Giáng Sinh mùa của yêu thương

Hôm mùng Một tháng Chạp năm 2016 tại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Barack Obama đã cử hành Lễ thắp sáng cây Giáng Sinh quốc gia lần thứ 94, và là lần thứ tám, lần cuối cùng, để chấm dứt hai nhiệm kỳ làm Tổng thống Mỹ của ông.

Barack Obama đã hợp ca bài ‘Jingle Bells’ cùng các ca sĩ nổi tiếng của Mỹ:

“Jingle bells, jingle bells/ Jingle all the way/ Oh, what fun it is to ride/ In a one horse open sleigh…”

Vậy là chúng ta biết mùa Giáng Sinh đã gần kề, mùa của yêu thương và chia sẻ giữa những người tương đối đủ ăn đủ mặc với những kẻ cùng khốn hơn mình.

o O o

Mùa vui! Nhưng cộng đồng người Việt ở Úc Châu nầy đây, nhứt là bà con buôn bán nhỏ tại Footscray lại gặp chuyện buồn. Chẳng qua là hồi 6g30 sáng, Thứ Ba, ngày 13 tháng Chạp năm 2016, lửa đã bùng lên, thiêu rụi toàn bộ ‘Little Saigon Market’, của người Việt mình tại Footscray, ngoại ô về phía Tây của thủ phủ Melbourne, tiểu bang Victoria, Úc Châu.

Cháy lớn! Hơn 70 lính cứu hỏa đã tham gia vào việc dập tắt ngọn lửa. Khói bốc cao lên trời, những con đường xung quanh thương xá bị phong tỏa, vì lính cứu hỏa e rằng những bức tường sẽ đổ sập. Hiện trường vụ cháy tàn phá trông như là một bãi chiến trường. Cư dân xung quanh khu chợ được khuyến cáo là nên đóng tất cả các cửa, tắt hết máy điều hòa không khí và ở trong nhà.

Nguyên nhân vụ cháy là do chập điện. Chỉ có chút may mắn là không có ai bị chết hay bị thương, nhưng thiệt hại vô cùng lớn, đánh giá sơ khởi lên tới 12 triệu Úc Kim.

Khoảng 25 cơ sở buôn bán nhỏ: gồm tiệm ăn, tiệm bánh mì, tiệm thịt quay, tiệm thuốc tây, tiệm hớt tóc… và một khu chợ bán thực phẩm, rau cải, cá thịt, đa phần là của người Việt bị ảnh hưởng nặng nề nhất.

Thật là một mùa Giáng Sinh rất không may cho những tiểu thương, khi Tết đã gần kề!

Mùa Giáng Sinh, Tết Tây và Tết Việt Nam sắp đến, là mùa mua bán bận rộn nhứt trong năm, nên bao nhiêu vốn liếng bà con tiểu thương mình đã bỏ hết ra để nhập hàng về, trong phút chốc biến thành tro bụi. Nhiều bà con không có mua bảo hiểm hàng hóa nên mất tất cả. Cả trăm người làm công bị mất việc, hỏi làm sao mà không xót!

Thương xá Little Saigon chắc chắn sẽ được xây dựng lại, nhưng chí ít là phải mất cả năm trời. Không chỉ riêng bà con người Việt mình là nạn nhân mà trẻ em người Úc và các sắc tộc cơ nhỡ khác cũng chịu cùng chung số phận.

Trên lầu hai của thương xá Little Saigon là văn phòng và kho đồ của Tổ chức thiện nguyện Les Twentyman, chuyên giúp đỡ  thanh thiếu niên vùng Tây Melbourne, cũng hoàn toàn bị cháy rụi. Hơn 8,000 sách giáo khoa, quần áo, giày dép để giúp các em lang thang bỏ học được trở lại trường và những món quà dự trù cho những trẻ không nhà mùa Giáng Sinh nầy không còn nữa!

Quý hóa thay, trong tinh thần chia sẻ mùa Giáng Sinh, người Úc đã dang tay ra, lá lành đùm lá rách, của ít lòng nhiều, để giúp đỡ tổ chức thiện nguyện nầy.

Báo, đài Úc loan tin về vụ cháy và phát đi lời kêu gọi chung tay thì chỉ trong 24 tiếng đồng hồ đầu tiên đã có hơn 300 ngàn đô được dân Úc hiến tặng. Tổ chức thiện nguyện Les Twentyman sẽ có khả năng tiếp tục phát quà, quần áo, đồ chơi cho những trẻ không nhà và đãi các em một bữa ăn truyền thống Giáng Sinh vào trưa ngày 25 tháng Chạp, dự trù có tới 400 trẻ tới dự.

o O o

Còn bên Mỹ cũng có một câu chuyện về Santa Claus rất là cảm động.

Ngày Lễ Giáng Sinh, là ngày ông Schmitt Matzen, với thân hình đồ sộ, nặng hơn 100 kí lô và có bộ râu dài trắng như cước làm Santa Claus. Santa Claus nầy rất được cư dân và trẻ con vùng Knoxville yêu thích hàng cả chục năm nay.

Nhiều tuần lễ trước đây, nghĩa là còn khá lâu mới tới Giáng Sinh, ông Santa Claus nầy bất ngờ nhận được một cú gọi từ một nữ y tá của bịnh viện khu vực. Cô ấy nói rằng: “Có một bé trai 5 tuổi, là một bịnh nhân đang sống những ngày cuối đời, rất muốn gặp Santa Claus.”

Schmitt, trong bộ quần áo hóa trang thành Santa Claus, tức tốc đến bịnh viện chỉ trong vòng 15 phút. Và câu chuyện, sau đó, được thuật lại trên một tờ báo địa phương làm ai đọc cũng phải rơi nước mắt.

Ðứa bé nói với Santa Claus: “Bác sĩ nói rằng cháu sẽ chết! Sao bác sĩ không cho cháu biết cháu sẽ chết lúc nào và sau đó cháu sẽ đi về đâu?”

Santa Claus nói: “Cháu hãy làm dùm ta điều nầy nhé!” Cháu bé trả lời: “Ðược!”

“Khi cháu lên Thiên Ðường, cháu hãy giới thiệu với họ rằng: Cháu là con tuần lộc giỏi nhứt của Santa thì ta chắc rằng Thiên Ðường sẽ rộng cửa đón cháu vào!”

Ðứa bé lại hỏi: “Họ sẽ cho cháu vào phải không?”

Santa Claus trả lời: “Chắc chắn vậy rồi!”

“Cháu muốn ngồi dậy. Santa hãy giúp cháu.”

“Tôi choàng tay quanh thân cháu. Trước khi tôi có thể nói thêm điều gì nữa thì cháu bé đã trút hơi thở cuối cùng trong tay tôi.Tôi cứ để vậy cho đến khi cha mẹ cháu nhận biết là cháu đã mất.

Tôi rời bịnh viện mà nước mắt rơi lã chã suốt cả đường về. Suốt ba ngày trời, tôi thu mình lại, không thiết đến chuyện gì nữa cả. Phải mất đến cả tuần lễ, tôi mới có thể không nghĩ về chuyện đau lòng ấy. Tim tôi đà tan vỡ, tôi không thể nào nhập vai làm Santa Claus nữa đâu.

Tôi nhớ bộ quần áo trắng đỏ, mùa Giáng Sinh về và những nụ cười trong trẻo của trẻ thơ, sau khi suy nghĩ kỹ lại, tôi quyết định rằng mình không thể nào bỏ cuộc.”

o O o

Như vậy ý nghĩa đích thực là mùa Giáng Sinh là hy sinh, là sẻ chia cho tha nhân mà không cần điều kiện gì hết cả. Thấy ai cơ hàn, đói rét, là xót thương, chìa tay ra giúp đỡ, chớ không nhứt thiết phải là giàu sang mới có lòng từ thiện.

Có câu chuyện ngụ ngôn hằng kể về mùa Giáng Sinh như thế nầy:

Corine là một bé gái mồ côi cha lẫn mẹ. Hậu quả là em đã sống một cuộc đời khốn khổ, không có gì để mà ăn. May mắn lắm chỉ có được vài mẩu bánh mì mà kẻ từ tâm thương xót cho, để em khỏi bị chết đói.

Em không có một mái nhà, không có tới một chiếc giường để ngả lưng mỗi lúc đêm về. Dù bị cả thế giới quên lãng, quay lưng nhưng em không hề tuyệt vọng. Em vẫn nghĩ một ngày nào đó Thượng Ðế sẽ để ý đến và giúp em ra khỏi cảnh khốn cùng.

Một hôm, em quyết định rời làng lên thị trấn. Ði một đỗi chưa xa, em đã thấy một cụ già ngồi ăn xin bên vệ đường. Ông lão đói rách nầy thì thào: “Ôi đứa con gái của ta, hãy cho lão già nầy cái gì để ăn đi. Lão đói lắm!”

Corine không ngần ngừ cho ông lão những mẩu bánh mì mà em mang theo để ăn dọc đường. Ði thêm một đỗi đường nữa, khi gác chuông nhà thờ làng em đã khuất dạng, em gặp một bé trai chỉ mặc một bộ quần áo phong phanh giữa mùa tuyết đổ. Thằng bé nài nỉ: “Chị có thể cho em cái gì để trùm đầu không? Trời rét quá!”

Corine cảm thương người cùng cảnh ngộ, bèn lột chiếc mũ trùm đầu của mình trao cho thằng bé. Xa hơn, phía bìa rừng, Corine lại gặp một bé gái khác. Em run lẩy bẩy trong bộ quần áo đã rách tả tơi. Corine không ngần ngại cởi chiếc váy và cái áo khoác của mình trao cho đứa bé gái đáng thương đó.

Huyền diệu thay, khi Corine không còn gì để ăn và cũng không còn gì để mặc trong mùa Ðông rét mướt, gió căm căm, tuyết rơi trắng xóa như thế nầy, thì bất ngờ trên trời, những ngôi sao lấp lánh sa xuống, bao phủ khắp người em. Corine thấy thân thể mình được bao trùm bởi quần áo, chiếc mũ trùm đầu lấp lánh kim tuyến. Tất cả đều đẹp hơn những thứ em đã cho đi. Từ đấy, Corine trở nên giàu có, không còn phải lo đến cái ăn, cái mặc như những ngày xưa khốn khó.

Dĩ nhiên là một câu chuyện ngụ ngôn nên mình thường nghĩ rất là “phi hiện thực”, là không có thiệt. Nhưng bà con ơi! Thượng Ðế rất công bằng, sẽ thưởng công xứng đáng cho những người dưới thế có thiện tâm.

Những tấm lòng vàng, hiện thực, có thiệt, vẫn đã và đang ở quanh ta trong đời thường đó thôi!

Merry Christmas!

Bảo Huân
Bảo Huân

DXT – melbourne

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 27 tháng 04 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Sức mạnh của phái yếu (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Bên dòng sông cạn (Truyện Ngắn) - Việt Phương
  • Độc lập - tự do - hạnh phúc (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Có những tình yêu (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hồi hộp bầu cử Pháp (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Dạy con ứng xử khi bị ức hiếp trong trường học (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Có phải do Mỹ phá (Tạp Ghi) - Đinh Tiến Đạo
  • Dạ Lan ơi, những năm nào chiến tranh đã quên… (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Sỏi mật (Chuyện Trò Với Thầy Thuốc) - BS Nguyễn Ý Đức
  • Về một con người rất lớn Nguyễn Thị Hạnh Nhơn (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ lâm hảo dũng (Thơ) - Sao Khuê
  • Khi tàn chinh chiến (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • Biển mai còn có cá cơm? (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Chiếu khán cấp tại Việt Nam năm 2016 (Hỏi Đáp Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Ký ức khu chợ Cũ Sài Gòn (Tạp Bút) - Trang Nguyên
  • Để luôn tràn đầy năng lượng (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Rượu Soju- Sake xứ Hàn! (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • Hoa Kỳ phát sóng truyền hình 4K (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Những câu hỏi thường gặp (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Một đất nước thống nhứt vẫn có thể có 2 vua! (Facebook Có Gì Ngộ) - Du Face
  • Chăm sóc da cổ (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Món quà từ chiến trường (Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Việt kong (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • Về xứ Bắc (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • Fendi Policromia độc bản của đồng hồ nữ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Trở lại đảo Galang (Ký Sự) - Gió Đồng Nội
  • “Chị hạnh nhơn!” (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Nguyễn Đại Giang và Phan Nhật Nam (Tạp Ghi) - Thanh Thư
  • Nôi ru ngủ (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Ngày ta bỏ núi (Trong Hầm Rượu) - Vương Mộng Long
  • Mua vé máy bay rẻ (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Sau lưng và trước mặt (Tùy Bút 30 Tháng 4) - Ban Mai
  • Phòng bếp nhỏ (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Sushi Việt ở Oslo (Phóng Sự) - Song Chi
  • Bé trai 8 tuổi lái xe chở em gái 4 tuổi đi ăn mcdonald (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Từ Ba Tri tới Cabra! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • ĐỌC VĂN VÕ ĐÌNH - Về nhà (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Nhật ký của Phương (Truyện Ngắn) - Mai Phương
  • Con trâu hay máy cày? (Phỏng Vấn) - Hỷ Long
  • Sony hòng đoạt ‘vô địch đệ nhất’ với A9 (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Cánh cửa của thành công (Tạp Ghi) - Mạnh Kim
  • Chuyện hậu Đồng Tâm trong bóng đêm & rắn rết (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Les Miz nghe chăng tiếng hát (Something Anything) - Ian Bùi
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Câu hỏi thi bằng viết (An Toàn Giao Thông)
  • Cờ đảng (Chuyện Khó Tin Có Thật)
  • Tết lào (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Thay đổi (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE