Hải
  • - Nhớ về trận cháy cầu ông lãnh (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • - Mua quà Giáng sinh (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • - Mua hàng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • - Ngôi nhà thờ đổ nát của Cha (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • - Bộ phận oxygen sensor (Chiếc xe của bạn) Trịnh Kiều Phong
  • - Xe hơi và xe máy điện (Bạn có biết) Mai Hoàng
  • - Các cháu ngoan học vẽ chân dung bác nhé! (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • - Giải rượu (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • - Tình yêu trong văn học Đông-Tây (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • - Những điều cần biết về định giá nhà đất (Tạp ghi) Hương Võ
  • - Trà xanh, trà đen (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • - Holidays & ăn diện (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • - Vật tổ của các bộ tộc châu Phi (Nhìn ra thế giới) Ngọc Linh
  • - Ông già và chủ nghĩa xã hội huyền ảo (Lề chéo) Phạm Thị Hoài
  • - Đặt mua vé máy bay qua Google (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • - Chú ý, trên taxi có sách! (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • - Giáng sinh (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • - Thủ đô giáng sinh của Texas (Phóng sự) Andy Nguyễn
  • - 3 điều cần biết về việc bảo vệ hệ thống nối mạng không dây (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • - Một thoáng với cái đẹp (Truyện ngắn) Nguyễn Hùng Vỹ Dịch
  • - Xông đất hậu hiện đại (Tạp ghi) Uyển Ca
  • - Lên đèn Noel (Vui lạ khắp nơi)
  • - Có nên dùng watermark? (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • - Nắng hàng cau (Tài liệu văn học) Khuất Đẩu
  • - Băng dán theo dõi sức khỏe (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • - Rượu và thơ! (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • - Đại hội kiều bào địa đạo Củ Chi & em Lê Văn Tám (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • - Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • - Bị bệnh trong mùa lễ (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • - Mùa Đông không nhà (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • - Thăm trân châu cảng (Tạp ghi) Việt Phương
  • - Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa (Tạp ghi) Hỷ Long
  • - Tình chàng ý thiếp (Đời sống) Ngân Bình
  • - An sinh xã hội (Đời sống) Angie Hồ Quang
  • - Thơ phùng khắc bắc (Thơ)
  • - Y rằng (Câu lạc bộ tiếu lâm)
  • - Tin thể thao (Thể thao)
  • - Đổi bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • - Hai lần (Chuyện khó tin nhưng có thật)
  • - Thế giới qua ống kính (Tin tức)
  • - Mỗi tuần 1 con số (Tin tức)
Facebook Comments
SHARE