Giữa cuối năm và đầu năm

giữa cuối năm và đầu năm

chúng ta sống giữa những lời chào hỏi và

             những lời từ biệt

chúng ta đã cố gắng giữ cho được như thế

hôm qua –

còn ngày mai? ngày mai

chúng ta cũng sẽ sống như thế

             giữa những lời thăm hỏi và những lời

                          từ biệt

và chúng ta lại sẽ cố gắng…

hẻm phố quanh ta không mặt trời vẫn có bình minh

chiều không sương

hoàng hôn vẫn đi vào những nhạc khúc

như đã chứng kiến

ngôi nhà từng che chở chúng ta đầy những lỗ thủng

nhưng chẳng phải chúng ta đã cố gắng

bớt đi những lời nguyền rủa?

những lỗ thủng đoạn trường trên đầu chúng ta

như đã chứng kiến

vẫn một màu trời xanh – và những ánh trăng khiêm tốn

             mây vần vũ trôi những vòng âm đục

quanh ta những vũng nước hơn

             mươi hai ba mươi năm trước chiến tranh

             nay kiên cường đi vào cổ tích

quá khứ trở thành đề từ cho những lễ hội

nhưng tương lai không khác

sợi thừng đã nhão những lớp sơn mộ chí phết đầy

             có đủ độ dẻo

             để giữ cho khỏi bứt những mối dây?

chúng ta vẫn không phải là vô lý

nhưng có lý cũng chẳng giúp được gì

kinh cung chi điểu…

khi cố quên những ngọn gió độc đông bắc tây nam

khi cố bớt đi những lời hằn học vô tâm

             chúng ta có sẽ có lý hơn?

chúng ta nuốt trôi những ngộ nhận

             âm thầm đẩy vào chỗ kín đáo nhất của lòng mình

             những câu hỏi xót xa

chúng ta nhắm mắt và tưởng tượng để có thể

chạm tới chiếc cầu thang ọp ẹp trong bóng đêm những năm trước

             những bậc cầu thang vang động nhiều năm trước

             nét kỳ cọ của hai bàn tay không còn đủ độ nhám

             & độ bám

             để kỳ cọ chút kỷ niệm êm đềm

chúng ta không sợ phải vất vả loanh quanh tìm

                                                                 một tư thế

chúng ta không sợ phải nuốt trôi những ngộ nhận

chúng ta không sợ phải âm thầm

giấu trong tận cùng lòng mình

             những câu hỏi xót xa

chỉ sợ trên sàn diễn

cú ngã của anh hề không làm cười nổi

những khán giả chỉ còn cách sống cho hết một mối

đam mê

HNB

Giêng/Hai 2011

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY