Rắn

Tất nhiên là tôi rất thương mẹ, và mẹ tôi tuổi Rắn.

Nhưng với rắn thì, tôi e dè một chút, nếu không muốn nói là sợ. Cái giống gì mà không tay, không chân, trơn ướt tuồn tuột, cứ thuồng luồng trườn tới, không cần bước, chạy, nhảy, phi nước đại, nhảy chân chim, chân sáo, bay, quạt cánh, đậu… mà hóc hẻm nào, càng rừng sâu nước độc lại càng mò nhanh tới, anh ơi, em hỏi anh, anh có thích rắn không?

Anh bật cười bảo em nghĩ lại, chả là vì cái định kiến kiên định của đám loài người em hai tay hai chân chúng dạy em thế đấy, cái gì như một khúc trơn tru trụi lũi, không chân không tay, một khúc thì phải là khúc gỗ, khúc vải, khúc đường, khúc mía, toàn lũ không động đậy được, lại không giống như con người, chân tay chĩa ra tứ phía (tứ chi), đi đứng vung vẩy lung tung, và vì cứ tự giả định cho rằng mình đầy đủ hơn chúng nó, nên khinh chúng thiếu sót, dị hợm, dù cũng cùng  là chúng sinh…

Rứa anh không phải cùng loài người với em sao? Dễ làm bộ điệu khách quan để khinh người sao, anh ?

 Nếu… một ngày rắn bỗng mọc chân thì sao? Thì là chụp ảnh đăng báo, post lên facebook, cho thiên hạ đổ xô tứ phía chen lấn tới tham quan, nghẽn cả một góc phố góc đường, rồi hổng chừng còn có người tới thắp nhang cầu trúng số, cầu thi đậu, cầu trúng mánh  đại gia… Và vì có người thắp nhang thì lập tức có người rải ghế, thì mở quán ăn, quán nước, quán bán trái cây, nhang đèn dã chiến tại chỗ, chớ sao không?

ran tham nguyen

Thắm Nguyễn

Và nếu… có hôm nào có người bỗng phản tỉnh, ngồi lại lặng một mình mà ngắm thẳng vào thằng robot không mắt chẳng mũi, mặt bẹt, hai tay thẳng băng quờ quạng, chân khệnh khạng nện đồm độp những bước vô hồn trên sao Hỏa mà không thấy sợ điếng hồn, té đái thì cứ gọi là gan lì cóc tía…

Và nếu… một hôm nào khác, có đứa bé sơ sinh bỗng được sinh ra với hai cái đầu, và không có mũi, như chúng đã thực sự được sinh ra, tiêu chuẩn một đầu, một miệng, một mũi, hai tay, hai chân, hai tai, hai mắt đã bị vi phạm trầm trọng, thế là bé sẽ được gọi bằng những cái tên ghê gớm chẳng hạn: quái thai, dị dạng, đứa con của quỷ, nạn nhân chất độc da cam vân vân, và etcetera…

Nhưng hãy trở lại với nàng rắn của tôi và anh tôi.

Phụ nữ Việt thường được xem như/ mô tả/ dạy dỗ đa tình nhưng chung tình hơn giống đàn ông (thiếp như hoa đã lìa cành, chàng như con bướm liệng vành mà chơi; gái yêu chồng như đông buổi chợ, trai yêu vợ như nắng quái chiều hôm; bướm bay, hoa đậu; có cổ tích Hòn Vọng Phu gái trông chồng chớ chưa có Hòn trai Vọng Phụ đợi vợ…) và đàn ông thường được mô tả (hay có quyền) đa tình và bạc tình (đa tình là dở, đã buộc vào khó gỡ cho ra; bạc tình nổi tiếng lầu xanh, một tay chôn biết mấy cành phù dung; đàn ông như gậy ăn mày, đụng đâu thọc đó qua ngày mà chơi; trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên chỉ có một chồng…)

Sức nặng của định kiến và văn hóa đẹp đẽ này đè bẹp, vậy em và anh tạm đồng ý với nhau rắn đây là một nàng.

Bầu không khí trong trẻo buổi sớm, ánh ban mai không chói chang, trườn qua khe suối róc rách nước, nàng uyển chuyển khéo léo vặn mình, leo lên bờ nước, ban đầu là chậm chậm từ từ lướt đi nhịp nhàng trên mặt cỏ, rồi đến khi đã nhận chắc được mục tiêu, nàng nhanh nhẹn lướt tới nhanh hơn, chiếc bụng tròn đẹp đẽ vẫn đè lên vạt cỏ thay vì len lỏi lách đi.

Lần đầu tiên, chúng tôi ngớ người nhận ra nàng rất đẹp. Bên dưới lớp da đen bóng, mượt mà thấm  đẫm một mối tình, chứ đâu có dễ ghê, dễ sợ, và nguy hiểm như dáng bên ngoài xưa nay mọi người vẫn thấy.

Thoắt cái, nàng đã tự quây mình thành mấy lớp để nằm yên, im lìm, ôm ấp, và đê mê cuộn tròn  bao quanh cái ống nước màu đen cao su nơi góc sân nhà.

Nắng hồng không vội vã dâng lên, chưa rực rỡ, mà tim tôi đã hồi hộp run rẩy. Tôi với anh ép mình nơi khung cửa, nhìn ra, nàng vẫn không hay biết có lũ người đa sự đang rình ngó tò mò.

Nàng đang đê mê quấn quýt miệt mài. Nàng đang nhầm cuộn ống nước cao su đen thủi đen thui trong vườn tôi là một chàng rắn đẹp trai đồng tình đồng điệu của nàng!

Mủi lòng tôi bảo anh, chắc em đến phải thay ống nước cao su mới màu xanh mất!

Anh tôi lại an ủi lý sự, để cho công bình và không mang tội kỳ thị giới tính, để hùng dũng bước ra khỏi những định kiến và văn hoá Đông Nam Á cứng nhắc và đè nặng, để hòa nhập chứa chan với thế giới văn minh và hiện đại bên ngoài, em hãy chờ chờ và đợi đợi rồi sẽ có ngày một chàng rắn lục trai trẻ xanh biếc đa tình xuất hiện, đến ôm ấp quấn quýt ống nước mới màu xanh lục của vườn em.

Ôi tình yêu, khi nó đến, mũi tên Cupid bắn trúng tim rồi, dù là nam là nữ, là rắn là người, phải tính làm sao đây?

Nắng lên tuy chói chang hơn chút, không gian vườn và bãi cỏ có ấm áp hơn, ống cao su dẫu có nóng lên chút đỉnh, thì vẫn cứ là ống cao su. Nàng của tôi, nếu dùng ngôn từ diễn đạt của loài người, chắc là phải nói, nàng của tôi, biết mấy não nề, xiết bao thất vọng, và lắm nỗi ê chề.

Tự thả lỏng thân, và từ từ tháo ra những vòng ôm siết, nàng lặng lẽ trườn mình bỏ đi, có chút lơ đãng, ngỡ ngàng.  Nàng sửng sốt,  nàng buồn rầu, nàng thất vọng, nàng lơ phơ, nàng hững hờ, nàng gạt nước mắt, nàng bạc đầu, nàng chán chường, ngậm ngùi, chua xót, tự hứa lần này phải là lần cuối, nàng than thân trách phận, nàng dặn lòng từ nay thôi còn dám yêu ai, nàng …vân vân …?

Anh tôi và tôi không mong nàng trở lại, lầm lẫn trong đời một lần thì nên học bài học gọi là rút kinh nghiệm phải không nàng?  Có mất công thay ống nước khác màu xanh, tôi cũng không mong một chàng trai trẻ rắn lục xa xôi nào lặn lội tới rồi thất vọng não nề ra đi sau khi đã đem hết say đắm ôm ấp cái ống cao su tưới cây màu xanh mới trong vườn tôi.

Anh tôi lại bảo, anh sợ rồi đây ra vườn, em lại chồng chất thêm một thói quen định kiến. Từ đây, mỗi khi ra vườn, trước khi cầm ống nước tưới cây, em có thường quan sát chăm chú xem chừng có chàng hay nàng nào lại đến cắm-trại-nằm ôm riết ở đó, chàng/nàng tưởng lầm em phá bĩnh phóng ra cắn một phát thì anh đâu có sẵn ở đó mà đưa em đi nhà thương? Nói cho ghê vậy để dọa em thôi, chớ có mà băn khoăn xao xuyến hão huyền, anh dạy tôi nói thầm với rắn: này các bạn, chỉ là cái ống nước thôi, chớ có si mê mà bé cái lầm, nhìn người khác lầm mà mình không làm gì để ngăn chặn thì không hẳn là một cảm giác dễ chịu, em thấy sao?

Tử vi nói người tuổi Rắn thông minh và hơi xảo quyệt và đa tình. Cũng đúng một chút, trật một chút. Mẹ tôi tuổi Rắn thông minh và không đa tình. Nàng rắn trong vườn tôi thì đa tình mà không xảo quyệt. Anh tôi tuổi rắn ước gì anh thông minh, đa tình cũng được, nhưng đừng xảo quyệt ống nước mà giả mù sa mưa làm rắn.

Mà cũng chẳng phải tại ai, tại rắn dại dột nhìn gà hóa cuốc, nhìn ống nước hoá rắn. Chúng tôi chấm dứt câu chuyện rắn tào lao ở đây, và cùng yên lặng ngắm nắng tháng 5. Tháng 5, bên làng Cocullo- Aquilla- Ý, người ta làm lễ trẩy hội Rắn đấy.

NTHB – 4/2014


------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments