Những gì không còn thấy ở rạp chiếu phim thời nay

Thời trước, khi những chuỗi rạp chiếu phim trở thành quen thuộc trong đời sống, ai cũng có thể nhận dạng một rạp hát từ xa, ngay cả khi bạn đến khu phố đó lần đầu tiên. Một bảng hiệu treo dọc có đèn néon sáng trưng tên của rạp, và bảng hình tam giác phía dưới có viền với những bóng đèn nhỏ chớp tắt liên tục. Dù cho cuốn phim đang chiếu có bị thất bại thì cái bích chương bên ngoài trước cũng đủ lôi cuốn người xem. Và đó chỉ là một trong những điểm thu hút để việc “đi xem phim” trở thành một cái thú của một đêm dạo phố, coi xi nê.  Nếu bạn còn nhớ khi bước vào tìm chỗ ngồi lúc phim đã bắt đầu chiếu, có một nhân viên cầm đèn pin đến chỉ chỗ ngồi cho bạn, những chi tiết này sẽ giúp bạn gợi lại một vài kỷ niệm thời ấy.

Bức màn nhung đỏ

Ở thời đại cell phone và iPad ngày nay, ít ai có thể hình dung hoặc nhớ lại kỷ niệm này: khi những người xem phim bước vào rạp trước giờ chiếu phim, họ tự nhiên hạ giọng và nói chuyện thì thầm. Có một điều gì đó về chiếc màn nhung đỏ hoa mỹ nặng nề che trước màn ảnh, đã đem lại cho rạp hát một không khí uy nghi, sang trọng và “đòi hỏi” khán giả phải biết nề nếp! Thời ấy, khán giả nói chuyện vừa đủ nghe. Và nếu có âm thanh nào, thì chỉ là tiếng nhạc đệm không lời nho nhỏ trên trần thôi. Khi đèn tắt và màn mở, khán giả im lìm trong sự mong đợi.

Đã lâu rồi, những bức màn đã không che màn ảnh chiếu phim từ khi các chủ rạp khám phá ra cách biến những màn ảnh này thành những bảng quảng cáo tạm thời. Ngày nay, trên màn ảnh gần như không bao giờ  trống trơn; nếu không có phim đang chiếu, thì luôn luôn có những loạt quảng cáo và mấy câu hỏi đố vớ vẩn. Chịu thôi.

Theater 01

Bức màn nhung đỏ NGUỒN CLASSICCINEMAS.COM.AU

Nhân viên “chỉ chỗ ngồi”!

Cái thời mà những nhân viên “chỉ chỗ ngồi” làm nhiều công việc hơn xé vé và quét dọn bắp rang rớt trên sàn, họ dòm chừng những người “coi cọp” lén vào rạp mà không mua vé, giúp những phụ nữ mang giày cao gót đi xuống những bậc thang dốc trong rạp, hay “soi đèn pin” để hướng dẫn những người xem đến trễ… và họ cũng là người giữ trật tự khi hết phim.

Theater 01

Nhân viên “chỉ chỗ ngồi” NGUỒN PINTEREST.COM

Dĩa gạt tàn thuốc

Ghế ngồi trong rạp hát đã không được trang bị với chỗ để nước uống mãi tới thập niên 1960, và ngay cả lúc này thì nó cũng chỉ là loại “hàng độc” mà chỉ một có thiểu số rạp có. Tuy nhiên, vật mà mỗi ghế đều có trong nhiều thập niên trước đó, là một đồ gạt tàn thuốc. Bạn có thể đoán nguyên do gì mà sự thuận tiện đó đã bị tuyệt chủng: quy luật Sở Cứu Hỏa và nỗi nguy của người bị… ngửi khói thuốc gián tiếp!

Giờ giải lao

Trước đây, những rạp hát thường có giờ giải lao ở khoảng giữa phim. Thứ nhất là để cho khán giả đi “duỗi cẳng” vì ngồi lâu, nhưng lý do chính yếu là vì người điều khiển máy chiếu phim cần phải thay cuốn phim, đưa đến kết quả là năm mười phút “không khí chết lặng”. (phim thời xưa chưa phải là digital, mà là những cuộn phim nặng nề). Rạp hát tận dụng thời gian này bằng cách nhắc nhở những ai cần giải khát thì nên ra mua ở quầy bán nước.

Theater 01

Giờ giải laoNGUỒN IMGUR.COM

Trang trí lộng lẫy

Có lý do mà một số rạp lớn ở khu trung tâm của những thành phố lớn được gọi là “cung điện chiếu phim” – cũng nhờ lối trang trí và kiến trúc tinh vi mà rạp the Riviera hoặc the Majestic có lẽ là cơ hội gần nhất để đa số người Mỹ được thưởng thức bối cảnh của một cung điện. Những rạp ci-nê này được gọi là “rạp không khí” vì chúng được xây và trang trí theo một chủ đề, thường đề cao một địa danh ngoại quốc chẳng hạn như một quảng trường Tây Ban Nha hoặc một ngôi đền Nam Mỹ Châu. “Rạp không khí” có phòng tiếp tân rộng lớn, cao vài tầng và có ít nhất một “chúc đài treo” (đèn chùm nhiều ngọn) trên trần nhà. Cũng phải nói rằng người ta đã “diện” để đi xem phim thời đó; nếu bạn tới rạp mà mặc quần jeans hoặc quần ngắn và áo thun, bạn sẽ có cảm giác bị lạc lõng trong sự tráng lệ huy hoàng này.

Theater 01

Bảng hiệu đèn của rạp chiếu bóng xưaNGUỒN ANOTHEROLDMOVIEBLOG.BLOGSPOT.COM

Phòng khóc hẳn hòi

Những cung điện chiếu phim đó có nhiều tiện nghi mà không phải rạp nào cũng có, gồm cả những “phòng khóc”. Một phòng khóc là một phòng cách âm ở phía sau của rạp với một cửa sổ rộng bằng kiếng để các cô các bà vẫn có thể ngồi xem phim (và nghe trên loa) trong khi dỗ con ngưng khóc.

Ngày nay, ngồi xem trong rạp chiếu phim hiện đại: màn ảnh rộng, âm thanh nổi… Tui vẫn thường nhớ lại cái thời đi xem chớp bóng, coi cọp và những tay gác rạp, soi đèn pin!

Theater 01

Phòng khócNGUỒN NDIPEPPER.COM

MP

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE