Nguyễn Xuân Phước đã ra đi

nguyễn xuân phước đã ra đi

buổi chiều. tôi ngồi một mình. thầm nhắc

phước đã ra đi

khi mặt trời. chìm trên hồ nước. của thành phố irving

những con hải âu. kêu đầy trí nhớ

nguyễn xuân phước đã ra đi

vaya con dios

giờ này ngôi nhà đã đầy hoàng hôn

thành phố sắp đi vào tối

giờ chia tay

hãy khóc

người thân yêu ơi. về nơi xứ bình yên*

vaya con dios

Còn đâu những ngày vui!

Còn đâu những ngày vui!

Vâng Nguyễn Xuân Phước đã ra đi. Nhưng trên dặm trường nhân sinh anh vừa mới bước qua còn lại mãi những vệt sáng của vì sao băng.

Xin người hãy nhớ: Phước sinh ngày 26 tháng 1, 1954 tại Khánh Bình, một làng nhỏ bên bờ sông Thu Bồn thơ mộng. Anh sinh ra và lớn lên trong gia đình kính Chúa và có niềm tin sâu xa vào ân điển cứu độ của Chúa Cứu Thế. Thân phụ của anh, Cố Mục sư Nguyễn Xuân Ba,  là một trong những Mục sư đầu tiên của đạo Tin Lành tại Việt Nam. Các anh của Phước cũng là mục sư.

Là cựu học sinh Pétrus Ký, sau khi tốt nghiệp Trung Học năm 1972, Phước đi du học Mỹ, được UC Berkeley nhận và tốt nghiệp Cử nhân Kinh Tế tại đại học danh tiếng này năm 1978.  Sau một thời gian làm việc ở Đông Nam Á, anh trở lại Mỹ để học Luật tại Rutgers University và tốt nghiệp Tiến Sĩ Luật Khoa (Doctor of Jurisprudence) năm 1996. Đầu năm 1997, anh mở văn phòng luật tại Dallas.

Nguyễn Xuân Phước còn là người đóng góp tài năng và trí tuệ vào các đề án nhân quyền dân chủ cho Việt Nam. Anh là bạn của những người đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước. Ngôi nhà anh bên hồ Irving từng là nơi họp mặt của những trí thức dấn thân từ khắp bốn phương. Ngoài ra, Phước còn là cây bút thường xuyên về các vấn đề luật pháp cho các báo tại Dallas, anh cũng hoạt động trên các diễn đàn văn hóa lịch sử và để lại những tiểu luận xuất sắc.” **

Phước đã ra đi. Nước mắt ơi, đừng rơi. Không phải một mình tôi mà nhiều bạn bè nữa giờ này đang ngồi nhớ Phước. Những cây hải đào của Texas cũng đang nở hoa. Lê Uyên Phương, Nguyễn Mộng Giác cũng ra đi vào mùa này, kẻ trước người sau. Bây giờ tới Phước.

Nguyễn Xuân Phước ra đi, điều này thì anh em đã thấy trước, nhất là gần đây. Nhưng cái chết của Phước cũng gây bàng hoàng và khiến nhiều người thương tiếc. Bởi lẽ đã có lúc anh em vui mừng khi thấy Phước nói năng vui vẻ, ăn uống đi lại được, hy vọng mùa crawfish này sẽ lại tụ hội trong ngôi nhà bên hồ như thuở nào. Vậy mà ai ngờ một gã khỏe mạnh, yêu đời và hồn nhiên như thế lại vội ra đi.

Chiều nay ngồi một mình tôi thấy lại hình bóng Phước những đêm họp mặt bạn bè. Và sau đây là một đoạn viết ngày nào ghi lại quang cảnh ấy: Ôi, những đêm vui trong nhà Phước bên bờ hồ Irving làm sao quên được. Đây từng là nơi hội ngộ khi có những hào sĩ và anh em từ phương xa đến: Trần Thanh Hiệp, anh chị Đoàn Viết Hoạt, Bích Xuân, Bùi Minh Quốc, Phan Xuân Sinh, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Trọng Khôi, Trần Doãn Nho, Hoàng Đình Bình, Hoàng Ngọc-Tuấn, Nguyễn Hưng Quốc, Trương Vũ, Trần Trung Đạo, Trịnh Cung, Trịnh Thanh Thủy, Ngu Yên, Ngọc Phụng, Thận Nhiên, Huỳnh Công Ánh, ca sĩ Vũ Khanh… Nhiều lắm, không biết hết và không nhớ hết. Riêng phe ta ở thành Đà La này xin tạm kể ra một vài nhân vật: Nhật Hoàng, Đinh Yên Thảo, anh chị Hoàng Định Nam và Ánh Nguyệt, Andy và Mỹ Hạnh, Ian Bùi & Diễm Tú, Bảo & Kiêm Anh, Bích Vân, Lê Lam Ngọc, chị Mai Anh, Trần Vũ & Thanh Mai, Đức Duy, Thuần, anh chị Phan Đình Minh, anh chị Trần Anh, ông bà bác sĩ Nguyễn Ý Đức, anh Hồng và Hoàng Chu, Đạo và Thanh Huyền, anh Phạm Cây Trâm… Ngày xưa, cách đây ngoài ba năm, lúc chưa bước liêu xiêu lẻ loi trên đời này, Nguyễn cùng hiền nội thường theo anh em tới dự những cuộc vui ở nhà Phước. Làm sao quên được những buổi chiều khi hải âu từng đàn bay về quay đảo và kêu rum trời. Vợ chồng con trai và hai cháu nội cũng đã có dịp tới dự cuộc vui nơi này. Phước là người vui tính, rất tếu và hiếu khách. Chàng đa tình và nấu ăn ngon lại là người thích nấu nướng đãi bạn. Có thể nói món phở và crawfish của chàng không đâu bằng. Ngoài ra còn những món khác như giả cầy, cà ri… cũng rất tuyệt vời. Những đêm ở nhà Phước, anh em rất thoải mái, chuyện trò, cười nói và ca hát tự nhiên. Phước cũng là người thích hát và hát những bài ít người biết mà cũng tới lắm như “Giọt Nước Có Biết Mình Là Sông”. Đôi khi cao hứng chàng còn lấy ca-nô chở mọi người dạo quanh hồ.

Bây giờ Nguyễn Xuân Phước đã ra đi. Mãi mãi sẽ không còn thấy lại vóc dáng, khuôn mặt, nụ cười và tiếng nói của Phước. Tuy nhiên những câu chuyện Phước kể, những câu thơ tếu kiểu “Nhất niên khu động…” “Cô kia cô kỉa cô kìa…” sẽ còn được anh em nhắc lại mãi. Ôi, Phước đã ra đi. Còn đây những nhớ và quên. Và ngôi nhà bên hồ Irving, có bao giờ ta còn trở lại. Phước đã ra đi. Vaya con Dios.

*Ý của ca từ bài Vaya con Dios -viết bởi  Freddie Fender
** theo email của Trần Trung Đạo gởi Đinh Yên Thảo

TN – Chiều ngày 22 tháng 6. 2015

 

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY