Pho tượng đồng đen trong garage

Chị Bông ra ngoài sân trước cắt cỏ đã thấy garage  nhà hàng xóm bên cạnh mở toang ra và ông Bill ngồi đấy như thường lệ.

Hai vợ chồng ông Bill chỉ có một chiếc xe, họ đậu xe ngoài sân, trong garage sử dụng như một nhà kho để đồ đạc và giữa garage luôn kê một chiếc ghế làm chỗ riêng cho ông Bill ngồi, ông ngồi đấy chỉ để uống một hai lon bia và nhìn ra ngoài.

Lần này chị Bông vội bước sang để hỏi thăm ông:

– Chào ông Bill, tôi nghe vợ ông nói ông bị bệnh, hôm nay trông ông đã khỏe rồi, chúc mừng ông.

Ông Bill gượng mỉm cười, giọng nói khàn khàn:

– Cũng không hoàn toàn là khỏe nhưng bác sĩ nói tạm được và cho tôi về nhà trong khi chờ tái khám.

Chị Bông nhìn ông Bill, quả là ông đã gầy đi, gương mặt với hai gò má hóp và đầu ông thì nhẵn nhụi  không còn tóc.

Ông Bill chậm rãi kể:

– Thật kinh khủng, tôi bị chẩn đoán ung thư cuống họng sau những lần ho khan khó nuốt và khó thở. Hiện nay tôi đang hoá trị.

–  Dù sao cũng chúc mừng ông được trở về nhà và ngồi đây, vắng bóng ông cửa garage luôn khép kín tôi như thấy thiếu thiếu một cái gì đó…

–  Chị nói đúng như tôi đã nghĩ, những ngày nằm trong bệnh viện tôi cũng thấy thiếu vắng một điều gì và trống trải vô cùng. Thì ra tôi nhớ chỗ ngồi này.

Chị Bông và ông Bill cùng mỉm cười cảm thông.

Ngày vợ chồng chị Bông đến chọn lô đất xây nhà chị đã thích địa điểm này, kiểu nhà này. Vợ chồng chị chọn màu gạch đỏ, vì màu đỏ luôn làm mới căn nhà hơn những màu khác.

Khi căn nhà chị đang xây thì ông Bill đến chọn mua lô đất bên cạnh. Trái ngược với căn nhà màu gạch đỏ tươi nhà chị, nhà ông Bill màu gạch xám đen.

Chị Bông đã thất vọng vô cùng vì nhà hàng xóm sẽ “lây lan” cái màu tối sầm sang nhà chị, làm mất đi vẻ đẹp của dãy phố, và chị càng thất vọng hơn khi chủ nhân ngôi nhà ấy là vợ chồng người da đen.

Người da đen thích màu xám có lẽ cho đồng điệu với màu da của họ?

Khi chị Bông và ông Bill dọn vào nhà mới thì tình hàng xóm chỉ là con số không. Mỗi lần ra sân trước chị Bông đều quét ánh mắt cau có liếc sang nhà hàng xóm với vẻ ác cảm, chị chỉ mong vài ba năm sau sẽ thấy cái bảng “For sale” cắm trước nhà ông Bill cho rảnh mắt.

Anh Bông nói cho chị vừa lòng:

– Người Mỹ có nhiều lý do để dọn nhà, nay mai nhà ông Bill cũng thế. Vậy em đừng “mặt sưng mày xỉa” với họ nữa.

Nhưng điều ấy chắc chẳng bao giờ đến vì càng ngày ông Bill càng o bế nâng niu căn nhà màu xám xịt. Trước sân ông trồng một cây Maple và một cây hoa Crape Myrtle.  Hai năm sau cây Maple ra lá đỏ vào mùa Thu thật đẹp và cây Crape Myrtle ra hoa màu tím đậm suốt mùa Hè cho đến mùa Thu thật quyến rũ làm chị Bông cũng phải ghen tị. Chị thích hoa lá nhà ông Bill chứ nhất quyết không có cảm tình với vợ chồng ông ta.

Ông Bill có vẻ hạnh phúc vì chúng lắm, ngày nào ông cũng mở  cửa garage lên, ông ngồi trên ghế ngắm nhìn những tác phẩm của ông trồng đã lớn nhanh và ra hoa ra lá.

 Ðôi khi chị Bông bắt gặp ông Bill ngồi đấy trong buổi chiều tà, người đàn ông da đen trong khung cửa màu xám đen trông ông như một bức tượng đồng màu đen huyền bí.

Chị Bông đã lẩm bẩm:

– Người đã đen lại ngồi trong garage màu xám trông thấy mà ghê!

Bây giờ thì chị Bông thầm công nhận bề ngoài căn nhà màu xám của ông Bill… đẹp hơn nhà chị, mỗi khi tới mùa Thu màu lá đỏ và màu hoa tím nổi bật bên màu tường xám thành một bức tranh linh động hài hoà, thành sắc màu thâm trầm sâu lắng, u ẩn nên thơ.

Vườn sau nhà ông Bill trồng hai cây lê, cây mới trồng một năm mà quả đã treo lủng lẳng trên cành. Sao mà ông mát tay thế, trồng hoa hoa đẹp, trồng lá lá xinh, trồng cây ăn trái thì trái ra nhiều.

Chị Bông muốn bắt chước nhà ông Bill, nhưng anh Bông không chịu trồng cây bóng mát trước sân vì sợ rễ cây to làm hư nền, còn trồng hoa thì anh bảo chỉ rước nợ vào thân, cả hai vợ chồng cùng bận, thì giờ đâu mà ngắm hoa hoét lại còn phải quét rác nhặt hoa rơi. Với lại anh Bông bảo để vườn trống cho dễ cắt cỏ.

Ông Bill là người làm quen chị Bông trước. Vào một ngày cả hai đều không hẹn mà cùng cắt cỏ nơi sân trước, nhờ thế chị Bông biết nhiều về ông Bill hơn. Ông là cựu chiến binh Việt Nam, có 2 con gái đã lập gia đình, hai ông bà mua căn nhà này ở dưỡng già vì cả hai cùng về hưu. Ðến tuổi này ông Bill mới lần đầu tiên mua được nhà nên ông vui lắm. Ông hãnh diện nói đây là căn nhà lý tưởng, nên ông mở cửa garage để nhìn ra ngoài cũng đủ vui rồi. Chỉ khi nào thời tiết quá nóng hay quá lạnh ông mới không mở toang cửa và ngồi giữa garage làm pho tượng sống.

Ông Bill hào hứng phân tích:

–  Căn nhà chúng ta nơi khu phố này càng ngày càng có giá trị vì gần sân vận động football của đội bóng Cowboy, mà đội bóng Cowboy của Dallas Texas nổi tiếng cả nước, giá trị đội bóng này rất cao.

Chị Bông đã nói một câu vô duyên :

– Tôi có thấy đội bóng Cowboy tài tình gì đâu, năm nào cũng ra rìa. Họ có cho tôi vé tôi cũng không đi xem.

Ông Bill hơi cụt hứng:

– Tại chị chưa hiểu rõ về môn thể thao này, vé bán không đủ ai có mà cho không chị.

Chị Bông càng vô duyên:

– Mà mỗi lần có sự kiện tại sân football thành phố Arlington tràn đầy du khách, lại bị kẹt xe. Tôi chán lắm.

– Vui chứ sao, và du khách đến là mang lợi nhuận cho thành phố chúng ta. Chị không thấy thành phố Arlington đang từng bước đổi mới để làm đẹp mắt du khách à.

– Ôi giời, cái thư viện ở đường Abram ngay trung tâm downtown của Arlington to đẹp thế mà họ đập đi chắc để xây cái mới. Thật là lãng phí…

Chị Bông đã quen mắt nhìn pho tượng đen ngồi trong garage, ông Bill thường ngồi từ buổi chiều cho đến chập tối. Chị Bông thấy yên tâm khi đi đâu về vào buổi tối, coi như ông Bill đã ngồi “canh gác” cho nhà chị.

Hai garage ở cạnh nhau, mỗi khi thấy chị Bông bên này ông Bill bên kia lại giơ tay chào, chị Bông cũng vui vẻ giơ tay chào lại. Chị Bông hối hận vì thời gian đầu đã ghét ông Bill. Biết ông Bill từng chiến đấu tại Việt Nam, bao nhiêu ác cảm tan biến hết, chị Bông thực sự cảm mến ông bà Bill và ước muốn ông bà mãi là hàng xóm của chị.

Khi thấy cửa garage nhà ông Bill một thời gian dài đóng kín, chị Bông ngạc nhiên hỏi thăm bà Bill thì mới biết ông bị bệnh và nằm bệnh viện.

Hôm nay ông đã trở về nhà, pho tượng đồng đen lại xuất hiện nơi giữa garage.

o O o

Bây giờ đã vào mùa Thu của Texas, cây Maple trước sân nhà ông Bill lá đã lác đác chuyển sang  màu đỏ, cây Crape Myrtle cuối mùa vẫn xum xuê hoa tím đẹp não nùng.

Chị Bông lái xe về nhà, chiều nay chị đi dự một buổi họp mặt tại nhà một người bạn đồng môn thời trung học khi có vài bạn từ tiểu bang khác đến. Lâu ngày bạn cũ gặp nhau cả bọn đã ăn uống và chuyện trò không ngớt, mãi gần khuya mới chia tay. Xe vào đến sân nhà, chị Bông nhìn đồng hồ trên xe đúng 11 giờ 30 khuya. Chị bước ra khỏi xe và khi vô tình nhìn sang garage nhà ông Bill chị bỗng giật mình thấy cửa garage vẫn mở, ông Bill vẫn đang ngồi thù lù ở ghế giữa garage như thường lệ. Ông không mở đèn, chị cảm thấy rờn rợn, chị muốn cất tiếng chào mà không thốt nên lời.

Nhớ mùa Halloween đầu tiên, ông Bill đã cho chị Bông một phen khiếp đảm. Buổi chiều đi làm về chị Bông thấy trong garage nhà ông Bill mở cửa, một bóng ma choàng đồ đen ngồi chình ình trên ghế, gương mặt trắng bệch như sáp trắng lạnh lùng với hai hố mắt sâu hoắm đen ngòm và hàm răng dài trắng ởn nhọn nhe ra quái đản, không nhúc nhích động đậy. Sau vài phút giây toát mồ hôi lạnh, chị Bông mới nghĩ ra đấy là trò chơi Halloween.

Những năm sau, mỗi mùa Halloween chị Bông lại hồi hộp, nhìn sang garage bên cạnh để thấy ông Bill ngồi đó với những gương mặt và trang phục kinh dị. Mỗi năm ông “diện” một trang phục và đeo bộ mặt ma quái khác nhau.

Hôm nay ông Bill ngồi khuya thế, mọi khi ông có ngồi đến tối muộn lắm cũng chỉ 8-9 giờ  tối là cùng. Ông đã quên không giơ tay chào chị, thì thôi chị cũng tôn trọng sự riêng tư của ông. Chị Bông bước nhanh vào phía cửa nhà mình, chị tưởng như có luồng hơi lạnh sau lưng, có tiếng động nhẹ sau lưng, y như ông Bill đã đứng dậy bước sang sân nhà chị và đi lẽo đẽo theo chị, làm chị không dám quay đầu lại.

Chưa bao giờ chị Bông thấy cái sân nhà mình dài đến thế, cái cửa xa đến thế, chị đi nhanh đến nỗi muốn vấp ngã mà cái cửa nhà hình như cứ lùi xa, lùi xa càng làm chị cuống lên, càng làm chị không dám quay đầu nhìn lại phía sau.

Khi vào trong nhà chốt cửa lại chị Bông mới  yên tâm. Chị bật đèn lên, đứng tựa lưng vào cửa và hít thở thật sâu cho mọi căng thẳng tan biến hết.

Chị tự trách mình giàu tưởng tượng, ông Bill đi theo chị làm gì, ông vẫn ngồi bên đó nhưng chẳng biết đến khi nào ông mới vào nhà đi ngủ?

Trách mình xong chị lại trách ông Bill sao ông không mở đèn garage lên làm cho chị vốn nhát gan phải lo sợ vu vơ.

Sáng hôm sau, chị Bông ra sân nhặt tờ báo Dallas Morning News. Khi cầm tờ báo định quay vào nhà chị Bông mới nhớ đến ông Bill tối qua, chị nhìn sang garage nhà ông và ngạc nhiên vì đã mở từ lúc nào, chiếc ghế sắt giữa garage không người chỉ có chiếc áo jacket của ông khoác trên lưng ghế, hai tay áo lòng thòng như dáng người ngồi, buông tay hững hờ.

Tối qua ông đã ngồi đây, tối qua ông đã quên đóng garage xuống hay sáng nay ông đã dậy sớm và lại mở cửa?

Chị Bông đang ngẩn ngơ thắc mắc thì bà Bill từ trong nhà đi ra, chị Bông cất tiếng chào:

– Chào bà Bill…

Người đàn bà da đen gương mặt buồn bã khác hẳn mọi ngày:

– Chào chị.

Chị Bông ngạc nhiên bước đến gần bà, bà Bill bỗng oà khóc:

– Ông nhà tôi vừa qua đời đêm qua tại bệnh viện.

Chị Bông tưởng tai mình nghe lầm, chị ngạc nhiên hỏi lại:

– Bà nói sao? Ông Bill vừa qua đời đêm qua? Tại bệnh viện?

Bà Bill xác nhận:

– Ðúng thế, ông ấy mất lúc 11 giờ đêm, tôi đã ở  bên ông ấy trong phút giây cuối cùng này, gần sáng tôi mới về nhà ngủ một chút lấy sức rồi bây giờ lại phải đi ngay để liên hệ với nhà quàn.

Chị Bông lẩm bẩm bằng tiếng Việt Nam như một con mẹ dại:

– Ông Bill qua đời lúc 11 giờ đêm qua, lúc mình mới về đến nhà là 11 giờ 30… Thế là thế nào?

Chị Bông thất thần nhìn về phía garage nhà ông Bill, nhìn chiếc ghế có chiếc áo jacket. Bây giờ bà Bill mới hiểu nỗi lo sợ trong đôi mắt nhà hàng xóm:

– Không phải ông Bill nhà tôi mở cửa garage này đâu, tôi mở đấy mà. Chiều qua tôi có ghé về nhà lấy ít đồ trong garage rồi vội vàng vào bệnh viện ngay mà quên không đóng xuống cho tới tận bây giờ. Tội nghiệp chồng tôi, lần cuối cùng ngồi ở garage vẫn để lại chiếc áo khoác tưởng rằng chiều hôm sau lại ra đây ngồi, thế mà ông vào bệnh viện và mãi mãi không trở về nhà.

Chị Bông lấy lại chút bình tĩnh và hỏi:

– Vậy là cả ngày hôm qua ông Bill không về nhà?

– Dĩ nhiên, vì ông đã nhập viện khẩn cấp từ ngày hôm kia và hôn mê sâu cho tới khi qua đời.

Chị Bông lạnh toát cả người, chị cố gắng lắm mới thốt ra được:

– Xin chia buồn cùng bà và gia đình.

Chị Bông đi vội vào nhà như bị ma đuổi, chị quẳng tờ báo ra bàn và ngồi phịch xuống ghế sofa kinh hãi.

Rõ ràng đêm qua chị đã thấy ông Bill ngồi giữa garage, không thể nào chị trông gà hóa cuốc được vì dáng ông to cao, ngồi mà vẫn sừng sững chứ có phải nhỏ bé như một món đồ chơi đâu mà chị có thể nhìn lầm? Hay là bóng ma ông Bill đã hiện về ngồi đấy đợi chị Bông để gặp chị lần cuối cùng, để vĩnh biệt chị?

Thấy anh Bông từ sân sau vào nhà chị Bông vội báo tin:

– Anh ơi, ông Bill bên cạnh chết rồi.

Anh Bông không ngạc nhiên cho lắm:

– Thì bệnh ung thư mà phát hiện trễ làm sao chữa khỏi. Hôm kia anh đã thấy xe cấp cứu đến đưa ông Bill đi mà.

– Sao anh không kể em nghe, em cứ tưởng ông Bill vẫn đang ở nhà và hồi phục.

Chị Bông kể tỉ mỉ chuyện đêm qua thấy ông Bill ngồi trong garage cho anh Bông nghe. Anh Bông thắc mắc:

– Em có nhìn xớn xác không? Chiếc áo jacket của ông khoác trên ghế em tưởng người ngồi, hình ảnh ông Bill quen thuộc mà em từng nhìn thấy bấy lâu nay đã ám vào đầu óc em rồi. Một là em hoang tưởng, hai là ông Bill… hiện về thăm nơi chốn quen thuộc của ông lần cuối, ba là ông Bill muốn… gặp em để từ giã bà hàng xóm nhiều chuyện.

– Gớm, đoán ba điều, ba phải như anh thì ai cũng đoán được.

Hoang mang và tò mò, một lát sau chị Bông lại bước ra sân trước, chị đứng bên sân nhà mình nhìn sang sân nhà ông Bill. Bây giờ cửa garage đã đóng kín, bà Bill đã rời khỏi nhà lo chuyện ma chay cho chồng.

Chị Bông nhìn cánh cửa garage đóng kín mà vẫn rùng mình, vẫn tưởng như ông Bill còn đang ngồi trong đó, pho tượng màu đen vẫn sừng sững trong đó.

Chị tự hỏi không biết đến ngày lễ Halloween sắp tới này những hình ảnh ma quái cũ, những hồn ma bóng quế mùa Halloween cũ mà ông Bill đã hoá thân vào, chúng có nhớ ông Bill mà trở về ngồi trong garage không?

Ngoài sân cây Maple lá đỏ bỗng rưng rưng buồn và cây Crape Myrtle hoa tím bỗng u uẩn như để tang cho ông Bill, người đã mua chúng về trồng, đã vun bón tưới nước và đã từng hạnh phúc ngắm chúng suốt mấy mùa hoa lá

Ðêm qua người ấy đã qua đời.

Pho tu ng d ng den trong Gara

Thắm Nguyễn

NTTD – Halloween 2015

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 07 tháng 12 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Từ giải trí đến chính trường (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • - Tập thể dục (Truyện ngắn) Hồ Đắc Vũ
  • - Quà cho con cái ngày lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • - Hạnh phúc một tang gia (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • - Donald Trump và đồng minh Đông Á (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • - Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • - Bob Dylan & Giải Nobel văn chương 2016 (Tản mạn bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • - Mụn lẹo (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • - Bị phạt vì lái xe quá tốc độ (Luật pháp) Wilson Hưng Vũ
  • - Tin vịt (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • - Tìm hiểu về Medicare phần A, B, C và D (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • - Norah John quay lại với dương cầm (Âm nhạc) Nhã Vy
  • - Một thử nghiệm nhạc Jazz vào văn hóa Việt (Phỏng vấn) Thanh Thư
  • - Cơm rang nước mắm (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • - Chiếu Khán có sẵn, ngày ưu tiên và chuyển diện sớm (Di trú) Lê Minh Hải
  • - Nhớ về trận cháy cầu ông lãnh (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • - Mua quà Giáng sinh (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • - Mua hàng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • - Ngôi nhà thờ đổ nát của Cha (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • - Bộ phận oxygen sensor (Chiếc xe của bạn) Trịnh Kiều Phong
  • - Xe hơi và xe máy điện (Bạn có biết) Mai Hoàng
  • - Các cháu ngoan học vẽ chân dung bác nhé! (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • - Giải rượu (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • - Tình yêu trong văn học Đông-Tây (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • - Những điều cần biết về định giá nhà đất (Tạp ghi) Hương Võ
  • - Trà xanh, trà đen (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • - Holidays & ăn diện (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • - Vật tổ của các bộ tộc châu Phi (Nhìn ra thế giới) Ngọc Linh
  • - Ông già và chủ nghĩa xã hội huyền ảo (Lề chéo) Phạm Thị Hoài
  • - Đặt mua vé máy bay qua Google (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • - Chú ý, trên taxi có sách! (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • - Giáng sinh (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • - Thủ đô giáng sinh của Texas (Phóng sự) Andy Nguyễn
  • - 3 điều cần biết về việc bảo vệ hệ thống nối mạng không dây (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • - Một thoáng với cái đẹp (Truyện ngắn) Nguyễn Hùng Vỹ Dịch
  • - Xông đất hậu hiện đại (Tạp ghi) Uyển Ca
  • - Lên đèn Noel (Vui lạ khắp nơi)
  • - Có nên dùng watermark? (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • - Nắng hàng cau (Tài liệu văn học) Khuất Đẩu
  • - Băng dán theo dõi sức khỏe (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • - Rượu và thơ! (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • - Đại hội kiều bào địa đạo Củ Chi & em Lê Văn Tám (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • - Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • - Bị bệnh trong mùa lễ (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • - Mùa Đông không nhà (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • - Thăm trân châu cảng (Tạp ghi) Việt Phương
  • - Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa (Tạp ghi) Hỷ Long
  • - Tình chàng ý thiếp (Đời sống) Ngân Bình
  • - An sinh xã hội (Đời sống) Angie Hồ Quang
  • - Thơ phùng khắc bắc (Thơ)
  • - Y rằng (Câu lạc bộ tiếu lâm)
  • - Tin thể thao (Thể thao)
  • - Đổi bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • - Hai lần (Chuyện khó tin nhưng có thật)
  • - Thế giới qua ống kính (Tin tức)
  • - Mỗi tuần 1 con số (Tin tức)
Facebook Comments