Meo!

Thưa, ca dao mình, miệt Cần Thơ xưa, có câu rằng: ‘Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xáng, Xà No. Anh có thương em thì mua một chiếc đò! Để em đi lại mua cò gởi thơ!’

Rồi thời buổi tin học tân tiến, thế kỷ 21 bây giờ, quý anh hải ngoại mình càng chết lớn hơn nữa, khi nghe em dại khờ bên kia biển, thỏ thẻ là mua cho em cái ‘laptop’ hiệu Apple (trái Táo bị ăn vụng), để em ‘meo’ cho anh! Tui chắc quý anh mình phải kêu ‘meo meo’ luôn quá!

Dẹp cái vụ so sánh mua đò và mua laptop cho em tâm tình với mình, công tâm mà nói: So với cách gởi thơ xưa, giờ thì email tiện lợi hơn nhiều. Vì không phải rườm rà mua giấy viết, mà phải giấy ‘pelure’ mỏng tanh mới được, màu xanh hy vọng tình ta mãi mãi như chồi cây xanh lá mới tình! Viết xong ký tên cái rẹt, rồi xịt nước hoa cho thơm, vì ảnh vừa đọc vừa ngửi… hích hích! Rồi phải chạy u ra Bưu điện mua bao thơ, mua con cò, phun nước miếng vào sau lưng con cò cho lớp keo tráng sau lưng chảy ra, dán lên góc bì thơ, nắn nót, rồng bay phượng múa.

Thưa ‘meo’ do bà con người Việt mình nói tắt chữ ‘email’, tiếng Mỹ. Mới đầu là e-mail có cái gạch ngang, sau bỏ cái gạch ngang quách cho rồi. E là chữ viết tắt của electronic, nghĩa là điện tử. Mail là thư. Nên email là thư điện tử. Meo hay email, thư điện tử nầy, bây giờ trên thế giới có tới 3.1 tỉ người xài.

Meo em viết lời yêu đương tha thiết, như nhớ anh cơm ăn cũng mắc nghẹn, uống nước cũng mắc nghẹn luôn, kèm theo hình ảnh em rất sexy!

Dĩ nhiên một phát minh nào dẫu có giúp ích cho nhân loại nhiều biết bao nhiêu mà nói thì bao giờ cũng có kẻ thương người ghét. Ghét cay ghét đắng email, thù nầy thành hận phải nói trước tiên là mấy anh làm nghề bưu tá phát thơ.

Vì thơ gởi kiểu xưa, kiểu cũ ít đi nên việc làm bị giảm. Bưu điện xưa giờ sống nhờ tiền bán tem, cò. Giờ Bưu điện Úc, hay Mỹ đều bị lỗ sặc gạch. Thơ càng chậm, con rùa Bưu điện, khách hàng càng chán, chuyển qua xài thơ điện tử càng nhiều… Vì chỉ cần khỏ cái cóc! ‘Send’! Là vài giây sau, nó đã tới, cho dù em yêu đang ở chân trời góc biển đâu đâu đi chăng nữa! Bói mà không sợ trật là: thơ điện tử, meo, nó sẽ giết nhanh, giết gọn cách gởi thơ theo lối cũ trong một khoảng thời gian không lâu nữa.

meo

BẢO HUÂN

Thưa quý anh nào vẫn còn ‘Tía em hừng đông đi cày bừa’ là phải học cách sử dụng meo thôi! Chạy trời cho khỏi nắng. Vì theo thống kê, ở sở sùng, trung bình mỗi nhân viên nhận tới 121 emails mỗi ngày. Và có chuyện vui như vầy: Một công nhân nghỉ phép thường niên 4 tuần, vui vẻ, sảng khoái, vác đầu vô gặp ông chủ, lựu đạn cỡ Donald Trump (You’re fired!), thì nghe y phán rằng: “Anh nên mở hộp thư điện tử của mình ra xem thường xuyên hơn mới được. Vì tui đã đuổi anh cách đây ba tuần rồi mà!”

Một sư phụ đã dạy đời rằng: muốn viết thơ điện tử cho hay là phải bám sát đề tài. Không cà kê dê ngỗng! Cụ thể, ngắn gọn chừng nào tốt chừng nấy! Nên giữ độ dài của email trong một màn hình mà không phải kéo xuống. Nhưng phải súc tích để giúp tiết kiệm thời gian của người nhận. Hãy đánh dấu những ý quan trọng và dùng cách ngắt câu, xuống dòng một cách thoải mái. Chọn mẫu chữ nào dễ đọc và đừng nên chọn quá 3 mẫu chữ trong một bức thơ. Ngay cả trong những email ngắn, đừng dùng chữ to. Tránh lỗi chánh tả nhờ spelling check kiểm dùm! Kẻo em chê mặt mày sáng láng mà ngu như bò, chánh tả trật tùm lum còn bày đặt meo với miếc. Chú ý về văn phạm, chấm câu, viết hoa để lời lẽ bức thơ trở nên trong sáng và dễ hiểu. Quan trọng hơn cả là: trước khi nhấn nút ‘gửi’, hãy xem lại một lần nữa cho kỹ coi người nhận có thực sự cần hay không; kẻo làm phiền như thư rác là người nhận bực mình, nó chửi tới ông tằng tổ của mình! Đừng thơ cho người nầy mà gởi qua địa chỉ của người kia là chết giấc. Có một anh đã gởi lầm, như chuyện dưới đây, nhém chút nữa đã gây ra án mạng.

Chẳng qua mùa đông Canada, bão tuyết đến hẹn lại về, đôi ta muốn làm đôi chim trốn tuyết, từ Toronto, Canada định đến một khách sạn ở Florida, cực Nam về phía Đông Hoa Kỳ, nơi tụi mình đã hưởng tuần trăng mật nồng ấm 20 năm về trước. Anh yêu đến trước một ngày, chuẩn bị rước hoàng hậu của lòng anh đang lu bu trang điểm, sẽ  bay đến hôm sau. Lấy phòng! Chuẩn bị mọi thứ đã xong. Giường, ra, chăn chiếu… Chỉ còn thiếu có mình em! Sổng chuồng được một đêm, anh bèn đến một cái hộp đêm có vũ sexy rửa con mắt, để xem Made in USA có khác gì với Made in Canada hay không. Làm hết chục ly whiskey nên hơi quỷnh, loạng choạng về phòng, meo về lại em yêu để chứng tỏ tình anh yêu dấu xiết bao, sau khi đi ăn vụng! Lạng quạng như gà mờ, dán địa chỉ người nhận lại là cô bạn vừa có chồng đi bán muối. Đám tang mới vừa xong. Thân xác chàng đã trở về tro bụi. Ôi, đêm về cô đơn, em bèn mở meo ra xem thơ chia buồn của bạn bè bốn phương tám hướng, thì nhận được thơ như vầy:

From:[email protected]

“Người vợ cực kỳ yêu dấu của anh!

Anh đã đến nơi. Anh biết là em rất ngạc nhiên khi nhận được tin anh. Dưới đây họ cũng có máy vi tính và anh có thể gửi email cho những người thân yêu của mình. Anh vừa mới tới và làm thủ tục nhận chỗ. Anh thấy dường như mọi thứ đã được chuẩn bị xong để chào đón em vào ngày mai. Anh mong gặp em lắm.

Người chồng yêu dấu của em.

Tái bút: Dưới nầy nóng lắm em ạ!”

Nàng đọc xong sợ quá ngã lăn ra chết giấc!

Ôi! Em yêu từng thề thốt sống đồng tịch đồng sàng chết đồng quan đồng quách, mà mới sơ sơ rủ đi theo là đã sợ đến sùi bọt mép như thế nầy? Vậy mà một thề thốt là yêu; hai vẫn thề thốt là yêu… Yêu như vậy sao hỡi Trời?

Thưa bà con! Thơ điện tử đã gởi đi là không lấy lại được. Cũng như mũi tên đã bắn đi, chạy theo chụp lại là điều vô vọng. Thế nên lỡ có gởi một bức thư tình để ve vãn con nhỏ làm chung sở thì phải coi chừng. Dẫu lúc đầu nó chịu đèn đi nữa. Ấm nồng đôi lứa đôi ta, khoái quá xá quà xa, nhưng hôm nào nó giở chứng xin tiền đi nâng ngực, độn mông mà mình không chịu xùy ra là coi chừng nó chuyển cái tình thơ nầy vào tay bà chằn lửa ở nhà là Tía ta cũng thác…

Hai là ăn vụng thì nhớ chùi mép cho thiệt là kỹ mới được. Mở một cái hộp thư điện tử không tốn đồng xu cắc bạc nào thì mở hai cái đi. Một cho chuyện thường ngày ở huyện, nếu em yêu có nghi ngờ ta mèo mả gà đồng cần kiểm tra, buộc ta phải khai ra cái mật mã thì cứ khai nó ra đi!

Còn cái hộp thư điện tử thứ hai thường để ‘hẹn chiều nay mà sao không thấy em gió hiu hiu lòng bỗng nghe lạnh thêm. Chờ một đêm bằng thế kỷ dài. Em biết yêu lần đầu mà anh đã yêu mấy lần sau! ’ thì nên giấu cho thật kỹ. Dù có chết cũng không khai. Không khai còn có cơ may  sống sót! Còn khai là chết chắc!

Và cuối cùng là viết ‘meo’ làm ơn bỏ dấu dùm một cái. Phần mềm đánh dấu tiếng Việt hà rầm trên mạng, lấy về xài miễn phí mà. Đừng viết mà không bỏ dấu như cái ‘meo’ dưới đây nhe!

“Anh oi!

Ba ma em khong co nha! Em dang coi quan! Den ngay di anh! Muon lam roi!”

(Thưa quý anh, nếu em viết bỏ dấu một cách đứng đắn, đàng hoàng, thì anh em mình đâu có nghĩ bậy hè!)

“Anh ơi!” “Ba má em không có nhà! Em đang coi quán! Đến ngay đi anh! Muộn lắm rồi! )

Hi hi!

DXT – melbourne

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 22 tháng 2 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Nghệ thuật tốc độ (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Mai cua (Truyện Ngắn) - Hồ Đắc Vũ
  • Ván cờ với Trung Cộng (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Ngày tình yêu & tình ghét (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Global warning hiện tượng và tranh cãi (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • An sinh xã hội (Đời Sống ) - Angie Hồ Quang
  • Dạy dỗ con cái (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Khúc ru biển chết (Thơ) - Mai Hữu Phước
  • Từ bích câu… (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Những rắc rối chủ tiệm cần biết khi bao lương (Nails) - Tom Huỳnh, J.D.
  • Bệnh sốt (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Rể quý (Bên Lề Chính Trị) - Sĩ Nguyên
  • Chứng lơ đãng quá năng động (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ cát du (Thơ) - Sao Khuê
  • Thư hỏa tốc và đường dây thép (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Nem tai thính lá sung (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Luật mới năm 2017 và những tội có thể bị trục xuất (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Thời hoàng kim cải lương Sài Gòn (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Giảm nợ hoặc xóa nợ student loan (Góc Hoàng Hoa) - Hoàng Hoa Anh Thư
  • Đồ chơi cho trẻ (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Hãy nói yêu người (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Những bộ phận hay hư hỏng nhất (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Khám sức khỏe tổng quát thường niên gồm có những gì ? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Valentine (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Thu nhỏ lỗ chân lông (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Mafia (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Ông chè xanh ông xe ôm (Phóng Sự) - Hỷ Long
  • Những gam màu không sắc (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Giáo sư Lê Văn Khoa và ảnh nghệ thuật trừu tượng (Phóng Sự) - Trịnh Thanh Thủy
  • Không còn sẹo nữa? (Y Tế Và Đời Sống) - Triệu Minh
  • Chẩn đoán bệnh cúm (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Cách tiết kiệm tiền khách sạn (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • The alamo (Phóng Sự) - Andy Nguyễn
  • Trust Contact từ Google (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Nightstand bàn nhỏ trong phòng ngủ (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • La la land (Điện Ảnh) - Song Chi
  • Nhà văn Vũ Huy Quang (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Tưởng niệm Vũ Huy Quang (Thơ) - Thường Quán
  • Người cha (Truyện Ngắn) - Nguyễn Hùng Vỹ
  • Cưới xong lên xe gắn máy đi chu du thế giới (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Dùng Smartphone cho Nhiếp Ảnh (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Chào mừng Đạo Luật Bánh Chưng/Bánh Tét (Tin Cộng Đồng) - Bản Tin Từ Văn Phòng TNS Janet Nguyễn (Garden Grove,CA)
  • Bản đồ (Kiến Thức Phổ Thông) - Phương Nghị
  • Chồng người áo gấm! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Nhân sĩ với Cường Quyền & Bạo Lực (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • Con tin (Chuyện Vụ Án ) - Nam Nhật
  • Phỏng Vấn: Cứu trợ Thương Phế Binh Quả Phụ VNCH (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Taxi bay (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Cố bạn (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Biết điều (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE