‘Nếu Kết Hợp Lại, Liệu Chúng Ta Sẽ Tạo Thành Cơn Lũ?’

(NGUỒN FACEBOOK) – Chúng tôi, 4 cô gái bị bắt hôm 15/5, vì đã dám đứng ra và kêu gọi mọi người cùng bảo vệ môi trường, yêu cầu minh bạch từ phía chính quyền và thật bất ngờ, chúng tôi đều bị bắt nhốt chung một phòng.

A0A6FDDF-579C-4C44-9EDD-6824D5596D31_cx0_cy8_cw0_mw1024_s_n_r1

Mỗi người có hoàn cảnh khác nhau, bị tóm theo cách riêng, bị đánh theo cấp độ ngoan-lì, trong đó có người bị đánh đá 4 cái, mất tỉnh táo, buông xuôi cho bọn chúng đưa đi, vì cô đã lao ra ngăn cản người bị trấn áp dã man trước mắt, dù trước đó đã xác định chỉ đứng ngoài luồng quan sát. Có một người vì chụp ảnh đã bị tát đến mất phương hướng, ngoan ngoãn bị đưa đi, vì cô sợ phải nhận lấy cái tát thứ 2, sẽ làm ảnh hưởng đến hàm răng hơi bị đều của mình.

Trong tất cả chúng ta không ai muốn nhìn đời qua song sắt, bị đối xử tàn tệ nhất, đói khát rã rời… Nhưng chúng tôi thì khác, từ lúc bị bắt đến khi đc thả ra không một ai than vãn hay cầu xin kẻ thù cái gì. Khi đã có đồng đội chúng tôi không còn sợ bị nhốt hay bị đánh, chỉ sợ bị nhốt vào WC trong phòng giam, nơi kinh tởm nhất quả đất!

Linh tính mỗi người đều mách bảo hôm nay sẽ bị bắt, nên chúng tôi đã chuẩn bị “rất chu đáo”, nào là đem áo, khăn, giấy bút, có ít mứt khô, rồi bông gòn và đặc biệt không thiếu mĩ phẩm, quan điểm là khi đi tươi đỏ, khi về phải đỏ tươi luôn!

Dãy phòng giam có 2 tầng, số người trong đó không ít, riêng phòng giam số 03, lúc nào cũng vang vọng những câu chuyện hài hước, tiếng cười giòn tan, chúng tôi thức trắng đêm không ngủ, không đc ăn vậy mà ai cũng tỉnh táo trêu nhau:

“Lêu lêu, đi biểu tình mà để bị bắt bỏ tù!”

“Ừ thì bị bắt mới là đi biểu tình chứ!”

Rồi bàn nhau kế hoạch trả thù sau khi được thả ra. Nhưng vấn đề ở chỗ khi nào mới được thả kìa! Rồi có người ước gì được lướt facebook 5 phút thôi cũng mãn nguyện, nghiện quá mà không có phương tiện để online. Ức chế!!!

Một cô kể, lúc họ lập biên bản, hỏi tên cha mẹ, cô nói cha mẹ chết hết rồi, đừng có hỏi, họ nói chết cũng phải có tên, nói! Cô đủng đỉnh: giờ không nói đó, thì sao nào? Vậy là họ cho cô xuống ngồi chờ tiếp. Rồi cô kia, khi lập biên bản, hành tung lí lịch từ năm 2000 cô ở đâu, làm gì? Vậy là nguyên mặt giấy chi chít chữ được viết ra cùng với mồ hôi của anh công an, cô thấy cũng hơi tội tội cho anh ta, từ sâu trong mắt cô hiện ra ý cười gian manh, mỗi chỗ cô làm vài tháng, di dời tùm lum chỗ, anh ta hỏi cô đang giỡn mặt à? Cô cúi xuống:

“Anh hỏi những điều đau khổ mà tôi đã từng trải qua và muốn quên đi là anh ác lắm!”

“Vì sao?”

“Vì ‘tương lai’ mà tôi đã trải qua trong quá khứ khống đúng với ước mơ của tôi…”

Anh im lặng viết tiếp! Mồ hôi lăn dài…

Là con gái, nói chuyện về chính trị không thú vị lắm! Trời cũng đã sáng rồi, bụng ai nấy đói meo. Vậy là lôi mĩ phẩm ra để che gương mặt tái nhợt, môi khô, và ánh mắt lờ đờ vì thiếu ngủ. Một đồng chí ngang qua, có cô gọi lại cảm ơn, anh ta hỏi chuyện gì?

“Nhờ mấy anh đưa tụi em vào đây chúng em mới gặp được nhau thế này, vui lắm! Cũng nhờ vào đây mà tụi em không còn lo vấn đề cân nặng nữa ạ, vì có đc ăn gì đâu, cũng không phải bận tâm chuyện tắm gội hay hôm nay phải mặc đồ gì, không cần phải đi làm vất vả nữa, ngoài đường nắng hay mưa cũng không gây ảnh hưởng gì cả ạ, cám ơn nha!”

Người đó hơi tủm tỉm rồi đi thẳng!

8h sáng, điểm tâm đc dọn lên. Mừng quá, mỗi người được hẳn 1 bánh Staff, mau mau lấy giấy bút ra ghi hiệu bánh lại kẻo quên.

10h, cơm trưa được dọn tinh tươm. Có phục vụ mang đến tận cửa, được cảnh sát cơ động đứng canh chừng, vì coi chúng tôi yếu đuối mong manh, không vũ khí vậy chứ nguy hiểm lắm à, đe doạ an ninh cả quốc gia ấy chứ. Tự hào! Nhìn món ăn là canh cải nấu với mỡ bằm, chắc khoảng 1/3 chén, 2 miếng chả hình tam giác khá dày kho với nước tương, cơm thì khá nhiều, chắc họ biết chúng tôi đói. Ôi, cảm động quá trời! Vì lần đầu tiên chúng tôi được ăn thế này nên động viên nhau ăn cho nhiều vào để có sức, cho chân dài ra tý nữa, vì có người khi bắt đã nói: “Lỗi cô không phải do đi biểu tình, cũng không phải chụp ảnh mà bị bắt. Vì cô chân ngắn chạy chậm nên bị bắt là đúng rồi!” Xúc phạm nặng nề quá… Và để khi về còn có cái để kể. Có cô xuýt xoa, lần đầu trong đời trải nghiệm, quả là thú vị, thú vị quá đi!

Trong hôm đó, lần lượt từng người được về địa phương. Khi chỉ còn 2 người, một cô gợi ý là sẽ ở cùng ở, về cùng về, không thể bỏ rơi ai ở lại. Hoặc một người ra thì mua đồ ăn gởi cho người còn lại.

Chiều hôm đó mưa rất to. Một cô được đón về, cô xin ở lại, họ bảo cô thích thì ở luôn đi. Cô do dự… Sau đó quyết định ra về! Cúi đầu đi dưới mưa quay về phòng giam lấy tư trang, cô không dám nhìn người còn lại.

“Em xin lỗi, nhưng em phải về, chị bảo trọng và giữ gìn sức khoẻ…”

“Ừ về đi em, người nhà đang mong em lắm, chị không sao cả, yên tâm đi!”

Cô bước ra, chào tất cả rồi lên xe cảnh sát, cô không dám nhìn những người còn ở lại đó, cảm giác xấu hổ đè nặng, tâm tư nặng trĩu. Ngoài cửa xe mưa xối xả, từng hạt từng hạt riêng lẻ rơi xuống, hoà vào quyện vào nhau ngập lênh láng, chảy đi không gì ngăn cản được. Cô thấy mình như hạt mưa bé nhỏ kia, rồi cô nghĩ: nếu kết hợp lại, liệu chúng sẽ tạo thành cơn lũ, cuốn trôi được tất cả bất công xã hội này và xua tan được chất độc đang giết biển ngoài kia chăng?

(NGUỒN FACEBOOK)

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY