Góc hoàng hoa (03/24/2017)

Việt kiều sở khanh & Vai trò của Tòa án trong việc đoàn tụ gia đình

Giọt lệ lăn dài trên khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú của người phụ nữ đã gần tứ tuần. Dưới ánh đèn neon, nó óng ánh như viên kim cương tô điểm cho gương mặt diễm lệ không cần son phấn của Thùy. Bên cạnh cô, người chồng liên tục vuốt vai vợ an ủi và tiếp lời cho câu chuyện cuộc đời cô dẫn đến lý do mà họ cần sự trợ giúp của văn phòng luật của tôi.

Ngày ấy Thùy vừa tròn 17 tuổi. Cuộc sống thiếu thốn nơi miền quê nghèo khó không hề làm lu mờ nét đẹp rạng ngời như trăng rằm của cô. Vừa đẹp người lại vừa đẹp nết nên nhiều gia đình ngỏ ý dạm hỏi Thùy nhưng ba má cô chưa ưng ý ai, để rồi cuộc tình đầy định mệnh với một anh chàng Việt kiều cùng quê trong chớp nhoáng biến cô thành một người đàn bà khi cô vừa tròn tuổi vị thành niên. Tay trắng, cô ôm con nhỏ nheo nhóc, không một nghề nghiệp trong tay, không hề được trọn vẹn danh nghĩa vợ chồng. Viễn ảnh ở một miền đất hứa mà gã Việt kiều Mỹ vẽ ra về tương lai của cô với hắn như một hạnh phúc hoàn hảo càng ngày càng trở nên xa vời.

Thùy đã gặp gã Việt kiều về thăm quê hương trong một lần cô sang nhà hàng xóm chơi. Người hàng xóm có tiệm bán tạp hóa nho nhỏ trước nhà và gã Việt kiều đến mua vài két bia. Vẻ hào hoa, lịch lãm của hắn đã lấy được cảm tình của cô. Hắn không dại gì bỏ lỡ cơ hội tán tỉnh và chiếm đoạt cô.

Hắn lớn hơn cô nhiều tuổi nhưng rất chiều cô và biết cách lấy lòng ba má cô. Những quà cáp hắn đem đến đều lạ lẫm đối với gia đình cô. Từ những cây kẹo cao su đầy màu sắc khác nhau mà cô và gia đình chưa bao giờ thấy, đến gói thuốc ngoại mà ba cô và các anh cô chưa bao giờ nghe tên. Hắn còn dẫn cô đi may những bộ đồ mới để cùng hắn đi chơi du lịch. Và rồi chuyện gì đến đã đến.  Trong một chuyến du ngoạn lãng mạn ở Ðà Lạt, hắn đã cướp đi “cái ngàn vàng”, thứ quý nhất của một người con gái nghèo tỉnh lẻ.

Thùy ôm mặt khóc như mưa lần đầu tiên ấy.  Cái đau xé da, xé thịt khi bị cưỡng bức chồng chất với nỗi hối tiếc cho sự nhẹ dạ, cả tin của mình. Thùy sợ hãi lo nghĩ về tương lai khi không còn là một cô gái trinh trắng nữa. Hắn hiểu tâm lý, ôm cô vào lòng vỗ về: “Cưng đừng khóc, đừng lo. Anh không bỏ rơi cưng đâu. Nếu lỡ có bầu thì anh rước mẹ con qua Mỹ với anh luôn.”  Cô cảm thấy được an tâm phần nào với những lời hứa hẹn của hắn. Dường như là định mệnh, cô đã mang trong mình giọt máu của hắn. Hắn đương nhiên sở hữu cô dù không một lần cưới hỏi hay cho cô một danh phận chính thức trước luật pháp.

Ðáng lẽ ra cô phải hạnh phúc khi được làm mẹ và cưu mang trong người hạt giống của tình yêu thì ngược lại đây cũng là lần đầu tiên cô nếm mùi đắng cay. Thay vì đứng lên lãnh nhận trách nhiệm của một người đàn ông thì hắn dở giọng cô có trọn quyền quyết định vì hắn tôn trọng cô. Nếu cô muốn phá thai thì hắn sẽ trả 50% chi phí. Còn nếu cô quyết định giữ thì hắn sẽ phụ 50% chi phí nuôi con nhưng hắn không muốn vì lý do có con cái với nhau mà trói buộc đời cô.

Sau khi cô nhiều lần năn nỉ hắn trong giàn giụa nước mắt cùng với áp lực từ gia đình cô, hắn đã đồng ý làm giấy bảo lãnh cho cô với diện fiancée.  Nhưng khi sở di trú yêu cầu hắn bổ sung giấy tờ chứng minh lợi tức, hắn không làm, nên hồ sơ bảo lãnh của cô cứ bị đình trệ và không được giải quyết. Hắn về Việt Nam chơi và ở với cô vài lần, đến khi cô mang bầu đứa con thứ hai với hắn thì hắn hủy bỏ hồ sơ bảo lãnh và hoàn toàn cắt đứt liên lạc.  Cô nhắn tin qua người quen ở Mỹ thì hắn bảo hắn vừa bị mất job không có khả năng lo lắng gì được cho cô. Hắn lạnh lùng phủi tay. Nhưng có lẽ còn một chút lương tâm cho hai đứa trẻ vô tội mà một lần về Việt Nam chơi hắn đến nhà Thùy lấy giấy khai sanh rồi lên tòa lãnh sự quán Hoa Kỳ ở Việt Nam và chính thức công nhận hai đứa bé là con của hắn để chúng có thể ăn theo cha mà được công nhận là công dân Hoa Kỳ.

Sau mối lương duyên bất hạnh đó, gia đình chì chiết, hàng xóm chê cười, cuộc sống vốn không giàu có lại càng chật vật và tủi hổ khi Thùy phải bươn chải kiếm sống một mình nuôi con. Rồi thì ông Trời cũng không phụ kẻ hiền.  Thùy lại gặp được anh Tâm, một Việt kiều cùng quê khi anh về thăm mẹ già.

Anh Tâm không hào hoa, bóng bẩy, không nhiều lời hứa hẹn nhưng anh bỏ tiền ra mua căn nhà gần nhà ba má cô cho cô và các con cô có chỗ ăn ở đàng hoàng. Hàng tháng anh gửi tiền về đều đặn để cô không phải cực nhọc buôn thúng, bán bưng. Rồi Thùy và anh Tâm cũng chính thức trở thành vợ chồng sau một buổi tiệc ấm cúng. Anh lập tức làm hồ sơ bảo lãnh cho cả ba mẹ con cô. Nhưng có lẽ không có gì hoàn hảo và trơn tru. Ngay cả khi mọi chuyện tưởng sẽ đâu vào đấy thì hồ sơ bảo lãnh của Thùy và 2 con cô bị trở ngại. Sở di trú chỉ chấp thuận cho anh Tâm bảo lãnh Thùy, riêng 2 con của cô thì đã được công nhận là công dân Mỹ ăn theo cha chúng; chúng nó có quyền sống ở Mỹ không cần ai bảo lãnh, nhưng giấy tờ đi travel phải được sự chấp thuận của cả cha lẫn mẹ vì chúng nó còn tuổi vị thành niên. Sau bao nhiêu nỗ lực liên lạc với người cha sở khanh bất thành, Thùy đành để hai con lại Việt Nam cho gia đình cô coi sóc để khi cô đặt chân lên đất Mỹ cô sẽ tìm cách đưa 2 con sang.

Trong giọng nói đầy nước mắt qua điện thoại Thùy khẩn nài xin gặp tôi cuối tuần. Khi tôi đến văn phòng thì 2 vợ chồng Thùy đã đến sớm và ngồi chờ tôi trước giờ hẹn.  Thùy sụt sùi khóc khi kể cho tôi nghe về hoàn cảnh của mình.

Sau khi xem qua giấy tờ và lắng nghe câu chuyện của Thùy, cách giải quyết tốt nhất trong trường hợp của Thùy để cô có thể đem 2 con qua Mỹ mà không cần sự cộng tác của cha chúng nó là thông qua án lệnh của tòa án. Tôi thường khuyên cha mẹ tránh gây tổn thương cho con cái và cùng nhau lo lắng, nuôi dưỡng con dù có đi đến quyết định ly dị hay căm ghét nhau bao nhiêu đi nữa. Nhưng trong trường hợp của Thùy, người cha không hề đoái hoài gì đến các con và cũng không muốn hợp tác đưa chúng sang Mỹ thì cách duy nhất dựa theo luật Texas là phải làm hồ sơ với tòa án gia đình để xin tòa giải quyết được trọn quyền nuôi con bằng thủ tục gọi là Suit Affecting Parent Child Relationship (tạm dịch: Vụ Kiện Ảnh Hưởng Ðến Mối Quan Hệ Giữa Cha Mẹ và Con Cái).

Giờ thì hạnh phúc của Thùy đã trọn vẹn khi cả gia đình cô ấm cúng sum vầy cùng nhau dưới một mái nhà nhờ án lệnh của tòa án gia đình.

AT

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 27 tháng 04 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Sức mạnh của phái yếu (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Bên dòng sông cạn (Truyện Ngắn) - Việt Phương
  • Độc lập - tự do - hạnh phúc (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Có những tình yêu (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hồi hộp bầu cử Pháp (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Dạy con ứng xử khi bị ức hiếp trong trường học (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Có phải do Mỹ phá (Tạp Ghi) - Đinh Tiến Đạo
  • Dạ Lan ơi, những năm nào chiến tranh đã quên… (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Sỏi mật (Chuyện Trò Với Thầy Thuốc) - BS Nguyễn Ý Đức
  • Về một con người rất lớn Nguyễn Thị Hạnh Nhơn (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ lâm hảo dũng (Thơ) - Sao Khuê
  • Khi tàn chinh chiến (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • Biển mai còn có cá cơm? (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Chiếu khán cấp tại Việt Nam năm 2016 (Hỏi Đáp Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Ký ức khu chợ Cũ Sài Gòn (Tạp Bút) - Trang Nguyên
  • Để luôn tràn đầy năng lượng (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Rượu Soju- Sake xứ Hàn! (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • Hoa Kỳ phát sóng truyền hình 4K (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Những câu hỏi thường gặp (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Một đất nước thống nhứt vẫn có thể có 2 vua! (Facebook Có Gì Ngộ) - Du Face
  • Chăm sóc da cổ (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Món quà từ chiến trường (Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Việt kong (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • Về xứ Bắc (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • Fendi Policromia độc bản của đồng hồ nữ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Trở lại đảo Galang (Ký Sự) - Gió Đồng Nội
  • “Chị hạnh nhơn!” (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Nguyễn Đại Giang và Phan Nhật Nam (Tạp Ghi) - Thanh Thư
  • Nôi ru ngủ (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Ngày ta bỏ núi (Trong Hầm Rượu) - Vương Mộng Long
  • Mua vé máy bay rẻ (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Sau lưng và trước mặt (Tùy Bút 30 Tháng 4) - Ban Mai
  • Phòng bếp nhỏ (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Sushi Việt ở Oslo (Phóng Sự) - Song Chi
  • Bé trai 8 tuổi lái xe chở em gái 4 tuổi đi ăn mcdonald (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Từ Ba Tri tới Cabra! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • ĐỌC VĂN VÕ ĐÌNH - Về nhà (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Nhật ký của Phương (Truyện Ngắn) - Mai Phương
  • Con trâu hay máy cày? (Phỏng Vấn) - Hỷ Long
  • Sony hòng đoạt ‘vô địch đệ nhất’ với A9 (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Cánh cửa của thành công (Tạp Ghi) - Mạnh Kim
  • Chuyện hậu Đồng Tâm trong bóng đêm & rắn rết (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Les Miz nghe chăng tiếng hát (Something Anything) - Ian Bùi
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Câu hỏi thi bằng viết (An Toàn Giao Thông)
  • Cờ đảng (Chuyện Khó Tin Có Thật)
  • Tết lào (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Thay đổi (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE