Giang Hữu Tuyên

Giang Hữu Tuyên quê quán vùng Bạc Liêu, Cà Mau. Thời trẻ học khoa Báo Chí ở Đại Học Vạn Hạnh. Năm 1969 động viên gia nhập Hải Quân VNCH, tham gia các cuộc hành quân vùng Rạch Giá Hà Tiên. Sang Mỹ năm 1975

Cùng với Nhà báo Ngô Vương Toại và anh Nguyễn Đình Hùng xuất bản tờ báo Việt Chiến, làm tiếng nói đấu tranh đầu tiên trong vùng Hoa Thịnh Đốn.

Đến năm 1982 anh sáng lập tờ báo thương mại Hoa Thịnh Đốn Việt Báo để thay thế cho tờ Việt Chiến.

giang-huu-tuyen

Ngoài nghề báo, Giang Hữu Tuyên còn được giới Văn học Việt Nam và nhiều người Việt tị nạn biết đến là một Nhà thơ. Năm 1999 tập thơ đầu tay “Trời Mưa Đi Phát Báo” của anh ra đời đã gây được nhiều tiếng vang ở hải ngoại. Anh mất năm 2004. Sinh thời, Giang Hữu Tuyên có những giao tình đằm thắm với bạn bè và được bạn bè quý mến.

Thơ Tuyên trong sáng, đậm tình quê hương với sông nước phù sa, hàng dừa, bông bưởi, với giọng mẹ chờ mong. Thơ viết về cuộc sống tha hương ở Mỹ của Giang Hữu Tuyên gây xúc động cho nhiều người.

SAO KHUÊ

đất gọi người đi

 

Ðất gọi người đi buồn biết mấy

Sông dài chảy xiết một giòng thôi

Từ nay chín cửa mưa mù lối

Sóng nước bồng bềnh nhánh củi trôi

 

Ðã nhiều năm vắng xa biền biệt

Mưa nắng hai mùa gieo nhớ thương

Mương nước nhỏ chờ bông cải ngọt

Vượt mình trên mảnh đất quê hương

 

Nhưng chẳng thấy đâu giờ hạnh phúc

Ðàn chim bay mãi chửa về đây

Áo cơm lần lữa qua ngày tháng

Mộng ước lui dần xuống kẽ tay

 

Rừng phong u uẩn nằm im tiếng

Chiều phả hơi sương lạnh nỗi nhà

Việt Ðiểu Cành Nam ôi cách trở

Ngựa Hồ còn hí Bắc Phong xa

 

Mai này trong chuyến tàu thiên cổ

Nếu có người thương tiếc tiễn đưa

Xin hãy rắc thêm vào huyệt mộ

Chút tình hệ lụy núi sông xưa.

 

mưa arlington,

nhớ mưa quê nhà

 

Lá vàng rụng hết đêm qua

Chiều xô cửa ngó mong ra mưa buồn

Mưa dầm ngọn cỏ đan sương

Mưa nghiêng kỷ niệm mưa buồn tóc bay

Hồn bình nguyên rộng trên tay

Căng đầy nỗi nhớ sông đầy phù sa

Ơi miền Nam, ơi quê nhà

Dưới ao sen nở mẹ già vo cơm

Vo nồi gạo mới Nàng Hương

Của đồng tháng chạp của lòng đất thiêng

Mưa phù gió phất qua hiên

Em gom củi đước đốt lên nỗi niềm

Chị ngồi vá chút buồn riêng

Anh đi như thể là thiên thu rồi

 

bên sông

chiều xuống

 

Giữa trời ai tạc núi cao

Sân mờ bụi phủ dáng nào như quen

Mưa đời nặng giọt buồn riêng

Hàng cau no nước nghiêng nghiêng mái nhà

Lá trầu vàng đẹp nết na

Bên sông chiều xuống – mẹ gà gọi con

Giọng buồn giọng tủi héo hon

Ðục khàn xa tắp dặm mòn về đâu

Mênh mang nước chảy qua cầu

Dấu đời cỏ mọc úa màu thời gian

 

trời mưa

đi phát báo

 

Chiều ngã năm đường năm bảy ngã

Ngã nào cũng ướt giọt mưa rơi

Bao mùa mưa đã im giông bão

Sao nước trường giang vẫn khứ hồi

 

Mười mấy năm làm tên phát báo

Lòng buồn theo thành quách xa xưa

Những trang tin dội từ quá khứ

Rớt ngập ngừng cùng những hạt mưa

 

Mưa lót ngót đời loi ngoi mãi

Sáng chưa đi, chiều lại mưa về

Mưa ngã năm từ năm bảy ngã

Ngã nào cũng mưa và mưa thôi

 

Xấp báo trên tay vừa ướt hết

Vậy mà cứ đứng dưới mưa bay

Hình như những mùa mưa thuở trước

Ðang về làm ướt trái tim ai.

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY