Hạnh phúc đến từ đâu

Hai bên tả, hữu nhà của nó đều đang chuẩn bị làm lễ vu quy cho con gái.

Nhà bên tả có họ hàng với người làm chức to, nên điều kiện làm ăn thuận lợi, họ là những người không phất lên vì có học vấn, họ giàu lên nhờ cơ hội thuận lợi. Chị con gái sắp làm cô dâu tên Xuân, nhan sắc trên trung bình, học hành dưới trung bình, tính tình bướng bỉnh, thời trang sành điệu, rất được cha mẹ cưng chiều, muốn gì được nấy.

Nhà bên hữu nghèo, làm công chức nên gia cảnh kém xa nhà bên tả. Chị Huyền sắp làm cô dâu ở nhà này nhan sắc trung bình, nhưng học hành rất giỏi, tính tình ngoan ngoãn, chăm chỉ. Dĩ nhiên cũng được cha mẹ cưng yêu nhưng chị không muốn gì để được nấy.

Nó so sánh thấy cái gì chị Xuân có thì chị Huyền không có và ngược lại. Hai nhà là láng giềng nhưng có hai hoàn cảnh, hai cách sống, hai thành phần, cái gì cũng hai… rất khác nhau! Hai nhà sắp có đám cưới nhưng nhà bên thím Tả thì nhộn nhịp, đông vui. Còn nhà cô Hữu thì lặng lẽ, yên ắng.

Bọn trẻ con rất thích vì sắp được xem đám cưới, để được hát “Cô dâu chú rể làm bể bình bông, đổ thừa con nít bị đánh tét đít…”. Nó thì khỏi phải nói, tinh thần phấn chấn hẳn lên khi tả xung, hữu đột hết nhà này qua nhà kia để xem. Và nó thấy cùng một việc giống nhau mà người ta xử trí vô cùng khác. Mỗi lần nó vô nhà thím Tả đứng một góc nào đó…dòm, thì được thím gọi “Ê Con Sóc kia, mày đứng không làm gì, thổi mớ bong bóng để mấy thằng nó trang trí.” là nó hăng hái hì hụp đạp cái ống bơm hơi cho căng phồng những cái bong bóng nhiều màu sắc, hoặc có ai sai gì nó cũng nhiệt tình hết cỡ. Trong lúc “làm việc” nó cũng được nghe những người trong gia đình thím Tả dạy chị Xuân:

-Nhà nó nghèo, cưới được con Xuân là phước bảy mươi đời. Nếu con Xuân không lỡ đừng hòng nhà đó bước vào ngưỡng cửa nhà này chứ nói chi cưới. Phải làm cho thằng đó và gia đình nó hiểu như thế.

-…Nhưng cái đời có khi nó ngược, cho nên mình phải đề phòng trước. Khi họ rước dâu vào đến cửa là Xuân phải nhớ giẫm ngay lên cái bóng thằng rể, thì nó sẽ “dưới cơ” mày suốt đời.

Chị Xuân trề cái môi thoa son đỏ chót:

– Không có nắng thấy đâu cái bóng mà giẫm?

– Cứ đưa chân giẫm bừa qua phía nó cũng được, nhớ giẫm ba cái!

-… xuống bếp xoay miệng lò về hướng mình là mày sẽ nắm quyền cả họ nhà nó!

Chị Xuân giãy nẩy:

– Bếp gas thường nằm yên đúng vị trí trên bếp, xoay làm sao được mà xoay!

– Ối!Nhà nó nghèo bếp dầu chưa chắc có, lấy đâu ra bếp gas?

– Thứ đó bây giờ rẻ mạt, nhà ai mà không có!

– Tóm lại không vì việc mày lỡ dại mà bị xem thường, nếu nhà họ có ý bắt nạt con là mẹ mua nhà cho con ra riêng ngay.

Các bà giành nhau truyền “kinh nghiệm sống” cho chị Xuân loạn cả lên, giống như chị sắp bị nhà trai hè nhau “Cap Yuon”. Nó lóng ngóng hiểu rằng thím Tả dạy chị Xuân cách “đối phó” với nhà chồng, đủ phương kế nghe không đơn giản tí nào. Nó hóng chuyện cho đến khi thím Tả không sai vặt việc gì nữa, đồng nghĩa với vai trò của nó hết quan trọng, thím biểu nó về cho thím tính việc nhà.

o O o

Nó dông sang nhà cô Hữu.

Cô đang dạy cho chị Huyền cách lựa cá, lựa thịt, lựa rau. Cách ướp, nêm nếm gia vị thế nào cho ngon khi nấu ăn. Cách đối xử với người lớn, người nhỏ trong gia đình chồng như thế nào cho đúng mực, đến đoạn này thì nó xía vô:

– Con nghe thím Tả dạy chị Xuân “Họ là người mình cũng là người không sợ ai hết. Mình bỏ nhà mình đến nhà họ “làm mọi” là mình đã chịu thiệt rồi.”

Cô Hữu hốt hoảng ngăn nó:

– Thím Tả nói giỡn con không được nói theo, nói như vậy là tầm bậy con biết không? Chừng nào lớn con mới hiểu. (Rồi cô day sang chị Huyền dặn dò tiếp). Vợ chồng cũng có lúc bất đồng, khi ấy phải lựa lời mà nói. Dù đang tức giận cũng không bao giờ được nặng lời xúc phạm nhau, đừng nghĩ lời nói gió bay, những lời không hay nếu không quên được sẽ như những nhát búa lâu dần có thể làm rạn nứt bức tường hạnh phúc. Ðối với cha mẹ chồng con cũng phải hiểu và quý trọng vì họ có công sinh thành, dưỡng dục chồng con. Ðừng làm cho họ có cảm giác bị cướp mất khỏi tay đứa con trai khi nó có vợ. Nếu họ không hài lòng điều gì mà la rầy, con hãy nghĩ như là mẹ la rầy, đừng để bụng chỉ sinh ra ưu phiền, khó chịu cho mình. Sống thế nào để người ta khen mẹ biết dạy con, như thế mới là báo hiếu cho mẹ. Không đơn giản là chờ ai đem hạnh phúc đặt vào tay mình, chính mình phải tạo ra nó bằng thiện chí, muốn người ta quý thì mình phải sống chân thật và chan hòa. Không bao giờ đặt sự cố chấp trong mọi vấn đề thì việc gì cũng êm xuôi. Con phải nhớ kỹ.

Chị Huyền ôm lấy cánh tay mẹ, nước mắt chị rưng rưng:

– Con cám ơn mẹ. Con sẽ làm như lời mẹ dạy.

o O o

Rồi ngày cưới của chị Xuân cũng đến. Ban nhạc mở volume hết công suất làm nó đứng xem mà nhức cái đầu, toàn người sang trọng dự tiệc. Nó ráng nhón chân nhìn cô dâu mặc chiếc đầm trắng có đuôi dài phết đất đẹp quá chừng, bên cạnh chú rể đứng khúm núm. Còn họ hàng nhà gái đeo vàng cho chị Xuân đầy tay, đầy cổ. Nhà trai nghèo nên rước dâu chỉ có 2 xe, còn nhà gái đưa dâu đến 10 xe (Trước đó nó nghe thím Tả nói “Phải làm cho nhà trai lác mắt”). Những cái bong bóng thay pháo nổ tưng bừng, mọi người được rửa mắt một bữa. Xem đám cưới nhà giàu thích thật.

Mấy hôm sau thì tới đám cưới chị Huyền. Cô Hữu chỉ mời họ hàng, và một số thân hữu. Nó nghe nhà cô Hữu bàn “Nhà trai giàu có thế mà mình tổ chức đơn giản sợ không cân xứng!”.Cô Hữu nói “Quan trọng là ta tiếp đón họ trân trọng, chứ vốn dĩ nhà ta đã không cân xứng với họ rõ rồi. Tiệc lớn hay nhỏ chỉ là hình thức. Cái chính là hậu hôn nhân bọn trẻ có hạnh phúc hay không…”. Thường ngày chị Huyền không chưng diện nên nhìn chị không có gì nổi bật, giờ làm cô dâu chị mặc áo dài, đội khăn đóng làm chị đẹp hẳn ra. Cái anh chàng chú rể cũng áo dài, khăn đóng luôn, thật là lạ con mắt. Nhà trai giàu nên rước dâu đến 10 xe, còn nhà cô Hữu đưa dâu chỉ có 2 xe! Không rộn ràng bằng đám cưới nhà thím Tả, nhưng nó thấy hay lắm khi đoàn xe đón dâu nối đuôi nhau từ từ chuyển bánh, thì bạn của chị Huyền từng đôi với nhiều chiếc xe máy chạy kè hai bên tiễn theo một đoạn xa, trông như đoàn xe đón, đưa…quan lớn!

o O o

Ðã nói chị Xuân và chị Huyền luôn trái ngược nhau! Khác từ tiệc cưới cho đến lúc họ về thăm nhà. Nó thấy chị Xuân vừa bước vào nhà là khóc bù lu bù loa, môi chị vểnh lên bầm tím có vẻ như bị ai thân tặng cho một quả đấm. Thím Tả vừa thấy con gái thì gào lên “Tại sao nó dám đánh con?…”. Chị Xuân vừa khóc vừa kể:

– Con chỉ nói thằng chả là đồ vô tích sự, chỉ được cái mã đẹp trai để lừa con gái. Con là cành vàng lá ngọc hạ cố lấy thằng chả nên mới khổ. Còn tiền, vàng do nhà mình cho là để riêng con xài, không được ai động tới. Có nghèo thì cả nhà tự cạp đất mà…

-…Con nói như vậy là đúng mà nó đánh sao? Nó còn để con về một mình với đứa con nhỏ. Ðược! Ở luôn đây xem nó tính sao.

– Thằng chả nói đừng có đem con cái ra mà dọa, chê nhà chả nghèo ở không được, nếu đi thì đi luôn đừng về! Người nhà thằng chả còn phụ họa rằng con không biết làm việc gì cứ đợi họ hầu. Con đòi thuê người giúp việc thì họ nói không có tiền. Họ còn phê bình con hỗn láo, thiếu giáo dục…huhuhuu…

Thím Tả nhảy lên như bị kim chích vào bàn tọa:

– Ðược! Mẹ sẽ cho nhà đó biết tay, mình có tiền thì muốn gì cũng được.

Không có gì để xem, toàn chửi rủa với khóc!

Nó bèn đi qua nhà cô Hữu, nhà cô thì vui còn hơn lúc chuẩn bị đám cưới. Chị Huyền về thăm nhà. Nó nghe chị nói rằng chồng chị bận đi làm, nên mẹ chồng cho người giúp việc đi theo đỡ đần vì chị có “tin vui” rồi, bà không yên tâm khi để “con gái” của bà đi một mình với những thùng, giỏ được bà gởi về làm quà cho nhà sui. Nó thấy cô Hữu cười mà nước mắt cô chảy:

– Khi con vào nhà ấy, mẹ rất lo lắng vì họ giàu, nề nếp lại có tiếng khó. Nhà mình nghèo không môn đăng hộ đối. Mẹ chỉ biết bù vào khoảng cách ấy cho họ bằng một đứa con dâu ngoan hiền, biết cách sống. Giờ thì mẹ càng có lý do để tin rằng “Cuộc đời rất công bằng như soi gương, nó sẽ phản chiếu lại những gì ta làm trước nó!”, con khiến cho mẹ thấy mình hạnh phúc quá. Cám ơn con.

Chị Huyền ôm choàng lấy mẹ:

– Con vô cùng biết ơn mẹ. Mẹ đã dạy con biết cách đối xử ở đời, để con làm hành trang về nhà chồng, điều đó quý hơn những thứ vật chất mà nhà mình không có. Con đã thực hiện những điều đó với một chút chân tình, một chút yêu thương, một chút nhẫn nhịn và thiện chí. Ðổi lại con đã nhận được rất nhiều so với cách con cho đi…

Bảo Huân
Bảo Huân

ĐPTT

Dran 18:45’ Chúa Nhật 14.11.2016

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments