Lại quả – Kỳ 1

1.

 Chuyện thằng Nam mê cánh tay con Giao Chỉ không phải chỉ có bà con chòm xóm nơi hai đứa sinh ra và đua nhau lớn lên biết mà cả chợ Mới, nơi gia đình con Giao Chỉ có sạp trái cây ba đời truyền lại cũng đều biết.

Cánh tay con Giao Chỉ, thằng Nam nói, là thứ trái cây có một không hai trên đời. Trái cây này trắng hồng, vừa dịu vừa giòn, vừa thơm vừa ngọt, vừa thuôn vừa lẳn mà còn kỳ diệu ở chỗ khi nào trời nóng nực thì nó mát rười rượi, khi nào trời mưa lạnh thì nó lại tỏa ra hơi ấm nồng nàn y như là cái máy điều hòa không khí vậy đó. Ðêm nào ngủ thằng Nam chẳng mơ thấy trái Giao Chỉ đong đưa trong mộng khiến nó thèm nhỏ dãi, chỉ muốn chộp lấy, cắn một miếng cho đã miệng. Nếu có ai hỏi sờ thử chưa mà biết tay Giao Chỉ vừa mát lại vừa ấm, thằng Nam đáp: “Xì, cần chi phải sờ, ngó sơ qua thôi cũng biết rồi.” Ðó là thằng Nam chưa dám nói ra điều nó mới phát hiện gần đây. Trái Giao Chỉ của nó có lông!

Bảo Huân
Bảo Huân

Trời đất, mọc hồi nào vậy hổng biết nữa! Ngày nào nó chẳng nhìn mà sao bây giờ mới thấy vậy kìa? Chẳng lẽ trong một đêm, lông ở đâu xổ ra từng đó? Thằng Nam thấy khó chịu trong người, tựa như mấy sợi lông kia đâm chọt cổ họng nó vậy. Mất ăn mất ngủ cả tháng trời, cuối cùng, chịu không nổi nữa, nó quyết đi hỏi chuyện con Giao Chỉ.

“Sao tự nhiên mọc lông tùm lum vậy?”, suýt nữa thì Nam buột miệng khi giáp mặt Giao Chỉ ở đầu xóm. Ðêm về ôm gối ngủ, nghĩ lại, nó thấy mừng đã kềm chế được. Nó dám chắc, hỏi ra, Giao Chỉ mắc cỡ sẽ về kiếm lưỡi lam cạo đi sạch bách thì Nam càng điêu đứng hơn bởi vì tuy rất ngạc nhiên, nó thấy quá thích lớp lông xanh xanh yểu điệu phủ rợp cánh tay mịn trân như bánh bèo của Giao Chỉ.

Hình như Giao Chỉ mắc cỡ thiệt. Thằng Nam chỉ được ngắm cánh tay dậy thì kia đâu chừng đôi ba lần thì thôi. Giao Chỉ đổi cách ăn mặc, đi học có áo dài che đậy không nói làm chi, buổi chiều và cuối tuần ra chợ phụ má bán trái cây, nó cũng bận áo tay dài, cài khuy cẩn thận. Thằng Nam loay hoay. Nó thấy khổ sở vì không được nhìn thấy cánh tay Giao Chỉ. Lúc đầu, nó tự an ủi không thấy ban ngày thì thấy ban đêm vậy. Không được thực thì đành mơ. Ðêm nào nó chẳng tha thiết nhớ cánh tay hết sức dễ thương kia. Nhớ đến đỗi cánh tay chưa bao giờ ngưng luồn vào giấc ngủ, vuốt ve, ôm ấp nó, và, dạo gần đây, nói nghe kỳ, cánh tay có lúc còn mân mó vài chỗ trên thân thể khiến nó toát mồ hôi tứ tung đến phải giật mình thức giấc khi trời còn chưa sáng.

Càng bị cánh tay Giao Chỉ hành hạ, thằng Nam càng khao khát phép lạ nào cho con Giao Chỉ xắn tay áo lên như cũ. Nhiều bữa, nó chỉ muốn xé toạc cái tay áo giáo già kia ra cho hả. Nó giận đến đỗi cặp mắt hận sầu của nó bị con Giao Chỉ phát giác :

– Anh Nam sao vậy?

– Có sao đâu!

– Làm gì nhìn tui như muốn ăn tươi nuốt sống?

– Giao Chỉ không nực hả?

– !

– Nóng chảy mỡ mà làm gì kín cổng cao tường dữ vậy?

– Kệ tui!

Giao Chỉ trả lời vậy nhưng vài bữa sau đã thấy nó mặc áo tay cụt trở lại. Nam mừng quýnh. Nó tìm cách xáp lá cà để thăm cho đỡ nhớ món trái cây thần thoại. Nhưng nó thất vọng đến chảy cả mặt. Lông biến đâu mất tiêu! Vậy là Giao Chỉ cạo đi rồi. Trời ơi, sao mà ngu quá vậy không biết nữa. Nam hối hận. Phải chi nó đừng nói gì để những sợi lông yêu vẫn ở đâu yên đó. Dù nó không được ngắm nhưng nhìn tay áo, tưởng tượng sự giấu giếm thẹn thùng bên dưới lớp vải kia cũng thấy khoái. Ðã được nhìn thấy cánh tay lợp lông, đã quen sống với hình ảnh xum xuê mạnh mẽ, đùng một cái trơ nhẵn, thằng Nam thấy thế nào đó. Giống như nó vừa mất đi một cái gì quý báu vô cùng. Nó bóp đầu bóp trán tìm cách. Phải làm sao cho Giao Chỉ để lông trở lại mới được.

Thằng Nam vẫn đang nghĩ mãi chưa ra thì bỗng bất chiến tự nhiên thành, trời năm đó đổ mưa liên miên làm lũ, áp thấp nhiệt đới quét qua quét lại, Giao Chỉ bắt buộc phải mặc áo tay dài luôn cho đỡ lạnh. Thằng Nam vái ông Trời lạnh hoài để Giao Chỉ mặc áo tay dài. Mặc chừng một tuần lễ thì em sẽ thấy chẳng cần phải cạo lông làm gì nữa và Nam sung sướng với ý nghĩ những sợi lông của nó dần trở về vị  trí.

Trời chiều lòng thằng Nam nhưng khốn thay, càng đẹp dạ chuyện lông lá bao nhiêu, thằng Nam càng khổ cực thân xác bấy nhiêu vì bão dữ quá, bao nhiêu hoa màu trồng trọt được trong vùng đều bị mưa gió tàn phá. Gia đình thằng Nam vốn cũng có sạp lê-ghim ngoài chợ Mới lâm vào cảnh khốn khó như bao nhiêu gia đình trồng trọt và buôn bán hoa quả khác. Cha Nam quyết định tìm cách giao dịch với đám thương lái ngoài nước. Và vì là con lớn trong nhà, Nam phải bỏ lửng chuyện học, theo cha đi lơ.

 2.

Giao Chỉ thành hình trên sạp trái cây mà cha mẹ cô thừa hưởng từ bà ngoại do bà cố cô gầy dựng nên từ hồi di cư. Ban ngày bày chuối, nhãn, bưởi bòng vừa buôn bán vừa cơm nước ngay ra đó, ban đêm giăng mùng ôm nhau ngủ. Không phải vô gia cư. Nhà họ nằm trong khu xóm sau lưng chợ. Khổ nỗi, căn nhà thuộc diện quy hoạch đô thị, một ngày đẹp trời, nhận lệnh báo cắt vô năm thước. Căn nhà mươi thước dài, năm thước rộng cho một cụ già và hai vợ chồng bị thẻo còn có 5 mét x 5. “Thì vuông vắn chứ sao!” cô nhân viên sở nhà đất trả lời vậy khi cha Giao Chỉ cầm giấy lên kêu khóc. Chẳng làm sao khác được, cha mẹ Giao Chỉ bèn nhường cái hộp vuông vắn kia cho mẹ già. Phần họ, đem nhau ra sạp trái cây mà sống. Lạ thay, ở trong nhà cửa kín cổng cao tường năm này tháng nọ mãi chẳng được mụn con nào, vừa ra sống cảnh màn trời chiếu đất chẳng bao lâu thì đậu ngay Giao Chỉ!

Giao Chỉ nằm trong bụng mẹ, suốt chín tháng được nếm bao nhiêu trái cây ngon lành nên sinh ra thơm và sạch như một lọn mía lau, mẹ Giao Chỉ nói vậy. Cô chào đời cũng ngay trên sạp trái cây này. Mẹ cô giữa đêm chuyển dạ không một dấu hiệu nhỏ nào báo trước, đau bụng đột ngột, bể nước ối xong là cái đầu đứa nhỏ thòi ra tức thì. Chính tay cha Giao Chỉ đỡ con. Ông đưa hài nhi ra, chùi nhớt, đặt lên bụng vợ, đẩy mấy buồng chuối lại tấn chung quanh chỗ hai mẹ con nằm xong chạy đi tìm xe chở sản phụ và hài nhi vô nhà thương cho người ta cắt rún. Hơi thở đầu đời, Giao Chỉ hít đầy nhóc hai buồng phổi mùi chuối cau chín cây. Từ ấu thơ lại được nuôi dưỡng chủ yếu bằng hoa quả, mồ hôi tiết ra vị ngọt và mùi hương lìm lịm. Ðiều này Nam cũng nhận biết nhưng vì quá mê mệt đôi cánh tay Giao Chỉ, anh dồn hết ý tứ và ngôn ngữ có được vào đấy.

Cha mẹ Giao Chỉ không bao giờ nói ra, nhưng ông bà biết mình sở hữu một kỳ quan. Ông bà vẫn tự hào là người bán trái cây «chảnh» nhất chợ. Thứ trái cây nào cũng được ông vào tận nhà vườn, mua hẳn cây và đưa trái về cho người tiêu dùng khi trái đã chín cây, cùng lắm là trái sắp chín đưa về giú khạp gạo chứ không thèm giao dịch qua mối lái hay bán buôn thứ trái cây giú khí đá. Ðiều này thì ông vỗ ngực. Làm vậy kém lời và hao sức, tại sao làm? Ai có hỏi vậy, ông cười hả dạ, xem như một lời khen. “Dân mình khổ quá. Chiến tranh liên miên mà. Bởi vậy, tui muốn cho bà con hưởng chút hạnh phúc thái bình ăn thứ trái cây ngon ngọt tự nhiên. Những chủ vườn tôi chọn không xài phân hóa học. Họ bón thúc toàn bằng phân bón tự nhiên thôi. Cho nên trái cây sạp tui không mấy đẹp mã nhưng ăn quả ăn luôn cả vỏ mà không sợ liếm phải bã hoá học.”

Giao Chỉ càng lớn càng thơm tho mơn mởn lạ thường khiến người làm cha mẹ vừa cảm thấy sung sướng vô ngần vừa không khỏi lo âu. «Nó là thứ trái cây có một không hai trên đời.» Cha Giao Chỉ nói với mẹ cô như thế. Nam tình cờ đi đâu ngang sạp nghe được, khoái chí bốc ngay lấy, dành làm câu của mình. Biết Giao Chỉ có nhan sắc và mùi hương cuốn hút, ông bà không muốn con gái lui tới chỗ chợ đông nhưng vì khách khứa tấp nập không kịp bán, một mình mẹ Giao Chỉ xoay không xuể đành để con ra phụ sau buổi học về.

Từ ngày Giao Chỉ ra phụ mẹ buôn bán, sạp trái cây như hũ mật thần kỳ thu hút bướm ong. Khách quen đã đành, khách vãng lai ở đâu cũng tụ đến nườm nượp. Cha Giao Chỉ hăng nghề, giao phó hàng họ cho hai mẹ con, chịu khó đi tìm chủ vườn mới, cốt sao đem về hoa quả đặc sắc. Buồn thay, ông Trời nhiều khi hình như không có mắt thật, người hiền lương như cha Giao Chỉ một bữa đang lái xe từ nhà vườn về bị cam nhông tông nứt sọ rồi dông tuốt. Ông vào Chấn Thương Chỉnh Hình nằm hôn mê chờ ngày mổ xẻ. Mẹ Giao Chỉ buông sạp trái cây cho bà mẹ già đã ngoài tám mươi và đứa con gái chưa tròn mười bảy quán xuyến, ngày đêm túc trực trong nhà thương nuôi cái xác vật vờ nửa sống nửa chết của chồng.

Hai bà cháu, một người dày dạn kinh nghiệm nhưng mắt mờ tai điếc tay yếu chân run, một người thừa sức bẻ gãy sừng trâu và không ít tham vọng thành công nhưng ngu ngơ khờ khạo cặp kè nhau gánh vác giang sơn.

– Cũng may có anh Nam ha ngoại, Giao Chỉ nói.

– Ờ, thằng đó được việc. Nhưng tao thấy nó cứ xúi quẩy mày lấy hàng Trung Quốc hoài. Hổng được nghe Giao Chỉ.

– Thì có sao đâu ngoại? Trái cây lão Tam chào tươi tốt hơn hẳn những bạn hàng khác. Mình cứ cóc ổi hoài sao phất nổi hả ngoại ? Bây giờ người ta văn minh, ăn lê, táo, nho, đào không hà.

– Lão Tam là ai?

– A, con quên nói với ngoại, lão là chủ vựa mới của gia đình anh Nam. Bữa hổm, anh Nam đưa về, giới thiệu cho con. Lão chào trái hồng. Quả to bóng, ăn mát miệng lắm ngoại à, mà hổng có chát chút nào hết. Giá cũng rất mềm.

– Thôi dẹp đi. Cha mày mà nghe làm ăn với Ba Tàu, nó đập mày tao can hổng nổi đâu.

Giao Chỉ nghe ngoại nhắc cha thì im. Nhưng những trái hồng lộng lẫy lão Tam đưa mời không biến mất khỏi đầu óc của cô chủ kinh doanh trẻ tuổi. Cô định bụng sẽ dùng chiêu nước chảy đá mòn, thuyết phục cho tới khi nào bà ngoại xiêu lòng mới thôi. Chừng mua may bán đắt rồi, cha cô có tỉnh lại cũng khó lòng trừng phạt cô. Nhưng phải liên lạc với Tam gấp để lão yên bụng giữ hàng tốt cho mình. Nghĩ vậy, Giao Chỉ len lén bấm số. Cô gái mừng rỡ nghe ông chủ vựa bên kia đầu dây hứa hẹn: “Lược, lược. Ngộ lể cho. Người lẹp mà.”

3.

Trong cái phúc có cái họa, trong cái họa có cái phúc. Câu này, Nam cũng nghe được từ miệng cha Giao Chỉ vào một dịp nào đó chẳng nhớ. Chỉ biết, người đàn ông miền Nam hào sảng, ăn to nói lớn như một hảo hớn thứ thiệt từ Thủy Hử truyện bước ra ảnh hưởng Nam còn nhiều hơn cha đẻ của anh. Câu nào ông nói, Nam cũng thấy hay, việc gì ông làm, Nam cũng thấy đặng. Ðặng nhất, hay nhất chính là đứa con gái ông sinh thành mà Nam tin chắc như đinh đóng cột là để dành cho anh.

Nam tìm thấy cái phúc của mình trong cái họa giáng xuống gia đình Giao Chỉ khiến cô phải buông bỏ học hành, long đong nơi phố chợ. Nhờ vậy mà anh được gần gũi, có dịp đỡ đần tay chân, thân cận với người con gái anh mơ. Ðưa lão Tam đến với gia đình Giao Chỉ, Nam biết anh đang làm trật ý vị hảo hớn anh ngưỡng mộ nhưng trời phụ lòng người, giông bão khiến trái cây quanh vùng đứt lứa hết, không đào đâu ra mà bán. Giao Chỉ lại nôn nóng thành công, còn anh thì nôn nóng giúp cô thành công. Gặp thời thế thế thời phải thế, ba à, Nam thì thầm khi cầm bàn tay hôn mê của ông già vợ tương lai, câu này ba ưa nói đó, con đành phải vậy thôi. Rời nhà thương, anh để lại cho bà già vợ tương lai một túi «kỳ hoa dị thảo» Bắc phương gồm lê, hồng, đào, táo. Quả nào quả nấy chẳng những ú nu ú nần mà còn thần kỳ ở chỗ mẹ Giao Chỉ ăn không hết, để lây lất trong cái tủ sắt đầu giường bệnh của chồng cả tháng trời mở ra vẫn y nguyên, không hề kém tươi!

Những trái cây thần kỳ đó đang được bày bán nhan nhản khắp nơi, trừ sạp trái cây của gia đình Giao Chỉ. Bà ngoại Giao Chỉ cương quyết bảo vệ cây nhà lá vườn dù hàng họ khan hiếm và cứ còi cọc dần. Giao Chỉ rầu rĩ, “Làm sao bây giờ đây, anh Nam?” là câu hỏi duy nhất trên cửa miệng người con gái đang lớn biết thèm muốn cái phồn thịnh của người và sốt ruột với cái nghèo kém của mình. “Ngoại à, nhìn trái cây người ta kìa, chỉ cần nhìn thôi là muốn mua rồi. Hay mình thử một lần đi ngoại!” Trăm lần như một, cặp mắt đục nhờ của bà cụ trợn ngược, con ngươi gom lại thành hai viên đạn thép bắn vào mắt cô cháu: “Không được!”

Bà cụ ngoài mặt cứng với cháu nhưng trong bụng thì lo âu khôn tả. Thấy Giao Chỉ buồn rầu quá, bà la rầy buổi sáng, dịu giọng buổi chiều: “Ngoại sẽ đưa thêm lòng mứt từ vườn của ông cậu con dưới Cái Bè lên bán. Có thứ trái cây này, sợ gì vắng khách.”

– Nhưng ba con cần tiền để mổ. Nhà mình buôn bán như châu chấu đá voi, biết ngày nào mới đủ tiền?

Bàn tay bà cụ đang bận bịu với cây kim băng cài cái hầu bao xẹp lép đựng vài tờ bạc thu được trong ngày nghe cháu nói vậy thì ngửa ra bất động. Bà tụt xuống khỏi sạp, bỏ về nhà để khỏi phải trả lời con cháu lì lợm mà hình như càng ngày càng có lý này. Còn lại một mình với đôi ba nải chuối luộc còm cõi, một hai trái mãng cầu xiêm đầu teo đít thẹo và mấy miếng dứa xẻ nằm khô héo eo sèo bên dĩa muối ớt, Giao Chỉ thút thít khóc. Tủi thân, xót cha, thương mẹ. Nước mắt đoanh tròng không ai dỗ dành. Cô gái ngồi bó gối nghe mấy đứa con nít trong xóm chạy xa xa chọc ghẹo “Chuối đây, chuối ế đây!” Nỗi âu sầu cắm chặt cô xuống tấm ván gỗ lót sạp đến tê cả đôi chân mà không hay như thế cho đến khi chiếc gắn máy sạt ngang hông sạp thắng két bắt gương mặt ủ dột của cô ngước lên.

Lão Tam mang bộ mặt không cần phải giới thiệu cũng biết ngay gốc người ở đâu. Lần đầu tiên Nam đưa lão đến, Giao Chỉ mới nhìn thấy đã hết hồn hết vía. Lão có một cái miệng thật hung bạo. Cái miệng ấy ngang nhiên lấn đất cái mũi sần sùi trông chẳng khác gì quả ổi bị sâu đục trên gương mặt tròn phính, bóng nhẫy. Khi lão nói chuyện, Giao Chỉ luôn có cảm tưởng hàm răng bự chảng của lão sắp nhào ra khỏi cặp môi dày cui, lao tới ngoạm mặt cô. Lão nói tiếng Việt không giống người Việt nhưng trí óc tinh ranh hiển hiện qua cặp mắt giúp lão chọn lựa một số từ ngữ cần thiết, ráp nối lại cốt mua lòng người. Lưỡi lão ngắn. Cổ lão cũng ngắn. Tay chân lão, lưng bụng lão đều ngắn. Nam bỏ nhỏ với Giao Chỉ: “Ngũ đoản đó” “Thì sao hả, anh Nam?” “Ðâu biết, nghe cha anh nói đó là tướng quý nhơn” Giao Chỉ bán tín bán nghi. Cô thấy cái tướng ngắn ngủn toàn phần của lão có vẻ làm phiền lão và người phải tiếp chuyện với lão. Sự cụt ngủn của thân thể khiến lão cứ rướn người lên liên hồi khi muốn phát biểu. Tay chân huơ huơ còn nước bọt thì bắn ra phù phù, nhiều đến đỗi chính lão phải dùng bàn tay chè bè của lão chùi bớt nhớt trên hai thớt má bọng bệu thời gian. “Giao Chỉ đừng để ý bề ngoài của lão làm gì. Chỉ nên chú ý hàng lão chào thôi. Cha anh làm ăn với vựa lão. Vựa lão lớn lắm, thầu cả lê-ghim lẫn trái cây”, Nam bảo bạn. “Biết rồi, anh Nam.” Giao Chỉ đáp vậy, nhưng cô tìm cách nhích ra xa và quay mặt xeo xéo để đỡ bị nhộn nhạo trong bao tử khi lão Tam rướn người về phía cô.

– Người lẹp!

– Ủa, bá Tam!

– Coi ngộ chở lến cái gì cho em lè.

Lão xuống xe, phạc chống rồi dùng vai đỡ cho cái cần xế to xụ buộc dây chằng chéo phía sau bớt nghiêng ngả. Giao Chỉ tỉnh hẳn người. Cô hăng hái nhảy xuống phụ lão gỡ mớ dây. Dây buộc chắc quá, cô cong cúi, cố dùng sức kéo cái móc sắt khỏi yên xe. Lão Tam vòng tay gỡ phụ. Cánh tay lão hôm nay bỗng dài ra đột xuất như sợi râu bạch tuộc khổng lồ quấn trọn thân thể nhỏ bé của Giao Chỉ. Nhưng bàn tay lão thì vẫn ngủn ngẳn, chẳng những thế, cứ lóng ngóng, kéo mãi chẳng tháo ra cái móc. Miệng lão thở vào tóc, vào gáy, vào vai cô gái. Bụng lão hít chặt vào lưng, vào mông, eo. Ðùi lão. Cặp đùi to thù lù của lão táng tới. Giao Chỉ la lớn :

– Bá buông tay đi, để tui gỡ cho.

– Hầy, hầy, xắp lược dồi.

Lão dùng cả thân người ngũ đoản của lão ịn lên Giao Chỉ làm như muốn tiếp sức nhưng bàn tay lão lại láng ngáng cản trở, Giao Chỉ không cách nào đẩy cái móc đi được.

– Bá bỏ ra tui mới có thế.

– Hầy!

Giao Chỉ bị lợm giọng. Hơi thở lão Tam y mùi chuột chết. Cả một núi chuột chết đang đè lên người cô, hầm hè chôn sống.

– Bá dang ra đi. Trời ơi!

Lão Tam tiếp tục há miệng phà ra những tiếng hầy hầy hổn hà hổn hển. Giao Chỉ thấy hàm răng dầy bựa của lão sờ ót mình. Tô canh bún ăn ban chiều với ngoại chưa kịp tiêu òng ọc dội ngược từ bao tử lên cổ họng cô, trào toé ra ngoài. Lão Tam giựt mình, buông tay.

– Hầy!

– Xin lỗi bá. Ðể tui lấy khăn lau.

– Hông có xao. Hề hề, người lẹp yếu quá dị!

Giao Chỉ ngồi phịch xuống nền nhà, lưng tựa thành hồ, tay nâng bụng. Chửa chưa quá mặt bao nhiêu nhưng là chửa dưới nên bụng trụt thấp. Bào thai trì kéo bắt cô phải nghỉ luôn. Cái hồ xi măng xây cao vượt cô hai ba mái đầu. Hình thù và màu sắc của nó lúc đầu làm Giao Chỉ rợn người tưởng tượng những huyệt mộ thường thấy trong mấy cuốn phim kiếm hiệp. Riết rồi quen, Giao Chỉ không mấy sợ nữa, chỉ thấy buồn lả người. Lão Tam chở hàng ra khỏi nhà từ hôm qua. Lão dặn sớm lắm nửa tháng nữa mới về. Trước khi đi, lão vuốt bụng cô, cười tí tởn, kêu “Hảo, hảo.”

Mọi chuyện xảy ra hơn cả chớp nhoáng. Giao Chỉ không hiểu tại sao số mạng lại chớp nhoáng với mình đến thế. Chớp nhoáng như cần xế trái hồng cô bán được vào buổi chiều đầu tiên lão Tam chở hàng đến. Chớp nhoáng như cái gật đầu không suy nghĩ của cô khi lão hẹn nửa đêm trở ra sạp nhận hàng mới. Chớp nhoáng như những cú tống ấn điên cuồng ép mười bảy năm thiếu nữ chảy nhoe nhoét thành đàn bà. Số mạng đốn mạt. Thứ trái cây có một không hai trên đời của Nam bị quẳng lên giằng xuống trên chính gian sạp nơi cô cất tiếng khóc oe oe chào đời, bị lột truồng trong chớp nhoáng, bị xâm nhập, giày xéo không thương tiếc. Bàn tay lão Tam vừa có sức mạnh của một con đười ươi đã nắm được thì chết cũng không thả, vừa mang móng vuốt sắc bén của một con chim cắt đang lao tới, chực quào nát mắt mũi, chọc thủng yết hầu con mồi. Ðã thế, lão Tam còn mọc thêm tay chân. Tay chặn họng, tay khóa tay, tay xé áo, tay tụt quần, chân đạp, chân kềm… Dương gian dường như bị một sức mạnh kỳ lạ nào đó làm cho bất động. Cả khu chợ Mới im bặt từng sạp hàng trống không. Cả xóm giềng nín thinh như nghĩa địa. Không một âm thanh sống nào, kể cả tiếng chó sủa. Chỉ có những “Hầy, hầy” phát ra không phải chỉ từ lỗ miệng mà từ cả lỗ mũi, lỗ tai, lỗ rún, lỗ khu con thú dữ mang mùi chuột chết. Không phải chỉ riêng lão Tam, cả một bầu trời đêm đen kịt đã toa rập với tội ác, chụp xuống cô, quắp cô đi.

Nam chết đứng khi ngoại Giao Chỉ lật tấm mền lên cho thấy chân tay bầm giập, mặt mũi rách bươm của đứa cháu gái: “Nhìn đi, Nam! Nhìn đi, Nam ơi, mày thấy gì không? Có thấy gì không? Trời ơi! Giao Chỉ, con ơi, sao không cho ngoại hay? Có ngoại thì làm gì nên nỗi? Cháu tôi đi đêm gặp ma rồi! ”

Nam ôm đầu bỏ chạy. Anh phóng về nhà, đút đầu vào lu gạo suốt buổi chiều. Buổi tối, anh đi tìm lão Tam với một con dao găm trong tay. Tìm không thấy, anh ra quán nhậu nơi cha con anh và lão Tam thường uống với nhau ngồi chờ. Anh chờ trả thù. Vừa chờ vừa uống. Cứ một ly ực vào, anh lại gầm lên trong đầu: “Tao cắt cu mày!” Khi những vỏ chai bia đã được xếp đầy hai két nhựa thì tiếng gầm không giữ được trong đầu nữa. Nam la hét. Anh gầm gừ rồi anh gào rú. Nhưng chỉ được một lát, tiếng gào rú chuyển thành tiếng lè nhè xen tiếng nấc cụt. Anh khật khưỡng mãi cho tới khi lão Tam bước vào quán. Vừa trông thấy lão, Nam lấy hết sức hô lớn “Cắt cu” xong lăn quay cu đơ trước khi ợ một tiếng rõ to như tiếng trống chầu sau chót đệm cho một câu hát dằng dai khiến mấy tay bợm bàn khác vỗ háng cười ầm. Chính lão Tam là người vác anh về nhà, thả anh xuống đất như hất bỏ một túi cám mốc meo vô tích sự. Tỉnh dậy, Nam không nói chuyện trả thù rửa nhục nữa. Cũng không đi tìm Giao Chỉ. Không giúp cha buôn bán. Anh la cà từ quán nhậu qua tiệm karaoke ca hát và say xỉn để giải sầu tiêu hận. Giữa một cơn say, anh thấy cánh tay lỗ chỗ bầm tím của Giao Chỉ căm phẫn nhào tới bợp tai anh. Cánh tay túm lấy ngực áo anh hỏi tội cõng rắn cắn gà nhà. Ngón tay run rẩy chỉ vào trán anh mắng “Ðồ hèn! Ðồ hèn!” Anh khóc, van xin nó hãy nắm lấy tay anh, kéo anh dậy, cứu vớt linh hồn anh. Anh càng khóc, những sợi lông trên cánh tay ấy càng mọc dài ra, ngoằn ngoèo quấn quanh cổ anh, kéo đầu anh, dìm vào hũ rượu không đáy, lôi xuống, sâu mãi xuống cho đến khi anh tắt hơi.

“Úi xười, cái đồ ban ngày bán miệng nuôi trôn, đêm về bán trôn nuôi miệng.” Có tiếng đáp như vậy khi có lời khen dành cho gian hàng trái cây của Giao Chỉ. Nghe thấy hết nhưng cô chỉ lặng thinh nép mình sau những tháp quả. Chỉ cần hơn chục triệu nữa là cô có đủ số tiền đưa cha lên bàn mổ. Giao Chỉ nhắm mắt tưởng tượng ngày cha khoẻ lại. Ông sẽ bước xuống khỏi cái giường như một tấm ván hòm nghiệt ngã đeo cứng lưng ông mấy tháng nay, sẽ đá tung mớ chăn mền bèo nhèo đáng sợ, vung tay cười sảng khoái. Ông sẽ giơ ngón tay cái lên cao, khen con gái “Số một!” Cha mẹ cô sẽ rời khỏi cảnh địa ngục giữa trần gian, trở về nhà sống đời sống bình thường. Họ sẽ tiếp tục mua may bán đắt và cô sẽ trở lại trường học, sẽ gặp lại bạn bè nô giỡn vui đùa, sẽ không phải đổ mồ hôi sôi nước mắt giữa chợ đời đa sự, và trên hết, trời ơi, trên hết, sẽ không còn phải trân mình chịu trận lão Tam nữa.

“Ngộ thích em. Chịu ngộ, ngộ pảo pọc, cung phụng” đó là những lời lão Tam rù rì vào tai Giao Chỉ sau khi kéo quần lên, cái đêm tận thế ấy. Không phải đường mật, lão nói thật. Ngay sáng hôm sau, khi Giao Chỉ rệu người trong chăn tính chuyện tự sát, bà ngoại Giao Chỉ bệu bạo khóc bên thân thể tả tơi của cháu, Nam ôm đầu chạy trốn cơn ác mộng thì lão Tam tự ban cho mình trọng trách mới. Lão về vựa, lựa ra những giỏ trái cây tươi tốt nhất xong vô phố Hải Thượng Lãn Ông, hốt mười thang thuốc thập toàn đại bổ, mua vài ve dầu nóng, đáo qua chợ vải Soái Kình Lâm sắm thêm mấy khúc lụa, tất cả chất lên xe, trực chỉ chợ Mới.

Ðúng như lão đoán, sạp nhà người đẹp bỏ không. Lão hỏi thăm, tìm vô trong xóm. Bà ngoại Giao Chỉ khi đó đã rời nhà ra phường tìm rước bác sĩ về cho cháu. Bụng dạ trăm mối, đầu óc đãng thần, cụ đi quên khép cửa. Lão Tam tìm vào đến nơi, gọi mấy tiếng chẳng ai đáp, bèn đẩy cửa bước vào. Lão lúm khúm bày ra giường mớ lễ vật như thể đàng trai giao nạp sính lễ cho đàng gái. Giao Chỉ co rúm người, kéo mền lên cao, trùm kín đầu trốn những tiếng “Hầy, hầy” tởm lợm. Dỗ mãi không xong, lão đứng dậy đánh cú chót :

–  Chái cây ngon nhức lước, ngộ chở lến dồi. Nếu như mà chịu thì ngộ da goải phụ pày hàng. Còn lây là chút pạc lể em lo cho pa.

Nói xong, lão giở mền, nhét một cọc dày cộm vô tay Giao Chỉ rồi bỏ đi. Chờ lão đi khỏi, Giao Chỉ hé mắt nhìn mớ “lễ vật”. Cô tung hê. Cô khóc rống. Cô gọi cha ơi, mẹ ơi! Rồi cô nằm vật ra giường. Cô vẫn còn cảm thấy khối thịt nặng mùi chồn cáo của lão Tam trên bụng. Cô huơ tay đạp chân muốn đẩy nó đi nhưng nó cười ngạo nghễ: “Dễ gì, dễ gì!” Giao Chỉ quào mạnh chăn chiếu. Cọc tiền lão Tam để lại có chân. Nó lăn ra, bò tới, nằm ngoan ngoãn sát bên cô. Nó ngước lên nhìn cô. Nó xòe từng mép giấy mới cáu cạnh ra, phe phẩy cho cô mát. Nó khều nhè nhẹ vào tay cô làm thân, và nó chợt phát ra tiếng nói. Tiếng nói của nó vừa êm ái phủ dụ vừa uy lực chỉ đạo. Ngôn ngữ nó dùng đơn giản không gì bằng. Ý tứ nó trình bày cả đứa con nít còn bú mẹ cũng hiểu thì làm sao Giao Chỉ lại không hiểu cho được. Chỉ có ngoại Giao Chỉ là không tài nào đoán ra phép lạ nào xốc nách con cháu bà mới đó như cọng bún thiu lại có thể đứng phắt dậy, đằng đằng Triệu tướng cưỡi voi đánh cồng: “Con ra chợ đây, ngoại”

(còn tiếp một kỳ)

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 07 tháng 12 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Từ giải trí đến chính trường (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • - Tập thể dục (Truyện ngắn) Hồ Đắc Vũ
  • - Quà cho con cái ngày lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • - Hạnh phúc một tang gia (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • - Donald Trump và đồng minh Đông Á (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • - Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • - Bob Dylan & Giải Nobel văn chương 2016 (Tản mạn bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • - Mụn lẹo (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • - Bị phạt vì lái xe quá tốc độ (Luật pháp) Wilson Hưng Vũ
  • - Tin vịt (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • - Tìm hiểu về Medicare phần A, B, C và D (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • - Norah John quay lại với dương cầm (Âm nhạc) Nhã Vy
  • - Một thử nghiệm nhạc Jazz vào văn hóa Việt (Phỏng vấn) Thanh Thư
  • - Cơm rang nước mắm (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • - Chiếu Khán có sẵn, ngày ưu tiên và chuyển diện sớm (Di trú) Lê Minh Hải
  • - Nhớ về trận cháy cầu ông lãnh (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • - Mua quà Giáng sinh (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • - Mua hàng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • - Ngôi nhà thờ đổ nát của Cha (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • - Bộ phận oxygen sensor (Chiếc xe của bạn) Trịnh Kiều Phong
  • - Xe hơi và xe máy điện (Bạn có biết) Mai Hoàng
  • - Các cháu ngoan học vẽ chân dung bác nhé! (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • - Giải rượu (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • - Tình yêu trong văn học Đông-Tây (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • - Những điều cần biết về định giá nhà đất (Tạp ghi) Hương Võ
  • - Trà xanh, trà đen (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • - Holidays & ăn diện (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • - Vật tổ của các bộ tộc châu Phi (Nhìn ra thế giới) Ngọc Linh
  • - Ông già và chủ nghĩa xã hội huyền ảo (Lề chéo) Phạm Thị Hoài
  • - Đặt mua vé máy bay qua Google (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • - Chú ý, trên taxi có sách! (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • - Giáng sinh (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • - Thủ đô giáng sinh của Texas (Phóng sự) Andy Nguyễn
  • - 3 điều cần biết về việc bảo vệ hệ thống nối mạng không dây (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • - Một thoáng với cái đẹp (Truyện ngắn) Nguyễn Hùng Vỹ Dịch
  • - Xông đất hậu hiện đại (Tạp ghi) Uyển Ca
  • - Lên đèn Noel (Vui lạ khắp nơi)
  • - Có nên dùng watermark? (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • - Nắng hàng cau (Tài liệu văn học) Khuất Đẩu
  • - Băng dán theo dõi sức khỏe (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • - Rượu và thơ! (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • - Đại hội kiều bào địa đạo Củ Chi & em Lê Văn Tám (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • - Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • - Bị bệnh trong mùa lễ (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • - Mùa Đông không nhà (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • - Thăm trân châu cảng (Tạp ghi) Việt Phương
  • - Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa (Tạp ghi) Hỷ Long
  • - Tình chàng ý thiếp (Đời sống) Ngân Bình
  • - An sinh xã hội (Đời sống) Angie Hồ Quang
  • - Thơ phùng khắc bắc (Thơ)
  • - Y rằng (Câu lạc bộ tiếu lâm)
  • - Tin thể thao (Thể thao)
  • - Đổi bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • - Hai lần (Chuyện khó tin nhưng có thật)
  • - Thế giới qua ống kính (Tin tức)
  • - Mỗi tuần 1 con số (Tin tức)
Facebook Comments
SHARE