Làm thế nào để dắt một con cá hồi đi rong chơi

Umberto Eco OMRI  sinh ngày 5 tháng 1 năm 1932) là một triết gia, nhà văn, nhà phê bình và một nhà ký hiệu học người Ý. Tên tuổi ông được biết đến nhờ cuốn tiểu thuyết đầu tay: Tên của đóa hồng (1980). Những cuốn tiểu thuyết khác của ông còn có thể kể đến Quả lắc của Foucault, Hòn đảo ngày xưa, Baudolino (2000), Ngọn lửa bí ẩn của nữ hoàng Loana (2004) và Nghĩa địa Praha (2010). Ngoài ra, ông còn viết sách cho trẻ em cùng nhiều văn bản học thuật và bài luận khác. (theo Wikipedia)

20150705131620 1988cbfb

Umberto Eco OMRI

 

Làm thế nào để dắt một con cá hồi đi rong chơi

 Theo báo chí, có hai vấn đề chính đang giày vò thế giới hiện đại: sự xâm chiếm của máy tính, và sự bành trướng đáng sợ của Thế giới Thứ Ba. Báo chí nói đúng, và tôi biết điều đó.

Chuyến du hành mới đây của tôi rất ngắn: một ngày ở Stockholm và ba ngày ở London. Ở Stockholm, lợi dụng có một giờ rảnh, tôi mua một con cá hồi hun khói, một con bự chảng, rẻ bèo. Nó được gói kỹ trong bao plastic, nhưng tôi được dặn rằng nếu tôi đang đi giang hồ đây đó thì nên giữ nó trong tủ lạnh. A ha. Thử cái xem sao nào.

Thiệt là khoái, ở London, nhà xuất bản của tôi đặt phòng cho tôi ở một khách sạn hạng sang: một phòng có quầy rượu mi-ni (minibar). Nhưng khi đến khách sạn, thì tôi có ấn tượng rằng đang đi vào một toà công sứ ngoại quốc ở Bắc Kinh trong thời bạo loạn của Nghĩa Hoà Ðoàn: nhiều gia đình hạ trại trong hành lang, du khách quấn chăn ngủ vạ vật giữa mớ hành lý. Tôi hỏi nhân viên khách sạn, ngoại trừ vài người Mã-lai ra thì toàn bộ là người Ấn-độ, và họ nói là mới ngày hôm trước, trong cái đại khách sạn này, một dàn máy tính đã được gắn vào, và trước khi người ta sửa chữa những lỗi kỹ thuật, thì nó đã sụm bà chè hai giờ rồi. Chẳng làm sao biết được phòng nào có khách và phòng nào còn trống. Tôi phải chờ thôi.

Buổi tối hôm đó người ta sửa xong hệ thống máy tính, và tôi cũng vào được căn phòng của mình. Lo cho con cá hồi, tôi lấy nó ra khỏi va-li và tìm cái quầy rượu mi-ni.

Theo thông lệ, trong những khách sạn bình thường thì quầy rượu mi-ni là một cái tủ lạnh nhỏ có chứa hai lon bia, vài chai rượu mạnh nhỏ loại một shot, vài lon nước trái cây, và hai bao đậu phộng. Trong khách sạn của tôi, cái tủ lạnh là thứ cỡ trung loại thông dụng trong gia đình và chứa năm chục chai Whisky, Gin, Drambuie,[1] Courvoisier, tám chai nước khoáng Perrier, hai chai nước khoáng Vitelloises, và hai chai nước lọc Evian, ba chai champagne, nhiều lon bia các loại như Guinness, bia mạch nha, bia Hoà-lan, bia Ðức, nhiều chai vang trắng của Pháp và Ý, và, ngoài đậu phộng, thì còn có bánh quy mặn, hạnh nhân, sô-cô-la, và thuốc Alka-Seltzer.[2] Chẳng còn chỗ trống nào dành cho con cá hồi. Tôi kéo hai cái hộc ra khỏi tủ đựng áo quần để trút hết những thứ trong tủ lạnh vào đó, rồi bỏ con cá hồi vào tủ lạnh, và không băn khoăn gì về chuyện đó nữa. Ngày hôm sau, khi tôi trở về phòng lúc bốn giờ chiều, thì con cá hồi nằm chễm chệ trên bàn, và cái tủ lạnh lại bị nhét đầy cứng những món rượu của dân sành điệu. Tôi mở hai cái hộc ra thì thấy mọi thứ mà tôi đã trút vào hôm trước vẫn còn y nguyên. Tôi gọi điện thoại cho tiếp tân và bảo tay thư ký hãy báo với những người hầu phòng rằng nếu họ thấy cái tủ lạnh trống thì không phải là do tôi đã tiêu thụ hết mọi thứ mà nó chứa, mà là do con cá hồi. Hắn đáp rằng tất cả những yêu cầu như vậy đều phải được nhập dữ liệu vào máy tính trung tâm, nhưng – lại có một rắc rối hơn nữa – vì hầu hết nhân viên không nói được tiếng Anh, mà những chỉ dẫn bằng lời nói suông thì không được chấp nhận: Mọi thứ đều phải được dịch ra ngôn ngữ kỹ thuật Basic. Trong khi chờ đợi, tôi lại kéo hai cái hộc khác ra và trút đầy chúng với những thứ mới chứa trong tủ lạnh, rồi lại bỏ con cá hồi vào lại trong tủ lạnh.

Bốn giờ chiều ngày hôm sau, con cá hồi lại nằm trên bàn, và nó đang toả ra một thứ mùi khả nghi. Cái tủ lạnh lại được nhét cứng đủ loại chai lọ to nhỏ, và bốn hộc tủ gợi ý tới cái kho hàng lậu vào thời đỉnh cao của Luật Cấm Rượu. Tôi lại gọi cho tiếp tân và được bảo rằng họ đang bị trục trặc với cái máy tính. Tôi rung chuông gọi phục vụ phòng và cố giải thích tình huống với một tay thanh niên tóc cột túm sau gáy; hắn không thể nói gì cả ngoài một thứ tiếng địa phương mà, như về sau một đồng nghiệp nhân chủng học giải thích, chỉ đã được sử dụng ở Kefiristan vào thời Ðại đế Alexander đang tán tỉnh nàng Roxana.[3]

Sáng hôm sau tôi xuống trả tiền phòng. Cái hoá đơn cao xa mịt mù ngoài vũ trụ. Nó cho biết trong hai ngày rưỡi tôi đã tiêu thụ mấy trăm lít champagne Pháp Veuve Clicquot, mười lít đủ loại Whisky, bao gồm cả một số single malt whisky thuộc loại hàng hiếm, tám lít rượu Gin, hai mươi lăm lít nước khoáng (cả hai loại Perrier và Evian, và thêm vài chai nước khoáng San Pellegrino), số nước trái cây đủ để bảo vệ cho tất cả bọn nhóc tì trong chương trình của UNICEF khỏi chứng thiếu sinh tố C,[4] và đủ hạnh nhân, quả óc chó, và đậu phộng để gây ói trong loạt tiểu thuyết hình sự Dr. Kay Scarpetta.[5] Tôi cố giải thích, nhưng tay thư ký, có nụ cười bị cau trầu nhuộm đen thui, trấn an tôi rằng đó là những gì cái máy tính cho biết. Tôi yêu cầu được có một luật sư, và họ mang tới một trái bơ.[6]

Giờ thì nhà xuất bản của tôi nổi giận và nghĩ rằng tôi là một thằng cha mắc cái tật lạm dụng kinh niên. Con cá hồi không thể ăn được. Các con tôi thì cứ nằn nì yêu cầu tôi bớt nhậu.

 UE – Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn và Thận Nhiên

Dịch từ bản dịch tiếng Anh của William Weaver “How to Travel with a Salmon”, trong Umberto Eco, How to Travel with a Salmon (Boston: Mariner Books, First Harvest edition, 1995) 5-8.

Chú thích của người dịch

[1]Drambuie: một loại rượu ngọt, màu vàng được làm từ scotch whisky, mật ong và hương liệu.

[2]Alka-Seltzer: thuốc viên thông dụng, giảm đau bao tử, giúp tiêu hoá.

[3]Roxana: một công chúa ở Bactria, thuộc vùng Trung Á cổ đại, và bà là vợ của Đại đế Alexander.

[4]Bệnh scurvy (scorbut): chứng bệnh do thiếu sinh tố C.

[5]Dr. Kay Scarpetta là một nhân vật hư cấu và vai chính trong loạt tiểu thuyết hình sự của nhà văn Patricia Cornwell.

[6]Có lẽ Umberto Eco yêu cầu được có một luật sư (advocate), nhưng tay thư ký khách sạn không hiểu đúng tiếng Anh, nên sai người hầu mang tới cho ông một trái bơ (avocado).

 

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 15 tháng 2 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Lực sĩ tắm hơi (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Chọn vợ hiền (Truyện Ngắn) - Ng. T. Thanh Dương
  • Pháp quyền trong xã hội dân chủ (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Phóng thích hay thích phóng (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hoa Kỳ & trục Đông Á (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Văn hóa ứng xử ở Nhật (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • An sinh xã hội (Đời Sống) - Angie Hồ Quang
  • Những mẩu chuyện tình yêu cho mùa Valentine (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Vệ sinh về giấc ngủ (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Chuyện 3 bà (Bên Lề Chính Trường) - Si Nguyên
  • Chuyện mấy cái vỏ chai (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ Võ Quốc Linh (Thơ) - Thận Nhiên
  • Những người rừng huyền thoại (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Cá ngừ kho khóm (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Luật mới năm 2017 và những tội có thể bị trục xuất (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Xi-nê Sài Gòn (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Giữ gìn đá Marble (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Cúc vàng (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Cánh cửa gỗ bị phai màu (Bạn Có Biết) - Xe-Ba-Gác Handyman
  • Khám sức khỏe tổng quát thường niên gồm có những gì ? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Ta đi phó hội (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Làm đẹp da với mật ong (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Valentine (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Về việc “Xin giúp đỡ Phu nhân cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng” (Mục Đặc Biệt) - Trẻ
  • Tuổi 40+ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Huntsvill "thủ đô" của án tử hình (Phóng Sự) - Ngọc Linh
  • Bốn truyện cực ngắn của Marco Denevi (Truyện Ngắn) - Phan Quỳnh Trâm
  • Nói “I love you” Không dễ! (Góc Hoàng Hoa) - Hoàng Hoa Anh Thư
  • Ung thư thực quản và dạ dày (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Cần biết cho mùa thuế 2017 (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Triển lãm kỹ thuật phim hoạt họa (Phóng Sự) - Andy Nguyen
  • Google Home và Amazon Echo (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Vườn treo (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Moonlight (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • GIỚI thiệu TÙY BÚT VÕ PHIẾN: Trưa nào cũng bay (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Năm Dậu, chuyện Gà (Kiến Thức Phổ Thông) - Phượng Nghi
  • Chiếc ghế (Truyện Ngắn) - Hoshi Shinichi
  • Chó cứu chủ (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Chụp tĩnh vật ở nhà (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Jeju có gì lạ (Phóng Sự) - Linh Uyên
  • Tháng giêng thơm trong tóc (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • Háo danh! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Ba o hà tĩnh (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • IQ của một số Tổng Thống Mỹ (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Yêu anh (Thơ) - Thủy Ngọc
  • Tình chàng ý thiếp (Đời Sống) - Ngân Bình
  • Đại nhạc hội “cám ơn anh người thương binh vnch” kỳ xi (Chuyện Đời Thường) - Huy Phuong
  • Con tin (Chuyện Vụ Án )
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Sàn nhà ba chiều (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Mỗi năm một lần (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Lời thật (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE