Ông lừa

Sau khi vượt biên qua tới Úc nầy đây, tui mới biết rõ ràng là ở các nước tự do dân chủ, quyền tự do ngôn luận được hiến pháp bảo vệ trước và ngay cả sau khi nói. Bà con mình muốn hoan hô, đả đảo ai, từ Thủ tướng tới Tổng thống là cứ tự nhiên la.

Còn nếu ở các nước độc tài CS thì hiến pháp cũng có quy định quyền tự do ngôn luận chớ hổng phải không! Nhưng chỉ tôn trọng quyền tự do ngôn luận trước khi nói. Còn khi nói xong rồi là không… Cứ nói đi, nói đi… sau đó có bị ‘bầm giập’ là ráng chịu… Nên dân ngu khu đen trong đời nô lệ, không dám mở miệng nói năng linh tinh chi, cho nó lành.

o O o

Hồi đó, CS Bắc Việt chia Ðông Dương ra làm A, B, C, D gì đó. A là miền Bắc. B là miền Nam… C và D là Lào và Campuchia.

Lúc đó Lê Duẩn muốn làm bá chủ Liên bang Ðông Dương. Nhưng chú lùn Ðặng Tiểu Bình không có chịu; nên hai đứa mới đánh nhau ròng rã từ năm 1979, gọi là Chiến tranh biên giới, mãi tới 1989 khi CS Bắc Việt lép vế, xuống nước nhỏ (vì đàn anh Liên Xô  sắp tan rã), ký hiệp ước Thành Ðô, quy hàng Thiên triều nên mới tạm yên yên.

Lúc chiếm được miền Nam trù phú nầy, bố con nó, gồm hai phe là CS Bắc Việt và VC ở miền Nam, cũng gấu ó, giành ăn với nhau dữ lắm.

Cái ghế nào thơm thơm, có nhiều thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ, đứa nào muốn dòm ngó là phải ló ra cái lý lịch nằm hầm chống muỗi để được xếp hàng: “Nhứt trụ, nhì khu, tam tù, tứ kết!”

Nhứt trụ là mấy đứa bám trụ tại địa phương. Ban ngày chui xuống hầm trốn, ban đêm lùa dân ra đắp mô, đào đường, thi hành cuộc chiến tranh phá hoại.

Nhì khu là đứa được rút lên khu, lên rừng, vô bưng, ít nguy hiểm hơn, chỉ có lâu lâu là ăn bom B52 của Mỹ mà thôi.

Tam tù là mấy đứa bị ở tù Phú Quốc hay Côn Ðảo. Ở tù cực là cái cẳng nhưng đứa nào vô cũng thật thà khai báo hết ráo nên đảng hổng có tin nhe.

Tứ kết là cái đám đi tập kết… Ðám nầy thì chẳng có công trạng gì ráo…

Có thế lực mạnh thì được đảng đưa đi Liên Xô hay Ðông Ðức làm du học sinh… Còn đứa nào tập kết mà cu ky, con bà phước, thì đi bán thịt cầy…

Cái thằng tui quen dạy Nga văn nầy do tía má nó tập kết, rồi đẻ nó ra ngoài Hà Nội. Hết lớp Mười, nó được đi Nga làm du học sinh, theo lời nó khoe khoang mà tui chắc tới 90% là dóc tổ.

Năm 76, nó mới lò dò theo tía má nó, mà nó gọi là thầy u, trở về trong Nam làm Trưởng ban Giám hiệu (tức Hiệu trưởng) của một trường cấp 3 ở Vị Thanh (tức tỉnh Chương Thiện cũ của mình).

Ðúng ra làm Giám hiệu thì không cần dạy dỗ gì ráo, còn nếu muốn kiếm thêm chút cháo thì tuần dạy thêm vài ba tiết.

Nhưng tiếng Nga ế quá; học trò hổng ai thèm học, đòi học tiếng Anh không hè, nên nó đành phải chạy qua mà dạy Việt văn.

Sau 75, giáo chức đâu có được nghỉ hết ba tháng như hồi mình! Phải cơm ghe bè bạn, tập trung ở cái trường Tàu nào đó, có hội trường để học tập chánh trị, học cái nghị quyết gì đó chán phèo phèo.

Ở nhà đi nhậu sướng hơn; nên cái đám Tuyên huấn nầy trốn làm, bán cái bớt, giao cho nó một bữa lên thay mà đăng đàn thuyết pháp. Chớ theo tiêu chuẩn là chú em chưa có được.

Cu cậu chắc cũng lấy làm rất hãnh diện nên nhận lời. Ý muốn có cơ hội, dợt le, ve vãn mấy cô giáo chưa chồng.

Thay vì mặc áo bà ba, khăn rằn quấn cổ, đi dép râu, mang ‘xắc cốt’, hút thuốc rê hiệu ông Tề nhưng túi áo gài năm ba cây viết để chứng tỏ mình không có dốt và cách mạng cùng mình từ đầu tới chân, nhưng cu nầy quyết hổng giống ai và không ai giống mình nên chơi nổi, chơi nhịp chỏi thời trang.

Ra vẻ ta đã từng đi Nga, từ một nước đàn anh Xã hội Chủ nghĩa vĩ đại về, nó chơi luôn cái quần jean Levi mua ở chợ trời Huỳnh Thúc Kháng Sài Gòn, mà nó gọi là quần bò.

(Sở dĩ gọi là quần bò vì cái quần thời trang nầy do bọn đế quốc Mỹ chăn bò nó mặc để cỡi ngựa chăn bò lâu bị rách).

Mang mắt kiếng trắng cho ra vẻ trí thức, mua của mấy đứa bán rong trên lề đường Lê Lợi gần chợ Bến Thành, dù nó không có cận thị gì ráo. Con muỗi đực bay qua nó biết, con muỗi cái bay qua nó cũng biết; ngay cả con muỗi ‘pê đê’ bay ẹo qua ẹo lại nó cũng biết luôn… mà bày đặt mang kiếng.

Trước khi vô bài thuyết trình, nó yêu cầu các đồng chí đứng lên, nó mở cái cassette của trường, chơi bản Quốc tế ca. (Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian. Vùng lên hỡi ai cực khổ bần hàn.).

Xong rồi chơi Tiến quân ca của Văn Cao (Ðoàn quân Việt Nam đi sao mà ốm thế?!) và Lãnh tụ ca của Lưu Hữu Phước.

Tham dự có cả mấy đứa bên phòng ban Sở Giáo dục, chức lớn hơn nó!

Nhân cơ hội nầy nó chơi lại cho bõ ghét! Tớ bắt mấy cậu đứng nghiêm là phải đứng nghiêm, cấm đứa nào nhúc nhích.

Làm thủ tục chào cờ xong, nó mở đầu bài giảng là: ‘Ông Lenin ở nước Nga. Mà sao em thấy rất là Việt Nam’.

Xong nó chỉ lên bức chân dung có chụp hai ông Tây, treo trang trọng trên vách tường hỏi đố: “Ai là Các Mác (Karl Marx)? Ai là Lenin?”

Không ai dám phát biểu trả lời. Nghĩ chỉ mình nó biết, nên hứng chí lấy cây thước bảng chỉ vào tấm ảnh, rồi giảng giải: “Cả hai đứa đều có râu xồm che khuất luôn cả cái mồm. Nhưng đứa đầu tóc bùm sùm là Karl Marx; còn tay còn lại bị hói là: đồng chí Lenin vĩ đại!”

Tui e rằng bữa đó nó đã chơi hết cả chục bi thuốc lào Vĩnh Bảo và cả hai ba cút rượu để thêm can đảm nói trước đám đông. Nhưng vì hơi quá hớp nên ba hoa chích chòe làm hại cái thân.

Sau đó, nó bị chi bộ kiểm thảo tơi bời, khai trừ Ðảng, hạ tầng công tác nên chú em bất mãn, mất dạy luôn.

o O o

Mấy năm sau, tui cũng bị mất dạy về, cà lơ phất phơ gần bờ sông, bến Nhị Kiều Cần Thơ thì tình cờ gặp lại nó.

Tui bèn bắt chước giọng Bắc 75 hỏi: “Lóng rày cậu làm gì?”

“Tớ nghỉ dạy rồi! Giờ bu nó có mở ra cái tiệm thịt cầy ở cái nhà sàn sát mé sông gần đây nè. Cậu đến làm vài cút rượu với tớ đi!”

Tui thoái thác, tui đâu có ăn thịt chó, phần thú thiệt hồi xưa tui cũng dị ứng với cái đám A chi viện nầy lắm; vì toàn là bọn chuyên bốc phét, có nói thành không, không nói thành có, ít xít ra nhiều, tưởng ai ngồi nghe cũng ngu như nó hết.

Nó nài nỉ: “Không ăn thịt cầy thì ăn bún măng vậy! Ðừng chối từ! Dẫu sao mình cũng từng là đồng nghiệp với nhau. Phụ lòng, tớ buồn lắm!” Nó mếu máo tưởng chừng sắp khóc tới nơi.

Không lay chuyển được tui, nó bèn dụ tui rằng: “Tớ sẽ kể cho cậu nghe cái chuyện nầy về Lenin hay lắm! Hồi xưa đi Nga tớ mang về, dễ đã hai chục năm mà chưa dám kể ai nghe…” Tò mò, tui theo nó về quán nhậu.

Trời đã khuya, trăng thượng tuần đã lên quá ngọn dừa. Khách về hết, nó kéo cửa quán lại, xin lỗi tui là phải vừa làm một cốc lại phải bỏ chạy bàn khi có khách kêu…

“Bu nó dữ như con chó dại ấy! Tớ cứ mải lo ăn nhậu với bạn cũ, bỏ bê cho nó làm một mình là tớ chết chắc!”

Cạn nghe cái ót ly xây chừng rượu trắng. “Hồi tớ là du học sinh bên Nga ấy, có nghe một thằng Nga nó kể cái chuyện nầy: xong dặn tớ đừng có kể ai nghe nếu không muốn đi cải tạo mút chỉ cà tha trong cái trại tù ‘Gulag’ ở tuốt Siberia!”

Chuyện vầy: “Một nhóm con nít lớp mẫu giáo được thầy cô dắt đi dạo trong công viên quốc gia và chúng thấy một con lừa.

Trẻ thành phố xưa giờ chưa hề thấy con lừa lần nào. Cô giáo bèn hỏi đố: “Nè mấy em! Ai đây?”

Không em nào biết. Cô bèn gợi ý: “Nó trong sách giáo khoa, trong bài hát, trong bài thơ mà mấy em từng đọc hoài trong lớp đó!”

Cuối cùng một em vỗ nhè nhẹ vào cái đầu con lừa, reo lên: “Thưa cô! Em biết rồi. Nó là ông Lenin!”

Giờ gần 40 năm, đôi ngả đôi ta, thằng dạy Nga văn tui tình cờ quen ngày cũ, giờ phiêu bạt tới phương nào? Hổng biết nó còn bán thịt chó nữa hay không?

Tui nhớ câu chuyện nó kể hồi xưa và mắc cười quá ‘chời’! Hi hi!

Bảo Huân
Bảo Huân

DXT – melbourne

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 20 tháng 07 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Vài tên tuổi lực sĩ Việt (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • - Có bầu (Truyện Ngắn) - Hồ Đắc Vũ
  • - Canada đất nước của di dân (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • - Coi tin (để) tức! (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • - Lưu Hiểu Ba tù nhân lương tâm (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • - Cha mẹ với con cái (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • - Cải biến chính quyền thông qua cải biến xã hội (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • - Cần chuẩn bị gì khi bảo lãnh con nuôi (Di Trú) - Huy Tôn
  • - Lưu hiểu ba (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • - Ông Trump bắt tay (Bên Lề Chính Trường) - Sĩ Nguyên
  • - Từ Cienfuegos đến Orlando (Thế Giới Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • - Thơ tường phong (Thơ) - Sao Khuê
  • - Cuộc chiến con heo (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • - Dừa tắt mát dịu nắng hè (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • - Những quyết định của Tối Cao Pháp Viện trong tháng 6 năm 2017 (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • - Chợ Tân Định ngày ấy (Việt Nam Ngày Cũ) - Trang Nguyên
  • - Sử dụng máy nghiền rác (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • - Mohinga - Bún cá Myanmar (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • - Nước nào có cảnh sát người máy đầu tiên trên thế giới? (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • - Không (còn) lời! (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • - Chăm sóc da cháy nắng (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • - Chị & em (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • - Nhập trạch (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • - Roger Waters Địch và Ta (Something Anything) - Ian Bui
  • - Dương thiệu tước (70 Năm Tình Ca Việt Nam) - Hoài Nam Biên Soạn
  • - Mặc Jeans trắng với… (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • - Chỗ trọ trong rừng chuối (Trong Hầm Rượu) - Vương Mộng Long
  • - Vì sao nam giới Nhật bỏ phụ nữ thật để yêu búp bê (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • - Mụn của tuổi mới lớn (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • - Cái túi không đáy (Tạp Ghi) - Trần Mộng Tú
  • - Uống trà (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • - Đạo diễn Thomas Vinterberg (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • - Dân petrus ký (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • - Tình bạn của nhà thơ Quách Tấn và học giả Nguyễn Hiến Lê (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • - Đánh răng trong 10 giây (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • - Không cần mang theo computer (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • - " Cảm ơn anh " (Viết Với Trẻ) - Trần Niên Huấn
  • - Tam Thanh biển của ai? (Phóng Sự Việt Nam) - Uyển Ca
  • - Côn minh & bắc kinh (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • - Tin thể thao (Thể Thao)
  • - Săn heo rừng (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • - Thánh đường (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • - Lý do (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
SHARE

NO COMMENTS