Mua bán “hàng nóng”. Súng giả như thật

Cứ mỗi lần triệt phá một vụ án hình sự nghiêm trọng, cơ quan điều tra lại phát hiện, thu giữ nhiều vũ khí quân dụng, súng hơi, súng gas, roi điện… Các loại “hàng nóng” đó từ đâu mà có, chúng tôi đã lần theo các đường dây để tìm hiểu phương cách giao hàng, giao tiền của bọn mua bán vũ khí.

Khi biết chúng tôi đang tìm hiểu “đồ chơi” để tự vệ, anh Hùng – một dân anh chị đã “gác kiếm” ở chân cầu Calmette (quận 4, TPHCM) – liền nói: “Cái đó quá dễ, trước đây tôi với mấy thằng đầu trọc, xăm mình đi mua hoài. Tụi nó giao nhận hàng bí mật như trong phim hình sự. Ông cần tôi đưa đi!”.

Chơi e sộp

Dứt lời, anh giục tôi lên xe. Chiếc Exciter – loại xe gắn máy hầm hố được dân chuộng tốc độ yêu thích – lao vút qua cầu, hướng về quận 1. Đến giao lộ Bùi Viện – Nguyễn Thái Học, anh Hùng dừng xe và chỉ tay vào một cửa hàng. Tấm bảng hiệu vằn vện và nhiều bộ quần áo lính rằn ri treo lủng lẳng ngoài cửa, cho thấy gần như chúng tôi đã đến đúng chỗ cần tìm. Người ta bán công khai thì mắc gì mình dấm dúi! Tôi tự tin, 2 tay đút vào túi quần, ung dung đi vào cửa hàng. Bên trong bày đủ loại quần áo lính, từ rằn ri như quân phục lính vùng Vịnh cho đến đậm màu như lính đặc nhiệm Hải quân Mỹ – lực lượng tinh nhuệ chuyên đảm nhận các nhiệm vụ khó khăn. Đó là chưa kể giày bốt, ốp tay, ốp chân, mắt kính, nón, dây lưng, áo giáp… những phụ tùng bảo vệ cực kỳ an toàn cho người lính khi xung trận, giáp mặt kẻ thù. Tôi dừng chân thật lâu tại khu vực trưng bày bao dao găm, bao súng ngắn. Có loại bằng da, có loại bằng vải dù. Dù bằng chất liệu gì, tất cả đều toát lên vẻ hầm hố của nó (Hình 148).

Cửa hàng bán đồ nóng như vậy, nhưng anh thanh niên đầu nhuộm tóc “2 lai” ngồi bán hàng chẳng có chút xíu nào nhiệt tình. Anh ta vẫn dán mắt vào màn hình laptop (sau này tôi mới biết đó là hình ảnh từ camera bảo vệ cửa hàng) đặt trên tủ kính. Tôi cầm lên một bao súng bằng da bò, có quai đeo vào đùi, hất mặt hỏi anh ta: “Bao nhiêu?”. Anh ta đáp lí nhí, tôi chẳng nghe rõ giá tiền. Tôi hỏi tiếp: “Còn cây súng?”. Không rời mắt khỏi màn hình laptop, anh thanh niên đáp, cũng ngắn gọn như câu hỏi của tôi: “Không có!”. Tôi thoáng chưng hửng. Với cảm giác bị lừa, tôi hậm hực quay ra cửa gọi anh Hùng: “Không có đâu cha nội!”. Anh Hùng bước vào cầm cái bao súng tôi đưa, rồi trợn mắt hỏi: “Mày không bán súng. Vậy tao mua cái bao này về đựng… điện thoại à?”. Thằng nhóc hình như sợ anh Hùng hơn tôi, nên trả lời lớn giọng một chút: “Cửa hàng bán quần áo, phụ tùng chơi Airsolf, chớ đâu có bán súng!”. Airsolf nôm na là trò chơi chia phe bắn nhau bằng súng hơi nhẹ. Coi dễ vậy, nhưng tham gia không đơn giản. Phải trang bị súng, đạn, quần áo, giày vớ… như một quân nhân chuyên nghiệp.

Lúc này, ngoài cửa, một thanh niên cao to mặc quần lính rằn ri (chắc có lẽ đã mua ở cửa hàng này) nẹt pô chiếc Harley-Davidson trước khi tắt máy. Anh ta gạt chống xe rồi lừng lững đi vào cửa hàng. Như mối quen, anh ta không nói không rằng, móc túi lấy tiền đưa cho anh bán hàng, rồi cầm ba lô lấy ra xem bộ quần áo lính mà anh bán hàng vừa giao. Nghe chúng tôi trao đổi với nhau, anh thanh niên nói như nạt: “Cửa hàng này quái đản lắm! Lẽ ra bán quần áo, giày, vớ… thì bán luôn súng. Bán súng đồ chơi mà làm như bán súng thiệt, phải giấu giấu diếm diếm!”. Đi ngang qua chúng tôi, người thanh niên nói nhỏ: “Súng đạn mua không khó đâu, nhưng mấy anh phải biết đường dây (Hình 149).
Không tin ai

Tôi nháy mắt anh Hùng bước ra cửa hàng. Anh thanh niên lẳng lặng nổ máy chiếc mô tô Harley-Davidson, rồi nẹt pô mấy cái, lao thẳng ra đường Trần Hưng Đạo. Anh Hùng chở tôi phóng xe theo. Đèn tín hiệu giao thông bật đỏ. Anh Hùng trờ xe chạy ngang mô tô và chỉ chỉ tay vào lề. Anh thanh niên gật đầu. Đến đoạn đường vắng vẻ có nhiều bóng mát, chúng tôi lao xe lên vỉa hè. Dân Airsolf là vậy, chỉ cần một lần chạm mặt là quen nhau, nhìn ánh mắt biết người đối diện cần gì. Ra vẻ hiểu biết, tôi gãi đầu, nói nhỏ: “Tụi anh mới lập nhóm. Có nhóm bạn ở Đồng Nai rủ cuối tuần này “ốp” (offline – gặp nhau). Coi “phây” (trang Facebook) thấy tụi nó hầm hố quá, tụi anh muốn sắm mấy cây súng dài. Vậy mà tìm hoài không được. Em tham gia với nhóm tụi anh cho vui nghen!”. Anh thanh niên cười cười, cho biết: “Thứ này ở nước ngoài chơi thoải mái. Em mua mấy bộ đồ cho nhóm em. Tiếc quá, ngày mai em đi công tác rồi, không tham gia nhóm mấy anh được. Em mới mua cây này đã lắm!”. Nói rồi người thanh niên móc điện thoại ra khoe. Nhìn cây AK báng xếp có nước xi bóng ngời, chúng tôi trầm trồ. Anh nói tiếp: “Airsolf có hình dạng giống như các loại súng thật trên thế giới. Nhìn như thật, nhưng sức bắn bằng gas hay hơi nên rất yếu. Ở các nước, chơi Airsolf thịnh hành lắm, thanh niên tham gia rất đông. Súng ống Airsolf mua không khó như ở Việt Nam. Tôi cho mấy anh trang “phây” này, mấy anh đăng ký tham gia thành viên, rồi lựa hàng và liên hệ. Nhưng nhớ khi nào nhận hàng mới giao tiền, đừng chuyển khoản trước, coi chừng bị lừa”.

Anh ta không ngần ngại mở trang Facebook cho chúng tôi xem. Chưa biết nội dung ra sao, nhưng thấy hình ảnh súng ngắn, súng dài… mạ kền sáng bóng như thật, có ghi giá đàng hoàng, chúng tôi liền đăng ký tham gia. Hơn 1.200 thành viên của trang web đang chờ đón chúng tôi với đủ lời chào mời gia nhập nhóm, mua, bán, sửa chữa súng ngắn, súng dài Airsolf. Kể từ đó, chúng tôi đã trở thành lính Airsolf! Có không ít kẻ cướp đã mua súng đồ chơi Airsolf làm vũ khí để hù dọa cưỡng bức, trấn lột nạn nhân. Kẻ gây ra vụ thảm sát 6 người ở Bình Phước cũng mua một khẩu súng như vậy để đi gây án. Việc mua bán loại súng đồ chơi này bị cấm ở Việt Nam, nhưng thâm nhập để mua không khó chút nào.

Mua “hàng nóng” trên mạng quá khó khăn, nhưng hàng nóng không phải không có. Bằng chứng là vụ án bắt 500 bánh ma túy ở Sơn La; đánh nhau ở Đồng Nai; hay gần đây nhất là vụ Chi cục Hải quan cửa khẩu Tân Sơn Nhất đã phát hiện 94 súng ngắn, 472 băng đạn vận chuyển bằng đường hàng không… Nghe nói vũ khí được mua bán công khai ở vùng biên giới, chúng tôi đã đến vùng biên của các tỉnh Long An, Tây Ninh, Đồng Tháp, Kiên Giang, An Giang để tìm hiểu thực hư…

Mua roi điện… dễ như mua rau

Chúng bắt liên lạc với một số người hay qua biên giới đánh bạc. Mối quan hệ của những người này với sòng bạc khá uy tín. Khi chúng tôi còn cách đường biên của các tỉnh Long An, Tây Ninh, Đồng Tháp, An Giang, Kiên Giang cả chục cây số đã “bắt được tín hiệu” với người ra đón để đưa chúng tôi qua các casino và chợ vùng biên bên Campuchia.

Chúng tôi đến gò Tà Mâu (ấp Tà Mâu, xã Pung Xăng, huyện Brây Chusa, tỉnh Tà Keo, Vương quốc Campuchia) – địa bàn giáp ranh với xã Vĩnh Ngươn, thị xã Châu Đốc, tỉnh An Giang. Con đường mòn dẫn qua chợ gò Tà Mâu nhiều ổ gà, ổ trâu. Đoạn đường gần 100m này khi xưa là con mương, nay đã được lấp đầy và trải đá dăm. Dù trời nắng hầm hập trên cánh đồng Vĩnh Ngươn, nhưng lượng người qua lại nơi đây vẫn đông (để đánh bài, đá gà và tiện thể ghé chợ mua hàng…). Thủ tục qua biên giới coi như không có. Ngay khi chúng tôi đến trạm kiểm soát biên phòng (phía Việt Nam), hai anh cán bộ kiểm soát ở đây quay mặt đi nơi khác, như không thấy ai. Thấy chúng tôi có vẻ ngạc nhiên, tay “cò” dẫn đường cười bảo: “Mấy anh khỏi lo, tụi này đã “lo” trước hết rồi!” Qua đây, chỉ phải nộp 5.000 đồng cho tay thu tiền mãi lộ ngồi ngay đường biên – gọi là chi phí để làm con lộ trải đá dăm cho dân qua bên kia biên giới.

Gò Tà Mâu vẫn vậy. Bên trái là chợ, bên phải là sòng bài. Hầu như từ lúc xây dựng đến nay, sòng bài ở gò Tà Mâu không được sửa chữa. Đường vào sòng bạc vẫn chỉ là lối mòn đầy cỏ và phân bò. Các bậc tam cấp vẫn chưa lót gạch, nham nhở xi măng, vôi vữa. Chú Ba Tum, người đưa chúng tôi qua chợ, nói nhỏ: “Chợ Gò Tà Mâu bán đủ thứ hàng, trong đó có loại hàng mấy chú cần. Cứ lựa chọn, hỏi han tự nhiên, giá cả thỏa thuận, tôi sẽ đưa hàng về cho. Còn căng quá thì có mấy người bên đây đưa hàng về. Mấy chú yên tâm”. Chợ vẫn yên ắng, không nhiều người mua bán. Thời nào, hàng đó. Ngoài các mặt hàng xưa nay như: loa, đầu máy, mỹ phẩm, máy ảnh, đồng hồ… nhiều căn nhà ở quanh chợ gò Tà Mâu bày bán xe đạp thể thao, xe đạp điện – mặt hàng được ưa chuộng hiện nay. Xe cũ, xe mới bày xen kẽ với nhau, treo tòn ten trên trần nhà… đủ loại nhãn hiệu danh tiếng. Chúng tôi ghé vào một cửa hàng bán đồng hồ, mắt kính, ti vi… Trong tủ kiếng ở giữa nhà, ngoài dãy đồng hồ, la bàn, mắt kính là một số đèn pin. Chúng tôi ngắm nghía một hồi rồi hỏi: “Đèn pin roi điện, phải không?”. Anh Thạch Sên, chủ tiệm không ngần ngại gật đầu và lấy một cây đèn pin cho chúng tôi xem. Anh Thạch Sên nói tiếng Việt rất rành: “Cây này xài pin rời và pin sạc, khá tiện dụng. Điện phát ra cũng khá mạnh”. Nói rồi anh bấm. Chúng tôi hết hồn, điện phát ra từ phía đầu đèn pin nghe tạch tạch. Tôi chỉ vào cây đèn pin nhỏ hơn. Anh Thạch Sên cho biết: “Cây này chỉ có pin sạc nên giá rẻ hơn”. Anh Thạch Sên lấy cây đèn pin ra bấm, tiếng điện phát nghe cũng khá lớn. “Điện phát ra khoảng bao nhiêu volt?”. Anh Thạch Sên săm soi cây đèn, rồi lấy cái hộp ra xem, lắc đầu. “Cũng không biết bao nhiêu volt, nhưng ở bển (ý nói bên Việt Nam) qua mua nhiều lắm”. Chúng tôi đặt vấn đề mua “hàng nóng”. Anh Sên thật thà nói: “Trước cũng có, nhưng sau này bị kiểm tra quá nên thôi. Nếu mấy anh có yêu cầu thì tôi giới thiệu cho người bán. Cũng hên xui. Nhiều khi bị người bán báo để cảnh sát bắt khi mấy anh chưa kịp qua biên giới!”.

“Hàng nóng”, có ngay !

Chúng tôi nghĩ tìm “hàng nóng” chắc là khó, nhưng thật bất ngờ – cần là có ngay, chỉ có điều phải dò “trúng hệ” và tùy địa bàn mới kết nối được. Thực tế, ở các địa bàn như An Giang, Kiên Giang, Đồng Tháp, thì khó kết nối được mối đi tìm hàng nóng, còn ở Long An, Tây Ninh, cần thì có ngay. Tại Long An, sau mấy ngày “rà tín hiệu” cuối cùng chúng tôi cũng bắt được một mối. Tay “cò” này sau khi nhìn “giò cẳng”, kiểm tra lý lịch… thấy tạm tin nên đồng ý dắt chúng tôi qua Campuchia săn “hàng nóng”. Theo tay cò này giới thiệu, mấy năm trước, khi Campuchia chưa siết vụ mua bán súng, thì dọc theo tuyến biên giới các huyện Vĩnh Hưng, Tân Hưng của Long An, phía bên nước bạn có nhiều “ổ” bán súng. Nhưng khi bạn siết thì các “ổ” này rút về thủ đô Phnom Penh, do vậy việc kiếm mua “hàng nóng” cũng khó khăn hơn, tuy nhiên, nếu biết mối quen thì cũng dễ.

Quả thật, tay “cò” này nói chẳng sai. Sau khi qua bên kia biên giới, chúng tôi được một thanh niên tên H. chở một mạch đi Phnom Penh. Tại nơi coi hàng, hầu như các loại súng ngắn mà chúng tôi biết điều có. Như K54 cũ, giá 4 triệu đồng, còn mới giá 6 triệu đồng. Súng K59 cũng tương tự. Súng ru lô nòng ngắn giá 6 triệu đồng, nòng dài 9 triệu đồng… Đạn thì vô tư, bao nhiêu cũng có, trung bình từ 25.000 đến 30.000 đồng/viên. Nếu giao hàng tại chỗ thì giá như trên, còn đem về sát biên giới tăng thêm từ 500.000 đến 1.000.000 đồng, tùy theo loại súng. Qua khỏi biên giới phía Việt Nam tăng thêm 2 triệu đồng/cây. Phương thức là trao hàng – giao tiền. Sở dĩ có “phí vận chuyển” tăng thêm như thế là để phòng bị bắt, vì có không ít trường hợp khi mới mua súng xong, đi chưa được bao xa thì bị quân cảnh bắt lại. Hay giao hàng sát biên giới cũng thường bị bắt do chủ cửa hàng “mọt” cho quân cảnh. Còn trường hợp giao hàng phía bên Việt Nam, hầu hết giao hàng trên địa bàn tuyến biên giới Tây Ninh, do tuyến này qua lại dễ dàng hơn. Hàng thường được “nhờ” các con bạc sau khi cháy túi ở sòng bài, trường gà vận chuyển. Nếu trót lọt, con bạc sẽ được thưởng 2 triệu đồng. Hoặc hàng được giao cho các tay “nài” thuốc lá lậu, đường cát lậu vận chuyển qua, bằng cách nhét hàng vào thùng thuốc lá hoặc bao đường.

Khi chúng tôi hỏi mua cây sút ngắn Beretta do Itaia sản xuất , cũng được trả lời giống như thế. Sau khi xem hàng một hồi, thấy chúng tôi có vẻ chưa ưng ý lắm, tay chủ cửa hàng liền “tiếp thị” ngay một loại hàng cao cấp hơn, nhưng bảo giá sẽ cao đấy. Đó là khẩu súng ngắn Beretta giá 4.500USD (Hình 150). Nhưng tay chủ cửa hàng bảo rằng nếu chúng tôi muốn chơi hàng xịn này, để “giữ mối” sẽ bớt 1.000USD và còn khuyến mãi thêm một vỏ hộp đạn (giá 200USD) với 10 viên đạn. Chúng tôi đồng ý, nhưng với điều kiện là giao hàng bên Việt Nam. Tay chủ cửa hàng bảo rằng chỉ giao hàng sát biên giới, còn muốn giao hàng bên Việt Nam thì phải chờ 1 tháng sau mới giao được, chi phí cũng tăng thêm 2.000USD (phòng rủi ro bị bắt giữ). Cuối cùng hai bên thống nhất giao hàng ở sát biên giới, ngay cửa khẩu tiểu ngạch Phước Chỉ thuộc địa bàn huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Thế là tay tài xế H. chở chúng tôi một mạch về của khẩu Phước Chỉ. Cách sòng bài 168 chừng 200m, xe dừng lại, chúng tôi giả bộ gọi điện về nhà để kêu đem thêm tiền vì hiện tại không đủ. Gọi mãi nhưng tín hiệu điện thoại không kết nối được, chúng tôi nói với tay H.: “Anh đem tiền theo không đủ, gọi cho sếp để lấy thêm nhưng không liên hệ được. Em thông cảm đem cây súng này trả lại cho chủ cửa hàng, khi nào có tiền anh qua đó lấy”. Trước khi tay tài xế chạy về Phnom Penh, chúng tôi cho hắn 1 triệu đồng gọi là tiền công đưa rước, đồng thời cũng xin hắn cho chụp mấy tấm hình cây súng này để đem về trình với sếp, để sếp thấy mới chịu chi tiền. Tay tài xế lấy 1 triệu đồng rồi quay đầu dông tuốt về Phnom Penh, còn chúng tôi thì ghé vào sòng bài 168 xem thử. Con bạc ở đây chỉ toàn là dân Việt Nam. Sau đó chúng tôi quay về qua trạm kiểm soát của biên phòng. Các anh này kiểm tra chiếu lệ. Cứ tưởng qua Campuchia săn “hàng nóng” sẽ khó, thật bất ngờ là quá dễ! Có lẽ vậy, nên thời gian gần đây, hầu hết các vụ án lớn trong nước, hung thủ đều có xài “hàng nóng”.

(Theo sggp.online)

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE