Lỗ thủng và một kết thúc có hậu

Tôi ở chung cư, tầng lầu thứ mười bốn.

Mỗi sáng tôi thấy mình cần đi một nơi nào đó. Mang theo chai nước lọc, một ổ bánh mì hay một trái táo, khoác ba-lô lên vai, tôi lên đường như có người hay công việc nào đó rất quan trọng đang chờ mình. Ra trạm xe buýt ngoài chung cư, tôi có thể chọn đi lên Bến Thành hay về Xa Cảng Miền Tây, tùy thích.

Tôi lơ đãng, ngó trời ngó mây, châm điếu thuốc, và để lỡ vài chuyến xe cho vui. Những chiếc xe rà rà chậm lại, tay lơ chồm ra la to, “Lên đi, lên đi…” hay “Lẹ, lẹ, lẹ, lẹ… đi cha nội…” Tôi giả vờ nghễnh ngãng không nghe chúng nói gì. Thường thì thấy tôi không lên, chúng chửi thề rồi vù mất.

Một hôm, sau khi để lỡ ba chuyến xe, tôi lên chiếc thứ tư chạy về hướng Xa Cảng. Tôi tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Tôi trả tiền vé bốn ngàn cho lượt đi. Nóng và ngộp. Tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Xe dừng.

Một cô gái lên xe ngồi cạnh tôi. Vài phút sau chúng tôi bắt chuyện. Hương nói cô trên đường đi Sa-đéc. Tôi muốn đi theo cô. Nếu tôi xin đi theo chắc cô không từ chối. Hương nói cô thích và uống được rượu. Uống nhiều. Nhiều tới bến. Có vẻ như cô muốn uống rượu với tôi. Muốn kéo dài và làm đậm thêm quan hệ, chứ không chỉ để nó biến mất sau khi chuyến xe này tới bến.

Bấy nhiêu năm sống, tôi có một kinh nghiệm. Người ta đã để lỡ mất những mối quan hệ có vẻ ngẫu nhiên như thế này mà không biết rằng chúng rất là quan trọng với đời mình. Chúng để lại những lỗ thủng trong trí nhớ. Trí nhớ tôi là một vật thể có vô số lỗ thủng chi chít. Những đêm khó ngủ, tôi tháo nó ra để trước mặt ngồi ngó. Thường, ngồi thừ ra ngó như vậy chừng nửa giờ thì nó tượng hình thành một gò mối. Tất nhiên, nó cũng chi chít những lỗ thủng hầu như vô danh, không nguyên cớ.

Sau cùng, tôi không đi Sa-đéc theo Hương, nhưng chúng tôi trao đổi số điện thoại di động. Hương xuống xe trước, ngoái lại vẫy tay chào, rồi đi lẫn vào đám đông. Lỗ thủng Hương để lại trong tôi còn mới nguyên.

Tôi không xuống xe, tôi ngồi lỳ, xe sẽ quay ngược về Bến Thành. Tôi nhất định giả lơ như điếc, mặt ngơ ngơ ra để không trả thêm bốn ngàn cho lượt xe về. Thằng lơ hung hăng đòi lôi tôi xuống xe. Kệ cha mày, làm sao lôi được tao.

Tôi thò ngón tay trỏ vào cái lỗ thủng mà Hương để lại, tôi ngoáy, nó kêu rột rột, nhột. Rột rột, nhột. Rột rột, nhột. Rột rột rột rột rột rột…

Tôi lấy di động ra, chưa kịp bấm số, thì nó reo lên. Trên màn hình hiện ra chữ HUONG mà tôi lưu lại lúc nãy. Di động chỉ reo lên thật nhanh rồi tắt, tôi chưa kịp đặt máy lên tai để nghe. Di động chỉ reo lên theo cái kiểu người ta nhá máy. À, tôi hiểu rồi, Hương đang nhớ tôi, cô muốn nhắc là cô đang nhớ tôi. Chắc giờ này Hương đang ngồi trên xe đi Sa-đéc. Tôi nhớ Hương, tôi nhớ Hương ghê gớm, tôi nhá máy lại. Chỉ nhá máy thôi. Rồi Hương lại nhá máy cho tôi. Rồi tôi nhá máy cho Hương. Rồi Hương nhá máy cho tôi. Rồi tôi nhá máy cho Hương. Chúng tôi nhớ nhau suốt cả một ngày. Vậy mà dù cố gắng đến mấy tôi cũng không thể hình dung ra được gương mặt của Hương, hay mái tóc của Hương, hay mùi hương của Hương, thậm chí cả vóc dáng của Hương. Hương chỉ đọng lại trong tôi một cái tên và một dãy số lưu trong máy.

Nhá máy, nhá máy, nhá máy. Máy của tôi “tăng tăng tăng tằng… tăng tăng tăng tằng…” Symphony #5. Tôi không biết di động của Hương để nền nhạc hay thứ âm thanh gì. Tôi thích máy Hương để một đoạn cải lương. Giá mà cô có một đoạn “Võ Ðông Sơ – Bạch Thu Hà” chẳng hạn. Bên này, “Tăng tăng tăng tằng…” , bên kia, “Trời ơi, bởi sa cơ nơi chiến trường thọ tiễn nên Võ Ðông Sơ đành chia tay vĩnh viễn… Bạchhh… Thuuuu… Hààààà…”

o O o

Rốt cuộc, rồi cũng đến ngày chúng tôi gặp lại nhau, tất nhiên trên xe buýt. Chẳng những chỉ gặp suông thôi mà chúng tôi còn ngồi bên nhau rất lâu. Chúng tôi ngồi bên nhau suốt một ngày xe buýt, từng chuyến ngược xuôi Bến Thành – Xa Cảng, rồi Xa Cảng – Bến Thành, rồi ngược lại, cứ thế mãi cho đến chuyến cuối cùng lúc 7 giờ. Tôi rủ Hương về nhà mình uống rượu, Hương đồng ý.

Tôi thú thật là không thể nhớ nổi chút gì về Hương ngoài cái tên và dãy số lưu trong máy. Không ngờ, Hương cũng thú nhận y như tôi vậy, cô chỉ nhớ cái tên NHIEN và dãy số di động của tôi.

Chúng tôi quyết định yêu nhau, ngay lúc đó.

Hương đề nghị, để cải thiện tình trạng thì tôi hãy làm theo cô, chỉ có cách này chúng tôi mới có thể ghi khắc từng hình ảnh của nhau vào trí nhớ.

Hương lấy cây dao bầu và cái đĩa sứ đặt lên bàn. Hương uống cạn một ly, rồi móc con mắt trái bỏ lên đĩa. Tôi chăm chú quan sát cô, rồi nó – con mắt. Tôi uống cạn ly lượt mình, rồi cắt vành tai bên phải, cũng đặt lên đĩa. Hương, một ngón chân cái. Tôi, ngón tay áp út. Cứ thế, chúng tôi uống, cắt, móc và quan sát từng món một trên thân thể của nhau. Tôi đi lấy thêm đĩa. Rượu hết, Hương lột làn da dính mái tóc ra khỏi đầu.

Chuông di động của tôi reo lên “tăng tăng tăng tằng”, rồi tắt. Một lỗ thủng khác trên trí nhớ vừa nhá máy. Hương nhìn tôi nghi hoặc. Ngay lúc đó, chuông di động của Hương reo, lần này thì tôi nhận ra đúng là đoạn cải lương tôi mong đợi, “… bởi sa cơ nơi chiến trường…”, rồi nó cũng tắt ngay.

o O o

Chuyện tình nào cũng cần có đoạn kết, tôi chọn một kết thúc có hậu. Hương ném tôi, và chiếc di động, ra cửa sổ.

Tôi ở chung cư, tầng lầu thứ mười bốn.

Lo Thung Va Mot ket Thuc Co Hau

HOÀNG TƯỜNG

TN – Sg, 21/5/2008

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 22 tháng 06 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Những cú knock-out chớp nhoáng (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • - Ai Cập (Truyện Ngắn) - Lưu Na
  • - Nguyễn Khánh Linh thách thức với chính mình (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • - Ngoéo tay khởi đầu một niềm tin (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • - Otto Warmbier bài học đắt giá (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • - Bố và mẹ và con trai nhỏ (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • - Những chiếc buýt màu vàng của Sài Gòn xưa (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • - Ấn tượng... Saigon (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • - Khi nào gọi là già (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • - Những điều không nên hỏi tiếp viên hàng không (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • - Rong chơi cuối đời quên lãng (Bên Lề Chính Trường) - Sĩ Nguyên
  • - Cuba còn ngái ngủ (Thế Giới Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • - Thơ phạm nhuận (Thơ) - Sao Khuê
  • - Mở mang bờ cõi (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • - Mùa hè phải có canh giò (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • - Một số tin tức di trú đáng chú ý (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • - Chợ bến thành ngày xưa (Việt Nam Ngày Cũ) - Trang Nguyên
  • - Khử mùi hôi cho quần áo (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • - Cabernet sauvignon (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • - Tại sao cần che đèn LED của máy điện toán? (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • - Cập nhật từ điển: Xóa Mù Bơi (Facebook Có Gì Ngộ) - Du Face
  • - Ngăn ngừa sưng bọng mắt (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • - Dì Johnny (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • - Minh Đức Hoài Trinh và nỗi cô đơn sâu thẳm (Tạp Ghi) - Trịnh Thanh Thủy
  • - Văn Cao (70 Năm Tình Ca Việt Nam) - Hoài Nam Biên Soạn
  • - Swim suit đâu chỉ quyến rũ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • - Giải phẫu nụ hôn (Ký Sự ) - Ngọc Linh
  • - Cửu Long ký sự (Tạp Ghi) - Hỷ Long
  • - Thập niên cũ (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • - Ván bài cuối cùng (Chuyện Vụ Án) - Nam Nhật
  • - Thông điệp ngọt ngào bố gửi con gái sắp vào đại học (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • - Cảnh báo thuốc giảm cân (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • - Trang trí nhà mùa hè (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • - God's Own Country câu chuyện tình đồng tính (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • - Nầy em lớp 6! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • - Nguyễn Thị Hoàng & đất hứa (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • - Máy kiểm tra giá trị (Truyện Ngắn) - Shizuka Ijuin
  • - Đệm dán sát bàn chân (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • - Tại sao không nên quen một Photographer (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • - Nàng marian của nước pháp (Tạp Ghi) - Mạnh Kim
  • - Tìm gì ở Hà Tiên (Phóng Sự Việt Nam) - Uyển Ca
  • - Những đứa bé lên 3 (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • - Tin thể thao (Thể Thao)
  • - Tình Chàng ý thiếp (Đời Sống)
  • - "Sex on the… (Chuyện Khó Tin)
  • - Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • - Bảo tàng Mèo (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • - Hậu quả (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE