Lạc chỗ

Buổi chiều một ngày cuối năm trong nghĩa trang, hai người lính một già, một trẻ, ngồi bên cạnh một nấm mộ hoang phế, đã mất mộ chí. Họ ngồi như đang chờ đợi một ai đó tới. Gió thỉnh thoảng thổi qua, những ngọn cỏ vàng úa khẽ lao xao, mái tóc bạc của người lính già vài sợi quá dài cũng bay ngơ ngác. Ông cất tiếng chuyện trò với anh lính trẻ:

Này cậu, sao mặt mũi buồn so vậy. Tết nhất tới nơi rồi, không nhiều thì ít thế nào chúng mình cũng được ngửi mùi hương mùi hoa.

Biết rồi

Biết sao còn buồn

Bác có lòng tốt bác kéo tôi vào, nhưng tôi thấy những đồng đội của bác họ không có thiện cảm với tôi, vẫn nhìn tôi bằng cặp mắt ghẻ lạnh, nếu không nói là ghét bỏ.

Ừ, cậu cũng phải thông cảm cho họ chứ. Các cậu thuộc bên thắng trận, kéo vào giẫm nát cả thành phố của chúng tôi. Người tù đầy rừng sâu nước độc, kẻ đi vùng kinh tế. Rồi kẻ chết trong thành phố, kẻ chết ngoài biển khơi. Người của cậu đập phá, tước đoạt không bỏ sót một thứ gì, ngay cả bức tượng vô tri bằng đá ở nghĩa trang này cũng bị đập tan. Làm sao mà họ có cảm tình được với cậu.

Tôi biết chứ, tôi đâu có muốn vào đây. Cái hôm xác lính Cộng Hòa của các bác được hốt vào một đống, đem tới đây lấp vội lấp vàng, tôi tình cờ lạc đạn chết cạnh đó và xác bị bỏ rơi, nên cũng được hốt luôn một thể và nằm chung một huyệt. Tôi có được tự chọn đâu.

Nhưng bây giờ mọi người ở đây ai cũng biết lý lịch của cậu rồi, làm sao trách chúng tôi được.

Tôi biết, nhưng nếu ai cũng từ tâm như bác thì tôi đâu có cô đơn, chui rúc bao nhiêu năm nay một xó, chẳng dám làm bạn với ai.

Tôi sinh ra ở miền Bắc,

lớn lên bị gọi vào bộ đội

tôi đi dọc Trường Sơn năm mười sáu tuổi

tôi chưa hề có người yêu nên chết vẫn cô đơn

tôi có ba người anh đều chết trận

ở tuổi mười tám, hai mươi

cứ cách đôi năm mẹ tôi lại dán tờ Tổ Quốc Ghi Công trên vách

 

Tháng Tư năm 1975

mẹ ra đầu ngõ chờ tin thằng con út

về trong chiến thắng

tai mẹ điếc rồi không nghe thấy tiếng hò reo

mắt mẹ lòa rồi không thấy màu cờ đỏ

mẹ đi ra

rồi mẹ đi vào

tay mẹ vịn hoài lên cánh cửa

 

không có ai gõ cửa

không có ai báo tin

dù tin con mất tích

dù tin con hy sinh

 

Tờ “Tổ Quốc Ghi Công” thứ tư

cho đến khi nhắm mắt

mẹ chưa hề nhận

người ta mải chia nhau chiến thắng

ngoài người mẹ

không ai nhớ đến những người lính trẻ chết mất thây

 

không ai đi tìm tôi

không ai biết thân xác tôi lại nằm ở nơi đây

 

thân xác tôi

một xác lính mồ côi

hãy thương tôi đi

 

Ở phía nào tôi cũng chỉ là người lính

hãy thương tôi và cho tôi nằm cạnh

hãy ôm tôi như các anh đã ôm chính nước Việt mình.

 

Thôi, tôi hiểu rồi.

Cậu biết đấy, thấy cậu còn trẻ quá tôi cũng thương, mới qua tuổi mười tám, phải không? Các bạn tôi tuy nhìn cậu không mấy cảm tình nhưng cũng không ai nỡ đuổi cậu ra khỏi đây, vẫn cho cậu đi theo khi có hoa có hương. Khi chúng tôi được cúng vái chúng tôi cũng vẫn nhớ chia cho cậu chút đỉnh, đúng không? Cậu nhìn chung quanh nghĩa trang này đi.

Mười sáu ngàn ngôi mộ

theo thời gian bị bỏ phế, không người viếng thăm.

hoang tàn đổ nát

bốn mươi năm dâu bể, kẻ khóc người cười

những ngôi mộ trong nghĩa trang này cũng thăng trầm theo vận nước.

ai cũng phải lo cho người sống trước

mộ bia như bìa sách rách tan

những hàng chữ mất tên mất ngày mất tháng

có những ngôi mộ lún sâu rồi mất hẳn

cỏ dại mọc như chăn đắp

trăm năm nào có gì đâu

chẳng qua một nắm cỏ khâu xanh rì”

 

như én không để lại vết cánh trên bầu trời

vợ con thất lạc

trôi dạt về chốn chẳng định nơi

mong chi về cố quận

 

Bác vẫn sướng hơn tôi, trách làm gì. Dẫu sao các bác bây giờ cũng thỉnh thoảng có người ghé thăm vào những ngày cuối năm, cũng có hương, có hoa, có xôi, có dăm ba điếu thuốc. Có những bác còn may mắn, được vợ con, cháu nội, cháu ngoại tìm về. Kẻ lo tu chỉnh mộ phần, kẻ lo cải táng mang đi. Tôi đã mồ côi còn lạc chỗ. Sống đã khổ, chết tủi thân chẳng ai an ủi hồn vô xứ.

Mà này bác, nếu được trở lại làm người bác còn muốn làm người Việt Nam nữa không? Sao tôi sợ thế, sợ lại phải đi vào chiến tranh từ năm mười sáu, sợ có bao nhiêu anh em cùng theo nhau tử trận, sợ mẹ mình lại suốt đời sống với mấy mảnh giấy “Tổ Quốc Ghi Công” và sợ nhất phải làm một cái hồn lính mồ côi.

Tôi à, tôi vẫn muốn làm người Việt Nam, vẫn yêu mảnh đất này, khi chết vẫn muốn được an táng trong nghĩa trang quân đội của chúng tôi. Tôi biết cậu tủi thân vì lạc chỗ. Nhưng phần đất nào cũng là đất Việt, dù Bắc hay Nam. Khi cậu lạc vào nghĩa trang này, dù những người của Việt Nam Cộng Hòa chẳng thích, chẳng tiếp đón nồng hậu. Nhưng có ai xúm lại đánh đập cậu đâu, có ai ném đá vào cậu khi cậu đi qua chỗ họ không? Cậu chết trẻ chắc hồn thiêng lắm. Cậu đã biết những người “Lính ngụy” chúng tôi ngoài kia phải chịu những hình phạt gì.

Kìa, họ đang tới rủ mình đi ăn Tất Niên. Mấy hôm nay hương hoa, bánh trái nhiều lắm. Mấy cháu nội, cháu ngoại của chúng tôi ở nước ngoài về còn mang theo cả thuốc lá.

Họ đến khá đông, khoác vai nhau vừa đi vừa hát, anh lính Bắc Việt cũng được nhập bọn. Không ai nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng nữa. Họ cùng hát những bài ca của mọi binh chủng Việt Nam Cộng Hòa, anh lính lạc chỗ chỉ biết im lặng lắng tai nghe.

Một bài hát mới được cất lên, với những lời ca tụng quê hương gấm vóc, ca tụng tiền nhân, ca tụng tình thương đồng loại, ca tụng hòa bình, tự do, công bình, bác ái… Một bài hát không có sinh Bắc tử Nam, không có hận thù đằng đằng. Họ vừa hát với môi cười nhưng mắt đẫm lệ.

Anh lính lạc chỗ thấy mình không còn xa lạ nữa, không còn là anh lính Bắc Việt mồ côi trong nghĩa trang quân đội miền Nam. Anh ý thức được mình chỉ là một người lính trong muôn vàn người lính của cả hai miền cùng chết cho cuộc chiến Huynh Ðệ Tương Tàn.

Buổi chiều xuống thật thấp, một năm cũ sắp hết. Anh lính lạc chỗ giơ cánh tay lên gạt ngang những giọt lệ đang lã chã rơi, nhưng trên môi anh nở khẽ một nụ cười.

Tôi đặt niềm tin từ trái tim nhỏ bé của tôi

vào tình thương yêu của loài người

tình thương yêu đó có thật

thật như mặt trăng

thật như mặt trời

thật như những bông lúa trên cánh đồng

thật như chạm tay vào núi

thật như chạm tay vào biển

tình thương biến chó sói thành cừu

tình thương nở hoa trên những bụi gai

tình thương chữa lành những sỉ nhục vô hình

 

tình thương âm thầm như những hạt cải

đang vươn mầm chờ một bình minh.

Lac Cho TMT

 (Gửi Những Vong Linh người lính cả hai miền Nam Bắc)

TMT – Cuối năm 2015

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE