Ghi nhanh…

1. Đồ dại gái…

Trước cửa chợ Hiệp Thái, chếch về phía tiệm bánh mì Sài Gòn. Một cô gái người Việt đang hí hoáy với chiếc Camry cũ không chịu nổ máy. Những người ngồi ăn, uống trong trong tiệm bánh mì Sài Gòn có thấy; không thấy… không ai biết!

Một chiếc xe thể thao đắt tiền đã cố tình ngoặt lái để đậu xe đối đầu với chiếc xe tàng của cô gái. Người thanh niên Việt rất bảnh trai bước xuống xe, để giúp cô. Nhưng xe anh mới quá nên không có dây câu bình; trong khi xe cô quá cũ mà cũng không có dây câu bình vì là xe của con gái.

Tôi đứng đợi lấy bánh mì togo thôi – nên một mắt trong tiệm để theo dõi phản ứng của khán giả; mắt còn lại ngoài parking lạnh teo thì theo dõi hai diễn viên trẻ.

Người thanh niên mở cửa xe cô gái, chắc bảo cô vào xe ngồi đợi anh cho đỡ lạnh… Cô gái nghe lời và anh ta vọt cái vèo qua tiệm AutoZone ngay trong khu thương mại này luôn, rất gần.

Anh ấy trở lại với sợi dây câu bình mới toanh… nhưng chiếc xe bướng bỉnh của cô gái như con trâu già – vẫn không nổ máy.

Anh ấy lại mở cửa xe của cô gái, bảo cô ngồi vào trong xe cho đỡ lạnh. Tôi ghi nhận là cô gái ngoan hơn cái xe của cô ấy!

Lần thứ hai anh thanh niên trở lại với cái bình điện mới toanh, luôn cả đồ nghề để thay bình điện cũng mới toanh. Anh thay bình điện mới cho chiếc xe của cô gái xong. Vội vã chào từ giã và vọt xe đi…

“Đồ dại gái!”

Không biết ai nói, chỉ biết là một người đang ăn, uống trong tiệm bánh mì Sài Gòn, và chắc chắn là tôi không điếc! Thật tội nghiệp cho một người có mắt trong cuộc sống, nhưng lại là một khán giả mù của vở kịch hay.

2. Mít-tờ… Bo

Người cha trẻ mở cửa tiệm phở Bắc một tay, một tay xách giỏ em bé. Vợ anh vịn lấy cánh cửa mở từ tay chồng để anh mở tiếp cánh cửa thứ hai mới vô trong tiệm được. Tay vịn cửa, tay còn lại của chị vợ đưa đứa con trai chừng bốn tuổi cho nó vào trước chị. Nhưng nó lại dành vịn cửa một tay; một tay làm động tác, “mời bà vào”; miệng bi bô, “Lady first…”

Mẹ nó cười híp mắt. Những người chờ cửa cùng cười.

Nhưng sau mẹ nó lại không tới nó mà là một bà cụ. Nó lại làm động tác, “mời bà vào”. Bà cụ cười toe – xoa đầu nó, “Cảm ơn cháu. Cháu ngoan quá!”

Nó vô tư nói với bà cụ, “Lần sau nói là, Thanh-kìu-Mít-tờ-Bo.”

Tôi nhìn kỹ, nó giống mít-tờ thật. Vì mặc vét complet, có áo ghi-lê bên trong và cà vạt đủ bộ, chân đi giày da bóng loáng. Chắc mới đi lễ nhà thờ ra, cả nhà đi ăn. Ngẫm nghĩ câu con nhà tông không giống lông cũng giống cánh; vì sau nó là mẹ nó, vịn cánh cửa thứ hai cho bà cụ vào hẳn trong tiệm rồi mới đưa con của chị vào sau, trao cánh cửa mở lại cho con cháu của bà cụ tiếp tục vô…

Không biết Mít-tờ Bo sau này làm gì. Nhưng một người được giáo dục làm người từ nhỏ thì chắc chắn lớn lên thành người.

3. Con đĩ già…

Tôi thà chịu mắc vài đồng, nhưng khi cần thùng bia thì ghé cây xăng mua cho lẹ. Nhưng đi tiệc cuối tuần ở nhà bạn chung xe với một người bạn khác, là người xài hơi kỹ. Anh ấy cứ nhất định, “Ông ghé chợ cho tôi. Ông lười thì cứ ngồi ngoài xe mà đợi. Tôi vô mua cho, tội gì mua ở cây xăng, một thùng bia mắc hơn chợ mấy đồng bạc…”

Thế là tôi ngồi ngoài xe, đợi. Trời thì lạnh, gió nhiều. Bà cụ nhỏ nhoi như con ốc len, lại đẩy cái xe chợ quá nhiều thứ, đầy nhóc, nên cụ không thấy ổ gà giữa hai xe đậu mà cụ cố chen đi vào giữa. Chiếc xe chợ bỗng… sầm vào chiếc Lexus RX 350 còn mới lắm.

Không biết có vật gì cứng, nhọn trên xe chợ mà để lại trên thân xe Lexus một đường trầy khá đậm…

Người phụ nữ chừng bốn mươi tuổi, là người đến sau cụ, bấm remote mở cửa xe Lexus cho cụ chất đồ vào; chắc con dâu hay con ở chứ con gái đi chợ thì đâu để mẹ già đẩy xe, chất đồ. Cô ta vừa nói điện thoại kẹp ở cổ, vừa cằn nhằn bà cụ chậm chạp… Nhưng khi thấy vết trầy khá đậm trên thân xe của cô thì cô cúp điện thoại, chửi toáng lên, “Con đĩ chó nào vậy! Con đĩ già nào có mắt không tròng chứ hả! Bộ đui sao mà cào xe người ta lén lút, không dám ra mặt! Tao mà bắt được… (tục tĩu vô song)!

Cô dáo dác nhìn quanh bãi đậu xe lạnh ngắt, chẳng gặp được ai để khả nghi, nên quay về xót xa với vết trầy trên thân xe cô. Cô lại chửi. Hết con đĩ chó tới con đĩ già có mắt không tròng… Chửi đến đàn quạ đen đang bới thùng rác – bay lên – đem theo những giọt nước mắt vừa nhỏ xuống của bà cụ.

4. Cản Sài Gòn…

Người đàn ông Việt cỡ bốn mươi tuổi ngoài, đi đổi nước ở chỗ Phở Bằng. Ông đang chất đến bốn, năm thùng nước loại 5 gallon vào trunk sau xe ông. Một người thanh niên Việt khác đến chào hàng với ông. Anh ta bán áo da.

Người đàn ông cảm ơn. Không mua. Nhưng người đàn ông trẻ khác vừa đến, lại nói, “Tui mà có tiền trong túi thì tui đã dzớt hết. Nó có hàng độc mà bán giá rẻ như cho. Anh có biết những cái áo da của Italy này trong mall – không dưới một ngàn… Tui chỉ có ba trăm trong túi nên nài nó hai cái ba trăm, nhưng nó nhất định không bán. Nên tui chỉ mua một cái – hai trăm…”

Người đàn ông khác nữa – như tình cờ ngang qua; tình cờ nghe chuyện… “Đâu, đưa coi…”

Anh ta coi cả ba cái áo da trên tay người bán. Ra giá dứt khoát, “Ba cái năm trăm…”

Người bán, “… Hai trăm một cái là em bán vốn rồi. Không có lời đâu, đại ca…”

Người đàn ông đã chất hết mấy thùng nước vào xe… cũng cầm một cái áo da… xăm xoi!

 … Cánh cửa trước xe ông, bên phía passenger hé mở. Một tay Mỹ đen nhỏ con nhưng nhanh nhẹn đã khoắng cái túi đen trên ghế… và ù chạy về phía tiệm cầm đồ ngoài đường Walnut! Chắc là cái laptop.

Người đàn ông chủ xe thoáng thấy! La lên và đuổi theo… Nhưng người bán áo, người đã mua một cái áo, và cả người đang mặc cả: ba cái năm trăm đều cản ông ta lại… Đừng. Đừng. Đừng đuổi theo… Tụi này có súng đó!… Kêu cảnh sát. Kêu cảnh sát… Kêu… Kêu… Cảnh… Sát…!

Tôi ngồi trong nhà hàng Đông Hải nhìn ra. Nhớ bọn “Cản Sài Gòn” ngày xưa. Đã mấy chục năm không gặp. Hễ nghe la bị giật dây chuyền, hay đồng hồ, mắt kính… ở khu Lê Lợi ngày xưa thì y như cánh xích lô đạp, bán báo dạo, bán quà lưu niệm dạo, vé số, ma cô… thể nào cũng vây quanh thăm hỏi, giúp đỡ người bị nạn tối đa để cản đường họ đuổi theo thằng giật đồ!

Đó là những công nhân “Cản Sài Gòn” sau 1975. Nhưng “cảng” không có “g”. Họ đã đến Mỹ với diện gì thì tôi không biết!

P

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE