Giết người hay tự tử

Năm đó ở New York, tôi sống trong căn hộ tiện nghi tối thiểu khu Queens. Chỗ làm cũng ở Queens, nên suốt năm, chẳng bao giờ tôi mò lên Manhattan. Không thể nói tôi biết nhiều về New York, nhưng những gì tôi biết, tôi thật sự căm ghét. Tôi ghét sống ở New York, và sẽ chẳng bao giờ trở lại New York, dù chỉ một giây. Tôi thậm chí không muốn bay ngang New York, dù chỉ một giây, không bao giờ.

giey haytutu

Cửa sổ căn hộ tôi vuông góc với cửa sổ một căn hộ khác. Mỗi tối, tôi thấy tay hàng xóm đứng trong bếp, dưới ngọn đèn vàng, rửa chén, và y cũng thấy tôi, đứng trong bếp, dưới ngọn đèn vàng, rửa chén. Hai cửa sổ gần nhau đến nỗi nếu thò đầu ra, hoàn toàn có thể trò chuyện với nhau, nhưng chúng tôi đã không làm điều đó.

Tay hàng xóm của tôi là một gã dễ thương, bình thường, nhưng lý do chúng tôi không nói chuyện với nhau, ngay cả trong hành lang, là vì y không nói được tiếng Anh.

Ðáp lại tất cả những cố gắng đàm thoại của tôi, y chỉ đáp “Yes, Yes” rồi nhanh chóng lảng đi.

Thấy y trong hành lang, tôi hỏi: “Khỏe không ông bạn?”. Y đáp “Yes, Yes” rồi nhanh chóng lảng đi.

Nếu tôi hỏi: “Uống chút bia không ông bạn?”, y cũng sẽ trả lời “Yes, Yes” rồi nhanh chóng lảng đi.

Thảng hoặc y nói một câu gì đó bằng tiếng Anh, tôi có cảm tưởng y tập câu đó cả tuần trong đầu trước khi mở miệng.

Tay này chắc dân nước ngoài, mặc dù tôi không đoán được y đến từ nước nào. Có lẽ từ phía Nam. Có lẽ từ phía Tây. Hay từ phía Bắc. Có thể y không phải dân nước ngoài– có thể y sinh đẻ ở New York–nhưng không chịu học tiếng Anh. Có thể y bị bệnh đần, có thể y là hoàng tử ngoại quốc, tôi chịu không nghĩ ra.

Thật ra y rất cố gắng học tiếng Anh. Ðó là lý do vì sao tôi vẫn còn nhớ y.

Cách học tiếng Anh của y, tuy vậy, hơi bất thường. Lúc đầu tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Một tối, khoảng 6 hay 7 giờ, sau bữa ăn, tôi nghe tiếng y la lớn, lặp đi lặp lại: “giết người hay tự tự”, “giết người hay tự tử”. Tôi nhìn thấy y ngồi ở bàn ăn trong bếp, đọc to những từ trên, rồi lặp đi lặp lại: “Ðâu là chỗ nguy hiểm nhất trên thế giới”.

Chẳng mấy chốc, tôi nhận ra điều mà y đang làm là đọc một mẩu chuyện từ tờ báo lá cải New York. Y có cách riêng. Tên đần, hay vị hoàng tử ngoại quốc này, tỏ ra rất nguyên tắc. Vị hoàng tử đần ngoại quốc bắt đầu câu chuyện: “Một du khách đã bị đâm chết trong Central Park tối qua”.

Rồi y dừng lại tra tự điển những từ mới. (Thậm chí đến giờ tôi vẫn còn nghe tiếng lật sách sột soạt). Vì chẳng biết được mấy từ, y gần như phải tra tự điển tất cả.

Rồi y đọc từng từ rõ to cho chính y (và cho cả tôi, nằm trên giường cách y chỉ vài thước, đang cố dỗ giấc ngủ). Y la to: “Một! Một! Một! Một! Một!”

Rồi thì “Du khách! Du khách! Du khách! Du khách! Du khách!”

Rồi thì: “Ðã! Ðã! Ðã! Ðã! Ðã!”

Rồi thì: “Bị đâm! Bị đâm! Bị đâm! Bị đâm! Bị đâm!”

Rồi thì: “Ðến! Ðến! Ðến! Ðến! Ðến!”

Rồi thì: “Chết! Chết! Chết! Chết! Chết!”

Vân vân.

Ðể phát âm đúng giọng và tự nhiên, y cũng lặp đi lặp lại nguyên câu nhiều lần: một du khách đã bị đâm đến chết trong central park tối qua.

một du khách đã bị đâm đến chết trong central park tối qua.

một du khách đã bị đâm đến chết trong central park tối qua.

Rồi y chuyển sang câu kế tiếp: “thân thể bị đâm nát của nạn nhân được phát hiện bởi một người chạy bộ sáng nay”.

Toàn bộ quá trình trên được lặp lại, từ này sang từ khác, câu này sang câu khác, đến tận đêm khuya, đôi khi đến sáng.

 

 

Đích danh

Trong danh bạ điện thoại thành phố Hồ Chí Minh, tôi đếm 35 Nguyễn Thị Hoa, 24 Nguyễn Văn Trung, 3 Hồ Xuân Hương, 6 Võ Thị Sáu, 2 Lý Tự Trọng, 15 Phạm Quỳnh và 4 Nguyễn Ái Quốc. Trong số Phạm Quỳnh, 5 người thường tô môi, diện váy. Tôi cũng phát giác được 2 kẻ đã thỉnh tên cúng cơm của tôi về nhà. Một thằng ở quận 5, chắc người Hoa. Một thằng định cư ở Gò Vấp, gần ngã 5 chuồng chó. Thỉnh thoảng tôi cũng tải vợ đến đó để húp bún riêu. Mỗi người là một cá thể dị thường, tôi ngẫm, lạ đời và kỳ cục. Một thằng Ðinh Linh đã quá đủ, thậm chí thừa. Ai đi bán muối thì không thể chuộc tên mình, nhưng tôi thì chưa vội chuồn xuống đất mẹ, lộm cộm thành kiến, cứt hóa đá và mìn cá nhân. Mỗi sáng, tôi vẫn thở ra, hít vào. Mỗi chiều tôi vẫn vặn ti-vi lên để xem chúng hả họng cười, lải nhải, vuốt và giết nhau. Chiều nay mưa lớn, nước thăng đến đáy quần và đỉnh váy, xe kẹt ngổn ngang, nhưng tôi phải vác mặt đến tận nhà 2 kẻ mạo danh tôi để đòi lại tên mình.

        “Ông đi đâu?”

        “Tôi đi đòi lại tên mình.”

        “Mấy thằng?”

        “Hai thằng.”

        “Ông nhớ dòm kỹ đối thủ.”

        “Bà nói gì?”

        “Tôi bảo thằng nào vạm vỡ, ông tha cho nó.”

        “Bà khỏi lo, tôi đai nâu!”

        “Ðừng về trễ nhé!”

ĐINH LINH – Phan Nhiên Hạo dịch

Nguyên bản tiếng Anh “Murder or Suicide”,

in trong tập Blood and Soap, Linh Dinh, New York: Seven Stories Press, 2004.

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 07 tháng 12 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • - Từ giải trí đến chính trường (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • - Tập thể dục (Truyện ngắn) Hồ Đắc Vũ
  • - Quà cho con cái ngày lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • - Hạnh phúc một tang gia (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • - Donald Trump và đồng minh Đông Á (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • - Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • - Bob Dylan & Giải Nobel văn chương 2016 (Tản mạn bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • - Mụn lẹo (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • - Bị phạt vì lái xe quá tốc độ (Luật pháp) Wilson Hưng Vũ
  • - Tin vịt (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • - Tìm hiểu về Medicare phần A, B, C và D (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • - Norah John quay lại với dương cầm (Âm nhạc) Nhã Vy
  • - Một thử nghiệm nhạc Jazz vào văn hóa Việt (Phỏng vấn) Thanh Thư
  • - Cơm rang nước mắm (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • - Chiếu Khán có sẵn, ngày ưu tiên và chuyển diện sớm (Di trú) Lê Minh Hải
  • - Nhớ về trận cháy cầu ông lãnh (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • - Mua quà Giáng sinh (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • - Mua hàng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • - Ngôi nhà thờ đổ nát của Cha (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • - Bộ phận oxygen sensor (Chiếc xe của bạn) Trịnh Kiều Phong
  • - Xe hơi và xe máy điện (Bạn có biết) Mai Hoàng
  • - Các cháu ngoan học vẽ chân dung bác nhé! (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • - Giải rượu (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • - Tình yêu trong văn học Đông-Tây (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • - Những điều cần biết về định giá nhà đất (Tạp ghi) Hương Võ
  • - Trà xanh, trà đen (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • - Holidays & ăn diện (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • - Vật tổ của các bộ tộc châu Phi (Nhìn ra thế giới) Ngọc Linh
  • - Ông già và chủ nghĩa xã hội huyền ảo (Lề chéo) Phạm Thị Hoài
  • - Đặt mua vé máy bay qua Google (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • - Chú ý, trên taxi có sách! (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • - Giáng sinh (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • - Thủ đô giáng sinh của Texas (Phóng sự) Andy Nguyễn
  • - 3 điều cần biết về việc bảo vệ hệ thống nối mạng không dây (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • - Một thoáng với cái đẹp (Truyện ngắn) Nguyễn Hùng Vỹ Dịch
  • - Xông đất hậu hiện đại (Tạp ghi) Uyển Ca
  • - Lên đèn Noel (Vui lạ khắp nơi)
  • - Có nên dùng watermark? (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • - Nắng hàng cau (Tài liệu văn học) Khuất Đẩu
  • - Băng dán theo dõi sức khỏe (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • - Rượu và thơ! (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • - Đại hội kiều bào địa đạo Củ Chi & em Lê Văn Tám (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • - Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • - Bị bệnh trong mùa lễ (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • - Mùa Đông không nhà (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • - Thăm trân châu cảng (Tạp ghi) Việt Phương
  • - Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa (Tạp ghi) Hỷ Long
  • - Tình chàng ý thiếp (Đời sống) Ngân Bình
  • - An sinh xã hội (Đời sống) Angie Hồ Quang
  • - Thơ phùng khắc bắc (Thơ)
  • - Y rằng (Câu lạc bộ tiếu lâm)
  • - Tin thể thao (Thể thao)
  • - Đổi bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • - Hai lần (Chuyện khó tin nhưng có thật)
  • - Thế giới qua ống kính (Tin tức)
  • - Mỗi tuần 1 con số (Tin tức)
Facebook Comments
SHARE