Nhà thơ Lữ Quỳnh

Lữ Quỳnh là bút hiệu của Phan Ngô, sinh năm 1942 tại Thừa Thiên-Huế. Học sinh Quốc Học – Huế năm 1959 – 1962. Là nhóm bạn với Trịnh Công Sơn, Ðinh Cường, Bửu Ý, Shiphani, Lê Văn Ngăn, Võ Chân Cửu…

Dạy học, trường Bán công Vinh Lộc 1962-1963. Cựu Sĩ Quan VNCH (Khóa 19 Trường Bộ Binh Thủ Ðức, ngành HC Quân Y) Ðơn vị phục vụ: Tổng Y Viện Duy Tân – Ðà Nẵng năm 1965-66. Tiểu đoàn 22 Quân Y (SÐ22BB) – Bình Ðịnh, năm 1967-70, Quân Y Viện Quy Nhơn, năm 1971-75. Có mười năm sống ở Quy Nhơn. Tại thành phố này, trong một số sinh hoạt, được gặp các anh Quách Tấn, Võ Phiến; các bạn văn Hoàng Ngọc Tuấn, Nguyễn Mộng Giác, Doãn Dân, Trần Hoài Thư, Lê Văn Ngăn, Võ Chân Cửu….

Lu Quynh

Sau 1975, “Học tập cải tạo” ở trại Cồn Tiên, Ái Tử (Quảng Trị).

Là một trong ba sáng lập viên (gồm Ngy Hữu, Lữ Kiều) đầu tiên của tạp chí Ý Thức, hậu thân tờ Gió Mai ở Huế 1958. Ý Thức qua nhiều giai đoạn in ấn từ roneo, typo đến offset, tòa soạn di chuyển theo chân Ban biên tập. Cho đến 1970, Ý Thức được cấp giấy phép xuất bản tại Sài Gòn, trở thành Tạp chí Bán nguyệt san Văn Học Nghệ Thuật, với số ra mắt phát hành rộng rãi bởi nhà Ðồng Nai, số lượng lên tới 7,000 bản. Tạp chí Ý Thức ra được 24 số thì đình bản.

Từng cộng tác: Tạp chí Mai (1961), Phổ Thông (1960), Bách Khoa (1962), Khởi Hành, Thời Tập (1972), Ý Thức (1970), Nhật báo Công Dân-Huế (1960-61). Và Văn Học, Hợp Lưu, Khởi Hành, Tân Văn…[Ở hải ngoại, từ 2001]

Ðến Hoa Kỳ năm 2000, hiện định cư cùng gia đình ở San Jose, California

Sau hai tập thơ đã ấn hành (Sinh Nhật Của Một Người Không Còn Trẻ, NXB Văn Mới, Califorina, 2009 – Những Giấc Mơ Tôi, NXB Văn Mới, California, 2013), cuối tháng 7.2015 vừa qua, nhà thơ Lữ Quỳnh đã ấn hành tiếp tập thơ thứ 3, “Mây Trong Những Giấc Mơ”, mà theo nhận định của Nguyễn Lương Vỵ, “với một tâm thức nhẹ nhàng, thanh thoát như Mây và một cảm xúc sâu lắng, nhưng rất an nhiên tự tại”.

NGUYỄN & BẠN HỮU

 

Mùa đông, những ngày bình yên

Bắt đầu những ngày bình yên

Ngắm mùa đông

Ấm áp trong tóc em

Trong ánh mắt reo vui

Bữa cơm chiều

Lần đầu tiên ở xứ người

Hiểu thế nào hạnh phúc

Khi cỗ máy ầm ào hằng đêm

Cùng ánh đèn cao áp

Không còn giành giựt với trái tim

Nhịp đập.

Mùa đông

Cây thông Giáng sinh

Lấp lánh quả cầu giấy bạc

Nhớ quê nhà những chiều mưa

Trên sân gạch nở đầy

Bong bóng nước

Em mặc áo len vàng

Tung tăng cánh đồng ký ức

Cánh đồng mùa xuân

Hoa cúc vàng nở rực.

Mùa đông này

Trời trong veo và rất lạnh

Hai bàn tay buốt cóng

Cầm nỗi nhớ nhà

Ði lang thang

Qua Tự Do, Lê Lợi

Ngừng Givral

Nhìn bạn bè đứa còn đứa mất

Rượu tràn ly

Nói cười

Chuyện thiên đường địa ngục

Lần đầu tiên

Hiểu thế nào bình yên

Là lúc

Nỗi cô đơn dịu dàng

Cùng mùa đông

Bắt đầu thắp

Những ngọn nến hồng

Trên mặt đất.

 

 

Giấc mơ

Chiếc piano treo ngược trước khán phòng
Hoàng tử bé một mình trên sân khấu
Hát trường ca Dã Tràng

Có tiếng vỗ tay râm ran
Trên từng hàng ghế trống
Lạnh lẽo gió thiên đường

Những ngọn nến thắp bằng ánh sao
Soi trái tim khô
Ðang nẩy mầm bất tử

Bầy quạ giăng hàng trên dây thép
Những nốt nhạc đen giữa hoàng hôn
Chập chờn trùng vây mộ địa

Sao em giờ đây phố thị
Một mình cười nẻ răng
Với giọt nước mắt hồng?

 

 

2015

giao thừa thức giấc

nhìn vầng trăng khuya

lời ba la mật

thoảng giữa trời hương

âm âm tiếng hạc

bài kệ đầu năm

mở lòng. bát ngát

một trời sao đêm

mười trang đại nguyện

vọng từ đáy tim

con. nam mô Phật

January 1st- 2015

 

 

Tự tâm

tự tâm mở rộng vòng tay

nghiêng mình chỉ thấy bóng ngày hoang vu

thân xưa hun hút sa mù

lòng xưa cũng một rối mù vô minh

thời gian qua. hẳn vô tình

nghiệp gieo đủ nặng giờ đành lãng xa

khai tâm sám pháp di đà

đêm xanh ngồi niệm hằng hà bóng cao

hiên ngoài lóe một đường sao

có con chim nhỏ cánh chao nghiêng  chờ

San Jose, January 1- 2015

 

 

Áng mây vàng

giọt nước đựng trời mây

tàn hương bay lấp lánh

lắt lay bóng mẹ về

 

tóc con chừ điểm bạc

tám năm ngày mẹ đi

vẫn nụ cười trên mộ

trần gian đường gập ghềnh

hoàng hôn đời lệ nhỏ

 

một năm rồi mười năm

chỉ dài như hơi thở

thanh tịnh quang chân tâm

áng mây vàng tưởng niệm

Tháng chín Giáp Ngọ, October 16- 2014.

 

SHARE

1 COMMENT

  1. Kính gửi Bác Lu Quỳnh,
    Cháu tên là Trần doãn Thúy khanh, con gái đầu của nhà văn Trần doãn Dan. Tối nay tình cờ cháu đọc được bài hát viết về bố cháu. Cháu rất cảm động và muốn gửi vài lời cảm ơn bác. Những hình ảnh trong câu chuyện tưởng nhớ về bố cháu và về miền Trung ở Quy Nhơn, và sư đoàn 22 Ở Ba Gi, Những hình ảnh quen thuộc trong trí nhớ của cháu hồi còn rất bé và những năm cuối năm thập niên sáu mươi. Có lẽ trong tất cả năm đứa con gái của bố cháu cháu là con lớn nhất cho nên cháu nhớ nhiều nhất những kỷ niệm thân thương ở miền Trung nghèo nàn nhưng rất nhiều tình thương
    Trong khu cư xá sĩ quan thời bấy giờ. Cháu rất mong có dịp gặp lại các bác các chú ngày xưa. Chu Trần hoài Thu là hay đến nhà cháu chơi Với bố cháu nhiều nhất. Mặc dù còn bé nhưng cháu vẫn nhớ bố cháu rất hăng hái nói chuyện chính trị, văn chương. Cháu vẫn còn nhớ các chú các bác đến chơi và những câu chuyện làm bố cháu cười vang ở phòng khách ở căn nhà chật chội nhưng rất ấm cúng. Đối với chị em cháu, hình ảnh bố và đời sống tâm lý của bố cháu vẫn là những gì chúng cháu chỉ tưởng tượng ra thôi. Hoặc chúng cháu có thể suy diễn Từ Những
    bài văn ngắn ngủi thu lượm được từ mọi người, internet hoặc ở trường đại học mà người chồng cũ của cháu đã tìm được quà tặng cho Chị em cháu. Ước gì một ngày nào đó, chúng cháu được gặp lại các chú các bác và hàn huyên tâm sự và kể lại những Câu chuyện ngày xưa Về bố cháu mà cháu chúng cháu không biết. Bao năm đã trôi qua là chúng cháu vẫn còn đọc được những dòng chữ về bố cháu làm cho chúng cháu rất cảm động. Cháu mong bác đọc được những dòng chữ này và cháu xin gửi lời cảm ơn đến các nhà văn ngày xưa là bạn của bố cháu. Cháu xin chúc bác luôn vui vẻ sức khỏe dồi dào và hy vọng một ngày gần đây chúng cháu thì cả chứ các Bác. Thân kính,
    Cháu,
    Trần doan Thúy khanh

LEAVE A REPLY