Giọt nước mắt cho người vượt biển!

Thị trấn Kobani, phía tây bắc Syria, là một vị trí chiến lược với khoảng 400,000 dân, ở biên giới giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Syria. Tiếng nổ xé toang màn đêm, phiến quân Nhà nước Hồi giáo IS đang tiến chiếm Kobani.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên sau trận không kích, nỗi khiếp đảm giữa đêm khuya của người dân Kobani. “Có tiếng bom nổ, tôi giục cả nhà chạy đi, còn tôi theo sau.” Còn người sống sót thì đã phát điên: Có lần nghe sấm sét, một em gái nhỏ người Kurd ở thị trấn Kobani nói: “Ðó cũng là tiếng bom đấy… rồi cười.”

Hãy tưởng tượng rằng gia đình bạn và vài gia đình khác đang sống chui rúc ở tầng hầm của một tòa chúng cư cao ốc. Không có điện, không có nước và có rất ít thực phẩm.

Những gia đình trong cơn biến loạn nầy vẫn còn may mắn sống sót sau trận bom. Mái ngói tan tành, những bức tường xung quanh đổ sập. Trời đang cuối Thu nhưng mùa Ðông lạnh cắt da đã gần kề.

Thử hình dung như thế này: Chỉ hai năm trước đây, bạn làm việc cho một ngân hàng. Bạn mới vừa cưới vợ và đang háo hức chờ đón sự chào đời của đứa con đầu lòng. Thân nhân, bè bạn mang cả núi quà cáp đến thăm trong tiếng cười rộn rã. Nhưng tối qua, tầng hầm kế bên, những người hàng xóm ít ỏi còn sót lại của bạn đã chết. Khí độc Sarin vốn nặng hơn không khí đã len lỏi vào tới tận tầng hầm và giết họ hết cả rồi. Bạn cảm thấy tuyệt vọng.

Khi bình minh đến, bạn tìm cách đào thoát, hy vọng còn tìm được một nơi nào đó an toàn trên thế giới hỗn mang nầy để cho bạn và vợ con mình được sống sót.

Ra đi, bạn đứt ruột bỏ hết lại tài sản của mình, công việc làm mà bạn từng có, bỏ luôn giáo đường mà bạn thường đến nguyện cầu.

Bạn chỉ muốn một điều duy nhứt là được sống bình yên. Bạn chỉ muốn đêm đi ngủ và sáng mai thức dậy mà không phải thấy xác của vợ con mình chìm trong đổ nát.

Bạn tìm được một người và người ấy hứa sẽ mang bạn ra khỏi cái vùng đất mà chiến tranh đã hủy hoại tất cả để tới một nơi nào đó yên bình. Bạn đồng ý trả tiền để gia đình mình được ra đi. Ðánh cược với số phận còn hơn chui rúc trong cái tầng hầm nầy cho tới ngày tận tuyệt.

Ðồ đạc bạn gói ghém mang theo: Nầy hình ảnh của vợ chồng mình ngày cưới! Nầy hình ảnh của con mình khi mới mở mắt chào đời!

Vâng và câu chuyện sau đó như mọi người đã biết…

Mà không phải vài ngàn người mà cả triệu người đã trốn chạy khỏi Syria, đến Thổ Nhĩ Kỳ, rồi xuống những chiếc thuyền mỏng manh vượt Ðịa Trung Hải đến hòn đảo nào đó của Hy Lạp, đặt chân lên Liên Âu, qua các nước thuộc bán đảo Balkan: Macedonia, Serbia, Hungary. Ðiểm đến mơ ước cuối cùng là Áo, Ðức, Hà Lan, hoặc ngay cả các nước Bắc Âu xa tít mù như Thụy Ðiển, Na Uy, Phần Lan… để tìm được một chỗ bình yên mà sống!

Nhưng đó chỉ là điều tưởng tượng vẽ ra trong đầu. Là một giấc mơ đẹp có thể không bao giờ thành hiện thực. Mà kết cục lại bi thảm hơn nhiều.

Ngày mùng 2 Tháng Chín, người ta tìm thấy xác một cháu trai 3 tuổi, tên là Aylan Kurdi, theo sóng dạt, tấp vào bãi biển Bodrum thuộc Thổ Nhĩ Kỳ.

Cháu bé mặc cái áo T-shirt màu đỏ, chiếc quần short màu xanh thẫm, mang đôi giày đen nhỏ và nằm úp mặt lên cát, hai tay duỗi thẳng xuôi theo cơ thể, giống như đang ngủ. Sóng biển vỗ nhẹ vào bờ, vỗ dịu dàng quanh mặt và cơ thể không còn sự sống của em.

Cháu bé là một trong số 12 nạn nhân xấu số trên con thuyền bơm hơi, mong tới được hòn đảo Kos của Hy Lạp, đã bị sóng đánh chìm.

“Sống sót trong bạo lực chiến tranh, bom đạn tơi bời của thị trấn vùng biên Kobani, giữa Syria và Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng cháu bé đã chết cùng mẹ Rehan, 35 tuổi và anh Galip, 5 tuổi, trên đường hy vọng tìm đến một cuộc sống mới yên bình ở tận Châu Âu”.

Gia đình tan nát hết! Chỉ còn duy nhứt người cha bất hạnh Abdullah Kurdi, 40 tuổi, còn sống sót.

Xác của cháu Galip cũng nằm úp mặt xuống cát như đang ngủ cách em Aylan của mình chừng 100m. Còn xác người mẹ của hai cháu người ta tìm thấy dạt vào bờ biển cách đó tới 240 km. 

Abdullah từng đưa vợ con đến thủ đô Damascus để làm thợ cắt tóc nhưng họ đã quay về Kobani cách đây 4 năm khi cuộc nội chiến sắp xảy ra. Họ sống ở đây được ba năm thì phải bỏ trốn sang Thổ Nhĩ Kỳ khi nhóm Khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS) tấn công. Gia đình sống ở Istanbul được một năm nhưng không tìm được công việc làm ổn định! Tiền bạc chật vật, cuộc sống thiếu thốn. Không có tương lai!

Abdullah có người em gái hiện định cư ở Vancouver, British Columbia đã làm đơn xin bảo lãnh cho gia đình anh mình được đến Canada; nhưng đơn xin nhập cảnh đã bị khước từ vào Tháng Sáu. Cuối cùng chỉ còn cách tìm đường vượt biển, vượt biên sang Ðức!

Abdullah phải trả tiền tới hai lần cho những kẻ buôn người để chúng đưa anh cùng vợ con tới Hy Lạp. “Thuyền chỉ chở được 10 nhưng họ nhét tới 17. Tôi và anh trai phải trả mỗi người 2,280 USD cho chuyến đi này.”

“Giờ phút cuối cùng trước khi thảm kịch xảy ra, khi bị sóng lớn đánh dồn dập, mọi người hoảng sợ đứng cả dậy. Nước tràn vào trong thuyền khiến nó bị lật.

“Tôi níu lấy tay vợ tôi, còn các con tuột khỏi vòng tay tôi. Chúng tôi đã cố giữ con thuyền. Tất cả mọi người gào thét trong màn đêm đặc quánh. Vợ và hai con không thể nào nghe được tiếng tôi gọi, tôi kêu.”

Hôm mùng 3 Tháng Chín, Abdullah đã tới nhà xác bịnh viện, nhận dạng thi thể vợ cùng hai con. Thi thể ba người thân yêu nhất trong đời của Abdullah sẽ được đưa bằng máy bay qua Istanbul tới thành phố Sanliurfa. Từ đó, họ sẽ về Kobani, Syria, bằng đường bộ.

Tang lễ của Aylan, Galip và người mẹ của hai cháu đã cử hành vào ngày Thứ Sáu, mùng 4 Tháng Chín tại thị trấn vùng biên Kobani quê nhà nơi hai cháu đã từng theo cha mẹ trốn ra đi… Rồi định mệnh cay nghiệt thay! Trở về quê cũ trong ba chiếc áo quan!

Với ông Abdullah và những người còn lại trong gia đình, những ngày tiếp theo của họ sẽ chỉ có nỗi đau thương và niềm nhớ khôn nguôi!

Abdullah nói: “Hai đứa trẻ, con tôi, cũng như con của những người tị nạn Syria khác, có đáng bị vớt lên từ những bờ biển vì cha mẹ chúng hoảng loạn và muốn cứu con họ khỏi chủ nghĩa khủng bố, khỏi bị bắt cóc, khỏi bị chết chóc hay không?”

“Tôi không muốn bất cứ điều gì từ thế giới này nữa. Mọi thứ tôi từng mơ ước đều đã ra đi. Tôi muốn chôn cất, rồi ngồi cạnh mộ vợ và hai con tôi cho đến lúc tôi nhắm mắt.”

“Chúng tôi muốn cả thế giới trông thấy điều này. Có như vậy, họ mới ngăn chặn được những câu chuyện đau lòng xảy ra với người khác. Hãy để trường hợp gia đình tôi là cuối cùng.”

Sáng ngày mùng 2 Tháng Chín, Nilufer Demir, nữ phóng viên làm việc cho một hãng thông tấn Thổ Nhĩ Kỳ, theo dõi khủng hoảng nhân đạo của người tị nạn Syria, có mặt tại bãi biển ở thành phố Bodrum, tỉnh Mugla, nơi có nhiều thi thể người bị chết đuối dạt vào, sau khi hai con thuyền chở họ bị lật. Khi được hỏi cảm giác thế nào lúc chụp hình cháu bé Aylan, Demir thổn thức: “Tôi chết lặng trong nỗi buồn đau.”

“Tôi chẳng thể làm gì để mang cháu bé trở lại cuộc sống. Chỉ còn cách duy nhất là chụp ảnh! Tôi muốn nhân loại nghe được tiếng thét từ thi thể bất động của Aylan.”

“Tôi từng chụp ảnh, từ năm 2003, đã và đang chứng kiến nhiều cái chết và nhiều bi kịch của người tị nạn. Tôi hy vọng từ hôm nay, chuyện đó sẽ thay đổi.”

Tiếng thét câm lặng từ bức ảnh ấy giờ đang có sức lan tỏa, ảnh hưởng đến lương tâm nhân loại toàn thế giới…

Nó nhanh chóng xuất hiện trên trang nhất tất cả các tờ báo, những đài truyền hình, những trang mạng xã hội, khơi dậy lòng xót thương và cả sự phẫn nộ đối với các quốc gia phát triển, khi họ không có động thái nào giúp đỡ người tị nạn Syria.

Tấm hình đã trở thành một biểu tượng bi kịch, một ám ảnh lương tâm của nhân loại trên toàn thế giới!

Thế giới đã và đang quay lưng với người tị nạn Syria. Cái chết của hai cháu bé cùng với người mẹ của mình trên bãi biển Thổ Nhĩ Kỳ là nỗi ô nhục của thế giới văn minh. Nơi chúng ta thấy có con người nhưng không thấy được lòng nhân đạo.

Xem hình ảnh cháu bé nầy úp mặt trên cát như đang ngủ say làm ai cũng rơi nước mắt! Biển lớn cuốn em đi! Rồi xa, rồi xa, rồi xa mãi… Biển ơi, trả cho ta… xác em yêu…”

Ông Mike Baird, Thủ hiến tiểu bang New South Wales, Australia, dù là một chánh trị gia của Liên Ðảng (Bảo thủ), nhưng đã đăng trên trang facebook của mình những lời cảm động!

“Tôi quay đi nhưng hình ảnh bi thảm của cháu bé không rời bỏ tôi! Bức hình không phải chỉ là một bi kịch; mà là một câu chuyện trong hàng ngàn câu chuyện của những người tuyệt vọng đang chạy trốn cuộc nội chiến khốc liệt ở Syria để được tồn sinh.”

Ông Baird nói: “Tiểu bang NSW có nền kinh tế mạnh nhứt nước Úc. Trước thảm kịch nầy, tiểu bang sẽ vươn ra khỏi tầm biên giới tiểu bang của mình để làm bất cứ cái gì xét ra cần thiết để giúp người tị nạn Syria!”

Về chánh sách chận thuyền tị nạn của chánh phủ Liên Ðảng, Tony Abbott, ông Mike Baird nói: “Chúng ta đã thành công khi không để trẻ con phải chết đuối trên biển lúc tìm cách đến bờ biển nước ta. Tuy nhiên ngăn chận tàu thuyền đến nước Úc không chưa đủ mà hành động tiếp theo phải có là bắt đầu cứu giúp người tị nạn!”

“Chúng ta không thể nhìn tấm hình bi kịch đó, rồi cứ nghĩ giống hệt như xưa; nghĩ giống như mình thường nghĩ, để rồi thản nhiên quay về những công việc thường ngày! Bức hình nầy đã làm thay đổi tất cả.” (The photo changes everything!)

Thưa, xem bức hình xác cháu Aylan Kurdi, 3 tuổi, tấp vào bãi biển làm lòng tôi quặn thắt!

Nhưng cái chết bi thảm của cháu không vô ích vì nó đã làm thay đổi nhận thức của toàn thế giới.

Nước Ðức, nước Anh, đều mở cửa biên giới để đón người tị nạn Syria khốn khổ.

Cầu mong cháu yên nghỉ trên chốn thiên đàng. Aylan! Một biểu tượng của người Syria vượt biển!

DXT – melbourne

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 07 tháng 12 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Từ giải trí đến chính trường (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • - Tập thể dục (Truyện ngắn) Hồ Đắc Vũ
  • - Quà cho con cái ngày lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • - Hạnh phúc một tang gia (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • - Donald Trump và đồng minh Đông Á (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • - Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • - Bob Dylan & Giải Nobel văn chương 2016 (Tản mạn bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • - Mụn lẹo (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • - Bị phạt vì lái xe quá tốc độ (Luật pháp) Wilson Hưng Vũ
  • - Tin vịt (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • - Tìm hiểu về Medicare phần A, B, C và D (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • - Norah John quay lại với dương cầm (Âm nhạc) Nhã Vy
  • - Một thử nghiệm nhạc Jazz vào văn hóa Việt (Phỏng vấn) Thanh Thư
  • - Cơm rang nước mắm (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • - Chiếu Khán có sẵn, ngày ưu tiên và chuyển diện sớm (Di trú) Lê Minh Hải
  • - Nhớ về trận cháy cầu ông lãnh (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • - Mua quà Giáng sinh (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • - Mua hàng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • - Ngôi nhà thờ đổ nát của Cha (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • - Bộ phận oxygen sensor (Chiếc xe của bạn) Trịnh Kiều Phong
  • - Xe hơi và xe máy điện (Bạn có biết) Mai Hoàng
  • - Các cháu ngoan học vẽ chân dung bác nhé! (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • - Giải rượu (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • - Tình yêu trong văn học Đông-Tây (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • - Những điều cần biết về định giá nhà đất (Tạp ghi) Hương Võ
  • - Trà xanh, trà đen (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • - Holidays & ăn diện (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • - Vật tổ của các bộ tộc châu Phi (Nhìn ra thế giới) Ngọc Linh
  • - Ông già và chủ nghĩa xã hội huyền ảo (Lề chéo) Phạm Thị Hoài
  • - Đặt mua vé máy bay qua Google (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • - Chú ý, trên taxi có sách! (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • - Giáng sinh (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • - Thủ đô giáng sinh của Texas (Phóng sự) Andy Nguyễn
  • - 3 điều cần biết về việc bảo vệ hệ thống nối mạng không dây (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • - Một thoáng với cái đẹp (Truyện ngắn) Nguyễn Hùng Vỹ Dịch
  • - Xông đất hậu hiện đại (Tạp ghi) Uyển Ca
  • - Lên đèn Noel (Vui lạ khắp nơi)
  • - Có nên dùng watermark? (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • - Nắng hàng cau (Tài liệu văn học) Khuất Đẩu
  • - Băng dán theo dõi sức khỏe (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • - Rượu và thơ! (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • - Đại hội kiều bào địa đạo Củ Chi & em Lê Văn Tám (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • - Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • - Bị bệnh trong mùa lễ (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • - Mùa Đông không nhà (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • - Thăm trân châu cảng (Tạp ghi) Việt Phương
  • - Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa (Tạp ghi) Hỷ Long
  • - Tình chàng ý thiếp (Đời sống) Ngân Bình
  • - An sinh xã hội (Đời sống) Angie Hồ Quang
  • - Thơ phùng khắc bắc (Thơ)
  • - Y rằng (Câu lạc bộ tiếu lâm)
  • - Tin thể thao (Thể thao)
  • - Đổi bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • - Hai lần (Chuyện khó tin nhưng có thật)
  • - Thế giới qua ống kính (Tin tức)
  • - Mỗi tuần 1 con số (Tin tức)
Facebook Comments
SHARE