Phỏng vấn cuộc đời – Chè xanh Hà Nội (Kỳ 1)

Bà chè xanh nói rằng “Từng có một Hà Nội như thế” và bà đã “cất cái Hà Nội của mình” trong ấm chè xanh.

che-xanh-ha-noi3

Kỳ 1

Chè xanh là thức quà mỗi sáng không thể thiếu của người miền Bắc. Bởi nếu như nghề trồng cà phê trên đất phương Nam phát triển rất sớm, từ thời kỳ Pháp thuộc, thì nghề trồng chè trên đất Bắc cũng vậy, rừng cọ đồi chè đã hình thành từ những năm đầu người Pháp đặt chân đến miền Bắc. Cái thú uống chè thì lại có sớm từ trước đó. Và nói cho cùng thì cà phê khó để trở thành cái thức uống phổ quát trên đất Bắc. Những bát nước màu vàng sánh như mật ong mới lấy hay màu vàng đậm hổ phách được chiết từ nụ vối, đọt chè Thái Nguyên, có nồng độ caphein (caffeine) rất cao. Nồng độ caphein trong một ly cà phê chỉ bằng 1/3 trong ly chè xanh cùng thể tích. Và chè xanh luôn đi với khói thuốc lào thì mới hạp gu. Có người tỉ mẩn so sánh rằng một ngao thuốc lào đậm nặng có hàm lượng nicotine gấp bảy lần điếu xì-gà La Habana và gấp 21 lần điếu Dunhill xanh.

che-xanh-ha-noi2Quán chè xanh bên phố Hàng Thau, Hà Nội

Bàn về thuốc lào và chè xanh ở Hà Nội thì có vô số chuyện. Bởi trong mỗi ly chè xanh của mỗi bà chè xanh đều mang dáng dấp, hình hài của cuộc đời, riêng và chung.

Cái riêng nằm ở số phận của bà chè xanh và cái chung trong từng trang lịch sử lướt qua cuộc đời của bà. Vô hình trung, bà chè xanh lại trở thành một sử gia của đời thường, của vỉa hè. Những câu chuyện đời mang đậm mùi chè xanh và khói thuốc lào, được nhìn qua lăng kính của một người không đến nỗi nghiệt ngã nếu nói về công việc và phẩm hạnh. Câu chuyện của bà chè xanh đậm nỗi thống khổ của người lao động, nó phản ánh chân dung của xã hội một thời, mà rất chân thực vì không bị sức ép tư lợi như của bọn viết sử thuê.

Tình cờ, tôi đã gặp một bà chè xanh như vậy bên vỉa hè phố Hàng Thau, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Một quán nước chè xanh dã chiến, vài chiếc ghế nhựa, ghế đẩu gỗ, một ấm phích nước vối nóng, một ấm tích nước chè xanh, một điếu cày, một ấm nước đun sôi…

Tài sản và sự nghiệp của người đàn bà tầm trên 65 tuổi chỉ có vậy. Theo lời bà, thì bà từng làm nhân viên nhà nước, có chồng làm ngành thuế vụ. Hai vợ chồng họ từng học xong đại học ở Liên Xô, nhưng thực tế cơm áo thời kinh tế tập trung bao cấp nhanh chóng làm cho họ sợ hãi, hết muốn làm việc. Cả hai vợ chồng bà đều nghỉ việc theo đợt tinh giảm biên chế. Người chồng qua đời, một mình bà Cúc với hàng chè xanh tạm bợ nuôi con ăn học. Cuộc đời sống nhờ, ở tạm bợ trên căn gác xép của gia đình người em chồng suốt hơn ba mươi năm đã cho bà nhiều điều thấm thía.

che-xanh-ha-noi1Điếu cày biến tấu theo lối dân gian

Cuộc trò chuyện với bà bán chè xanh trên vỉa hè sẽ đưa độc giả đến với một Hà Nội không có phở mắng cháo chửi, không có văng tục bất thình lình sau nụ cười, và cũng không có sự dửng dưng, lạnh lùng trước những đồng loại thống khổ đang chịu rét, chịu lạnh để kêu gào công lý. Một Hà Nội thâm trầm với thanh âm sấu rụng ven đường, với nồng nàn hương hoa sữa, thoang thoảng hương bưởi hương nhài và… một Hà Nội của luyến tiếc về “một ngày giải phóng”. Sở dĩ nói về một Hà Nội luyến tiếc về “một ngày giải phóng” là bởi cho đến thời điểm hiện tại, những người Hà Nội sắp đến tuổi cổ lai hy, hay ngay cả những người Hà Nội trẻ hôm nay, vẫn chưa tìm thấy hai chữ “giải phóng” mà dòng tộc của họ đã đánh đổi nhiều thế hệ để có được nó.

Hỷ Long (HL): Thưa, bà vui lòng cho biết bà bán nước chè xanh ở đây đã bao nhiêu năm?

Bà Cúc chè xanh (BCCX): Tôi bán ở đây đã được hơn hai mươi năm. Nhưng nếu nói về nghề chè xanh thì gia đình tôi đã có bốn đời bán nước chè xanh thuốc lào. Và hình như mỗi thời đại, mỗi triều đại, đều có dấu ấn riêng trong bát nước chè xanh.

HL: Bà đang nói mỗi thời đại và mỗi triều đại? Bà có thể nói rõ hơn về khái niệm triều đại trong bát nước chè xanh?

BCCX: Cái này là tôi đúc kết từ chuyện kể của ông bà cha mẹ, và cả của tôi. Nghĩa là mỗi thời đại có một đặc trưng riêng mà cái đặc trưng đó lại hiện ra rất rõ trong hàng nước chè xanh thuốc lào. Ví dụ, như thời phong kiến là thời của mảnh đất cắm dùi, thời Pháp thuộc là thời của đường lá cây xanh, và thời Cộng sản xã hội chủ nghĩa là thời của ô dù.

che-xanh-ha-noi Bên bờ hồ Gươm, Hà Nội

HL: Bà có thể nói rõ hơn về thời mảnh đất cắm dùi, thời đường lá cây xanh, và thời của ô dù?

BCCX: À, đơn giản thế này, hàng chè xanh thời phong kiến luôn gắn với gốc đa, sân đình. Và không phải ai muốn đến gốc đa, sân đình để bán chè xanh thì cũng được. Phải là gia đình có người làm quan, họ hàng với quan hoặc gia đình tiết hạnh khả phong; nghĩa là có chồng, chồng chết ở vậy thờ chồng nuôi con hoặc nuôi bố mẹ chồng, nhà vua ban cho danh hiệu ‘tiết hạnh khả phong’. Những gia đình này được ưu tiên đến cắm dùi ở sân đình hoặc gốc đa đầu làng để bán chè xanh. Nói gì thì nói, một bà bán chè xanh phải có danh dự, phải có phẩm hạnh mới được bán, mới là gương mặt tiêu biểu của làng xã khi người ta bước vào làng thì bắt gặp ngay. Mấy chữ ‘mảnh đất cắm dùi’ cũng xuất phát từ chỗ cắm một cái dùi có ngạnh xuống đất để gác cái điếu cày khi bán nước chè xanh. Đến thời Pháp thuộc thì quan niệm tiết hạnh khả phong hay con nhà quan không còn quan trọng nữa, người bán chè xanh cũng đa dạng hơn. Cứ ai nấu được nồi nước chè ngon, kiếm được một chỗ dưới gốc cây xà cừ hay cây sấu, cây đa để ngồi bán là được. Vậy nên người ta gọi thời đó là thời của đường lá cây xanh. Thời đó rất tự do và lãng mạn, hàng chè xanh mọc ra khắp nơi và cái thú uống chè xanh, thuốc lào không còn giới hạn trong giới quan lại, kẻ có tiền như thời phong kiến, mà hầu hết người lao động đều có thể nhấm nháp thưởng thức bát chè xanh, hút điếu thuốc lào. Bởi thời Pháp thuộc, cây chè được phát triển mạnh trên xứ Bắc. Rồi đến thời Cộng sản xã hội chủ nghĩa, thời của ô dù trên cả nghĩa bóng và nghĩa đen, nhất là thời bây giờ. Về nghĩa đen, gần đây người ta chặt sạch cây xanh, hàng chè xanh phải dùng ô, dùng dù che nắng để ngồi bán. Về nghĩa bóng, nếu không có ô dù che chở thì bán chè xanh cũng gặp lắm khổ nạn! (cười).

che-xanh-ha-noi4Những thức quà kèm theo khi bán nước chè xanh, chè nụ vối và thuốc lào

HL: Bán chè xanh gặp khổ nạn gì thưa Bà?

BCCX: Thì, nếu mình là dân thường, phải bán chè xanh lưu động. Ví dụ bữa nào dân phòng, công an khu vực họ kiểm tra bất ngờ, họ không đánh đập gì mình, mà họ chỉ tịch thu mấy cái ghế vì để trên vỉa hè làm chật vỉa hè. Như vậy coi như vốn liếng cả một tuần bán chè xanh đi toi, vì mấy cái ghế đẩu đối với chúng tôi là cả một gia tài. Ngược lại, có cái dù làm cán bộ che chở cho mình thì không bị mất ghế. Đó là chưa nói đến chuyện mình đang bán ngon lành, đắt khách, bỗng dưng có một mợ, một bà nào đó bất ngờ thất nghiệp, vì mất việc ở cơ quan chuyển sang bán chè xanh. Như vậy cách gì thì mợ hay bà đó cũng dựa vào các mối quan hệ cũ, cho dân phòng xua mình đi chỗ khác. Chuyện đời có một ngàn lẻ một nỗi buồn để mà kể. Nhưng dù sao thì cũng vui, bởi nỗi buồn luôn làm cho người ta trưởng thành hơn. Nó cũng giống như giấc mơ về giải phóng, đó là một giấc mơ buồn. Mà cũng nhờ nỗi buồn này làm cho người Hà Nội trở nên khôn khéo hơn hoặc ma mãnh hơn. Chuyện này rất dễ nhìn thấy ở các cơ quan nhà nước.

Mời xem kỳ 2 trong số tới

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 18 tháng 1 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Robot đá banh (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Quê ngoại (Truyện Ngắn) - Trà Đóa
  • Obama bài học nhân bản (Sổ tay phóng viên) - Đinh Yên Thảo
  • Thế giới organics! (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Tình chàng ý thiếp (Đời Sống) - Ngân Bình
  • Hoa Kỳ - Trung Quốc và tình hình Biển Đông (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Tháng giêng năm 2017 (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Những điều ghi nhớ khi lái xe (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Vài ý kiến nhỏ về việc thông qua Đạo luật Magnitsky (Tạp Ghi) - Huỳnh Thục Vy
  • Ngày cuối năm (Thơ) - Mai Hữu Phước
  • Đêm, nghe quạ kêu (Bên tách cà phê) - Tim Nguyễn
  • Phòng Cấp Cứu (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Thời cấm rượu (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Người trẻ, Người không còn trẻ, người già và người "sồn sồn" (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ Đoàn Minh Châu (Thơ) - Thận Nhiên
  • "Học tiếng Việt qua bài hát" (Chát Đi!) - Thanh Thư
  • Đơn sơ như cá chưng tương hột (Tạp Ghi) - Tạ Phong Tần
  • Tôi lo ngại phải rời khỏi Hoa Kỳ! (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Sơn Đông mãi võ (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Làm sạch chảo chống dính (Bạn Có Biết)
  • Vài chuyện vui về Tổng Thống Mỹ (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Những mẩu chuyện cảm động ngày cuối năm (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Biến cố, tai họa và thảm kịch năm 2016? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Mang quà biếu xén sếp lớn (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Giải pháp cho stress (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Trò chuyện với chính quyền (Góc Hoàng Hoa) - Ls. Anh Thư
  • Tuổi thọ các bộ phận trên xe hơi (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Đầm len mùa Đông! (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Tháng Chạp của người không Tết (Phóng Sự) - Hỷ Long
  • Màn cửa tự cuốn (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Để trở thành người hạnh phúc trong năm mới (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Người Việt ở New York mưu sinh (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • 10 dữ kiện về rượu (Kiến Thức Phổ Thông) - Phượng Nghi
  • iPhones lén gởi ghi nhận các cú điện thoại của khách hàng về Apple (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Trang trí ngày Xuân (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Manchester by the sea (Thế Giới Điện Ảnh) - Hải Sơn
  • Tình đầu (Truyện Ngắn) - Phạm Hải Anh
  • Thân cò bến lạ (Thơ) - Đức Phổ
  • Rộn ràng mùa thơm (Phóng Sự) - Uyển Ca
  • CES 2017 có gì mới? (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Cuối năm mẹ đi đâu (Tạp Ghi) - Trần Mộng Tú
  • Quà sinh nhật (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Em tên: Trần thị Mồng Tơi! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Gã ăn mày thi sĩ (Tạp Ghi) - Nguyễn Quang Lập
  • Bốn bài thơ của Dương Ánh Dương (Thơ)
  • Cọp giấy & rồng lộn (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • 2016 năm của những chàng trai ủy mị (Âm Nhạc) - Nhã Vy
  • Bàn tay bạn có sạch? (Y Tế Và Đời Sống) - Triệu Minh
  • Về Little Saigon ăn Tết (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Qua suối đến trường (Tạp Ghi) - Trần Mộng Tú
  • Tướng cướp hào hoa (Chuyện Vụ Án ) - Nam Nhật
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Đáp trả xã hội (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Ăn mừng ... ly dị (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Thông báo (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE