Khó hơn Trời đánh!

Thưa bà con cô bác! Như nước Úc đây, đất rộng người thưa, dân chơi vé số ít hơn nhiều so với mấy nước khác; nhưng tính tỷ lệ phần trăm đầu người, dân Úc chơi cái trò ít may nhiều rủi nầy  chắc chiếm giải quán quân, độc cô cầu bại.

Bằng cớ là tuần lễ chỉ có 7 ngày là xổ hết 5 ngày rồi. Chỉ trừ có Thứ Sáu và Chúa Nhựt là nghỉ. (Chắc vì lý do tôn giáo, ngày Thứ Sáu và ngày Chúa Nhựt, không khuyến khích cờ bạc hay chăng?)

Một quầy có hai cái máy bán vé số ở Úc đây mà bất cứ siêu thị nào cũng có, bất cứ đường phố nào cũng có, đôi khi cách nhau chưa đầy một cây số.

Muốn đi bán vé số ở Úc, để hưởng được tiền huê hồng gần 10% tiền vé là phải có số vốn lên cả vài trăm ngàn đô Úc (tùy chỗ đắc địa hay không? Khách hàng nhiều hay ít?) mới sang lại được. Thế nên nghe mấy chú Úc gốc Việt nầy về quê du hí, mấy em âu yếm hỏi: “Bên ấy anh làm gì?” “Anh bán vé số!”  Thì đừng có bỉu môi chê: Bữa nay, mới mở hàng, mà xui quá gặp ông khách là Việt kiều nhưng mạt… Nói vậy lầm to nhá mấy em bán bia ôm! Thưa còn bên Mỹ, đất rộng người lại đông, bà con người Việt mình cũng đông, nên xổ số của Mỹ nhiều người chơi hổng thua gì bên Liên Âu.

Nhiều người chơi, lô độc đắc càng lớn. Kỳ nầy không ai trúng, lô độc đắc dồn cục lại lần sau… lớn hơn! Sau 19 lần, thần tài ngủ gục, hổng gõ cửa nhà ai hết ráo nên lô độc đắc đã lên tới 1.5 tỉ đô la làm bà con ta lên cơn sốt!

Powerball với lô độc đắc khủng long nầy đã  xổ vào 10 giờ 59 phút tối Thứ Tư ngày 13 tháng Giêng năm 2016 giờ Ðông Bộ Huê Kỳ tại Tallahassee, tiểu bang Florida. 

Chu choa ai mà trúng 1 tỉ rưỡi đô nầy là ‘rầy’ đứa nào cũng được. Vậy mà có ông thần (đạo đức giả) tuyên bố rằng: “Nếu bạn muốn cái gì trong đời như xe hơi, nhà lầu thì hãy ráng làm việc cật lực nhe!

Mà nè! Giữ im lặng cho tui một chút coi! Truyền hình đang trực tiếp kết quả xổ số Powerball kìa!” Cũng còn có ông nói, sau khi mua hơn chục tờ vé số trị giá 2 đô một vé, phát biểu theo kiểu chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng vầy nè:

“Nếu trúng số, tôi sẽ đem hết tiền cho người nghèo. Tôi không thích sống như người giàu, nhiều chuyện nhức đầu”. Ông thần ơi! Chơi vé số là hy vọng trúng độc đắc rồi đem làm từ thiện một phần, tui còn tin ông nói thiệt; chớ đem làm từ thiện hết ráo… thì ông nói chỉ có cháu ông tin…”

Thưa trước khi mời quý độc giả thân mến nghe tui tán dóc về cái vụ xổ số đến nơi, xổ số gần tới, tụi mình cũng chịu khó tìm hiểu một chút về cách chơi vé số Powerball bên Mỹ, nó ra làm sao?

Vé có 2 phần, gồm phần Trắng (White) bên trái, mang số từ 1 đến 69.

Phần Ðỏ (Red) là số Power từ số 1 đến số 26.

Nếu phần Trắng trúng hết 5 con số, phần Ðỏ trúng luôn con số đó là lủm bạc. Là triệu phú (đô Mỹ) đến nơi chỉ hai đồng (đô) thôi mua lấy cái nhà, giàu sang mấy hồi!

Luật chơi vé số Powerball coi bộ dễ như cơm sườn ăn không mắc xương nhưng thực ra theo một nhà toán học ven bờ Thái Bình Dương đã tính ra rằng xác suất trúng lô độc đắc ít có cơ may hơn trúng gió… nhiều.  Và ngay cả ít có cơ may hơn cái vụ bị Trời đánh nữa. Vì cứ 960 ngàn người là có một người bị Trời đánh. Và phải  292 triệu 201 ngàn 338  người chơi mới có một người trúng độc đắc.

Thưa dẫu khó trúng như vậy nhưng người chơi cứ chơi! Mới đầu một vé giá một đô. Sau thấy thiên hạ ùn ùn chơi nhiều quá nên tăng giá lên gấp hai, 2 đô một vé.

Số mình tự chọn, thường là mấy ông anh hay lấy ngày sinh nhựt của vợ lớn, vợ bé, bồ nhí, em mới quen là đã đủ 6 con rồi.

Bằng làm biếng, số nào cũng vậy, tùy ông Trời ngó lại, thì nhờ máy nó chọn dùm gọi là quick pick (lựa cho lẹ). Xổ xong, không biết đọc số thì nhờ máy dò dùm luôn. Trúng dù chỉ có 10 hay 20 đô nó cũng chơi một khúc nhạc hoan ca. Ò e ò e tí te! Thiệt là le! Còn trật nó nín khe hè. Còn chơi xỏ lá, in trên tờ vé hàng chữ: “Sorry… You are not a winner!”  (Xin lỗi… Bạn không phải là người chiến thắng!)

Người chiến thắng không phải là bạn và người luôn luôn chiến thắng là Sở thuế Liên bang, Sở thuế Tiểu bang! Mấy gia bỏ túi tới 40% tiền bá tánh mua vé số. 50% chung cho chư vị nào quá sức là may mắn. 10% cho chi phí điều hành cuộc xổ số.

Nói mấy chả bỏ túi là bỏ vào túi của chính phủ, tức ngân sách để lo về giáo dục, về an sinh xã hội.  Thưa chính vì tiền tự nguyện vô ào ào cho ngân sách, chính vì có ăn như vậy nên mỗi tuần chánh phủ các tiểu bang Mỹ cho chơi tới hai lần: một vào Thứ Tư, một vào Thứ Bảy.

(Mấy giờ trước khi xổ số đến nơi, xổ số gần tới, kỳ Powerball nầy, mỗi phút người Mỹ móc xỉa ra tới 1.3 triệu đô la để mua vé).

Tiền vô như nước mà không phải đè đầu dân xuống, bóp nặn, tăng thuế hoài nó đâu có chịu… Nên vé số Powerball được bán tràn lan khắp 44 tiểu bang của Mỹ, thêm District of Columbia, Puerto Rico và quần đảo Virgin.

Riêng các tiểu bang còn lại như Alabama, Hawaii, Mississippi, Utah vì lý do tôn giáo không chơi. Tiểu bang Nevada, có Las Vegas, đủ món cờ bạc 24/24 đã khiến dân chơi mạt rồi nên không cần thêm xổ số làm chi. Hổng cho nó cạnh tranh với sòng bạc của tui nhe!

Tiểu bang Alaska, cũng không chơi… vì lỗ sở hụi. Dân ít quá, gấu lại nhiều mà gấu lại không biết chơi vé số.

Thưa kỳ nầy lô độc đắc sau 19 lần không ai trúng dồn lại, lên tới 1.5 tỉ đô Mỹ làm bà con mình trên toàn thế giới ai cũng lên cơn sốt chớ không phải riêng gì nước Mỹ. Người ta xếp hàng từ Cali, Little Saigon lên phương Bắc, giáp biên giới với Canada. Nên bà con Canada, cũng ào qua biên giới vào Mỹ chỉ để mua vé số mà thôi. Nhưng có một em Canada nầy bán bánh mì, thiệt là tui phải cúi đầu mà tam bộ nhứt bái trước cái đầu óc kinh doanh của ‘ẻm’. Chẳng qua ai vô quán em mua hơn 20 đô bánh mì bánh ngọt, lạt gì cũng được là em tặng cho một cái vé 2 đô Mỹ lấy hên. Vậy là thiên hạ ào ào đến quán em mua bánh mì về gặm để chờ trúng số.  Làm em phải 5 lần, 7 lượt chạy qua Mỹ mua vé số về! Trước là tặng quý khách hàng thương mến thương, sau là bánh mì bánh ngọt tiệm em làm ra bao nhiêu bánh hết vèo trong chớp mắt. Ai trúng chưa biết. Ðể em trúng mánh trước đi nha!

Thưa khỏi có nói chắc bà con mình cũng biết ở thủ đô người Việt tỵ nạn là Little Sài Gòn, tiểu bang California người ta già trẻ lớn bé (tuổi cho phép đánh bạc mới được quyền mua nhe) mập ốm cao thấp, nghề ngỗng gì chăng đi nữa đều kiên nhẫn sắp hàng chờ tới phiên, bán cho tui một vé. 

Thưa cuối cùng cạn đìa đã biết lóc trê.  Lô độc đắc 1.5 tỉ đô nầy có ba người trúng.

Một ở tiệm 7-Eleven, thị trấn Chino Hills, ngoại ô thành phố Los Angeles. Chủ tiệm là một anh cà ri Ấn Ðộ, cười rộng hoạch cái mồm trước đám phóng viên truyền hình đưa tin sốt dẻo. Vui quá là vui vì cửa tiệm của anh Bảy sẽ được thưởng 1 triệu đô la vì bán ra số trúng độc đắc!

Có người từng nói: “Vé số khó trúng thiệt nhưng có mua còn hy vọng. Còn không mua là không bao giờ trúng!” Nghe tưởng rằng là đúng! Nhưng trường hợp nầy là trật lất!  Anh Bảy cà ri nầy ảnh đâu có mua, ảnh bán! Thiên hạ trúng và ảnh cũng trúng luôn. Ngoài ra có hai người may mắn nữa ở tiểu bang Florida và Memphis thuộc tiểu bang Tennessee.

Thường trúng nhiều quá, ít có người dám xuất đầu lộ diện vì sợ bọn ăn cướp nó theo. Nhưng ông Mỹ tên là John Robinson, là dân cực kỳ can đảm và dũng cảm, đã ra mặt nhận cái chi phiếu khổng lồ 528.8 triệu đô! Xong, trước mặt báo đài bu lấy tin như ruồi, John bèn hí hí kể rằng:

“Hôm Thứ Tư, 13 Tháng Giêng, đi làm về mệt ơi là mệt nhưng em yêu điện, kêu ghé cái tiệm tạp hóa Naifeh’s Food Market để mua vé Powerball. Mệt thì mệt! Lịnh bà cha nào dám cãi chớ. Nên John mua bốn vé! Về đưa cho em yêu cất giữ vào túi áo khỉ. Một trong bốn vé đó đã trúng lô độc đắc.”

Bài học rút ra cho quý ông chồng là: Khi vợ mình sai mình làm bất cứ cái gì thì đừng có cãi… kẻo hư bột, hư đường hết ráo nghe không?

Vô trường hợp của tui là tui chạy u về nhà luôn rồi, vì từng trộm nghĩ em là vợ tui chớ đâu phải là má tui đâu mà hở một cái là sai, là biểu chớ! Muốn chơi vé số thì cứ việc tự mua đi…

Em yêu nghe tui bình loạn như vậy bèn cười hè hè mà rằng: “Em không bao giờ bỏ tiền ra mua vé số dù chỉ hai đô! Vì em đã trúng lô độc đắc rồi. Mà đời người  chỉ một lần hên thôi; bởi có câu rằng: “Phước bất trùng lai ! Quạ vô ăn chuối mà!” Nghĩa là sao? Nghĩa là: “Lô độc đắc, em trúng suốt 40 năm nay, mà tiền lãnh hoài, xài không bao giờ hết.

Cứ hai tuần, ngày Thứ Năm, ngày anh lãnh lương là em trúng. Tuy hổng bao nhiêu, nhưng em trúng hoài, trúng hủy. Trúng cho tới khi nào anh trúng gió mà bỏ em, em mới hết trúng nhe!

“Anh là lô độc đắc của đời em nè! He he!” Vậy mà má em hồi xưa cản đản, hổng cho em lấy anh.

Má em cái gì cũng đúng hết ráo. Nhưng lô độc đắc, má cản không cho em lãnh thì thiệt quá xá là sai! 

Kho Hon Troi Danh

BẢO HUÂN

DXT – melbourne

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE