Món quà tặng mẹ

Mua quà tặng mẹ là một niềm vui lớn. Với hai người con trong bài này thì đây là lần đầu tiên trong đời cho nên càng hồi hộp, cảm động. Mời các bạn theo dõi câu chuyện.

Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 12 tuổi. Ngày Các Bà Mẹ sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị mua quà tặng mẹ. Ðây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi làm việc này. Chúng tôi nghèo nhưng món quà phải cho ra quà chứ. Hai anh em chúng tôi sung sướng đi làm thêm để có tiền mua quà tặng mẹ.

Khi chúng tôi nghĩ đến việc dành cho mẹ một sự ngạc nhiên thì chúng tôi càng phấn chấn hơn. Chúng tôi bàn chuyện với bố và bố tự hào lắm. Bố nói: “Ý kiến của các con rất hay. Các con sẽ làm cho mẹ hạnh phúc lắm đấy.”

Qua giọng nói của bố, chúng tôi biết bố đang nghĩ gì. Bố rất ít tặng quà cho mẹ trong cuộc sống hôn nhân của hai người. Mẹ đã làm việc vất vả suốt ngày trong nhà để chăm sóc chúng tôi. Mẹ nấu nướng giặt quần áo, làm mọi việc nội trợ mà không hề kêu ca. Mẹ không cười nhiều nhưng khi mẹ cười, nụ cười thật rạng rỡ.

Bố hỏi: “Các con định tặng quà gì nào?” “Mỗi đứa tặng quà riêng bố ạ,” tôi trả lời. “Bố hãy nói với mẹ về chuyện này để mẹ phấn khởi chờ đợi nhé”. Bố đáp: “Ðó là một ý nghĩ lớn xuất phát từ những cái đầu nhỏ bé đấy!”

Nick bật cười. Anh đặt tay lên vai tôi và nói: “Bố cũng nghĩ vậy em à”. Tôi đáp: “Không, em không nghĩ thế. Nhưng món quà của em sẽ nói lên điều đó.”

Trong những ngày sau, chúng tôi cũng tỏ ra bí mật với mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hơn khi mẹ làm việc. Hình như mẹ chưa biết gì và mẹ thường cười nhiều hơn. Dáng điệu của mẹ đầy ắp tình yêu thương.

Nick và tôi bàn về món quà sắp mua. Anh bảo: “Anh em mình “bật mí” cho nhau biết là sẽ mua quà gì nào?”

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi mua cây lược có đính vài viên đá lấp lánh. Những viên đá trông như kim cương vậy. Anh Nick rất thích món quà của tôi nhưng anh không nói anh sẽ mua món quà gì.

“Chúng ta sẽ tặng quà khi nào anh nhắc em nhé.” Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Lúc nào anh hả?”

Bí mật mà, vì phải có chuyện gì đó đi kèm với món quà của anh. Em đừng hỏi thêm!

Sáng hôm sau, khi mẹ tôi chuẩn bị chùi sàn nhà, anh Nick bảo tôi lấy quà để tặng mẹ. Mẹ đang quỳ gối chùi sàn nhà, mẹ dùng giẻ cũ cẩn thận chùi từng vết bẩn. Ðây là công việc mẹ ghét nhất. Anh Nick đưa quà của anh ra. Mặt mẹ trở nên tái nhợt khi mẹ nhìn thấy món quà. Ðó là một cái chổi chùi có tay cầm và vải quấn sẵn. Mẹ nói giọng xúc động: “Chổi chùi nhà… một quà tặng nhân ngày các bà mẹ đây. Chổi chùi nhà!”

Những giọt nước mắt lăn trên đôi má anh tôi. Anh lẳng lặng cầm cái chổi và bước xuống cầu thang. Tôi cũng bỏ lược vào túi và chạy theo anh. Anh khóc và tôi cũng bắt đầu khóc.

Anh Nick nức nở: “Con không tặng quà này nữa.”

Bố đáp: “”Không, đây là món quà tuyệt vời. Chính bố đã không nghĩ đến món quà này.” Chúng tôi trở lên lầu. Mẹ đang chùi sàn nhà bếp. Không nói lời nào, bố chà xà phòng vào sàn và dùng chổi chùi sạch sàn nhà. Bố nói với mẹ: “Em để cho Nick làm tiếp đi. Một phần quà của con là chùi sàn nhà sạch mà. Ðúng không Nick?”

Hơi chút xấu hổ, Nick hiểu ra. Nhưng mẹ nói với giọng thông cảm: “Việc này hơi nặng cho con đấy vì con còn bé mà.”

Giờ thì tôi mới hiểu bố. Bố nói: “Ồ, có cái chổi này thì công việc không vất vả nữa. Tay con vẫn sạch và không phải quỳ gối để làm đâu.” Nói xong bố làm thử cho mọi người xem. Mẹ ôm anh Nick: “Ồ mẹ thật dại dột như thể đấy, con ạ.” Mẹ hôn anh. Rồi bố hỏi tôi: “Còn quà của con đâu?” Anh Nick nhìn tôi. Tôi thấy cái lược của mình không có giá trị như cái chổi của anh, dẫu sao nó cũng có những viên đá lấp lánh như kim cương. Tôi nói buồn bã: “Chỉ bằng nửa cái chổi thôi.” Và anh Nick nhìn tôi trìu mến.

Thắm Nguyễn
Thắm Nguyễn

NS theo Robertzacks -tạp chí Sélection

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY