“Gái nhảy” trên đất Mỹ

Câu chuyện bà nhà tiếc của được đăng trên báo chí có thể tóm lược như sau: Mc Cormick là chủ một công ty máy tính ở Mỹ. Cuối tuần qua, ông cùng 3 đồng sự ăn mừng việc ký kết bản hợp đồng trị giá hàng tỉ USD bằng cách rủ nhau đến một strip club ở New York rửa mắt cho vui. Giá vào cửa chỉ có 20 USD nhưng đến hồi tính tiền thì cái thẻ American Express của vị thương gia này bị “cà” đến méo mặt: 241.000 USD!

 
“Không thể như thế được”, lúc này vị thương gia như sực tỉnh trách nhiệm làm cha của 3 đứa nhóc, cãi, “Tôi xài quá cũng chỉ áng chừng hai chục ngàn USD”. Bà nhà tiếc của cũng vào cuộc bênh chồng: “Chồng tôi chỉ là một nạn nhân ngây ngô”. Và bà buộc tội “ai đó ở strip club đã ăn trộm thẻ tín dụng của ông để rút tiền”.

 
Người của bar phản pháo, rằng: “Tôi sẽ điều tra, nhưng tôi chắc rằng kết quả chỉ là ông ấy đã xài phần lớn số tiền trên để típ mấy em. Họ típ liên tục, mỗi lần hàng ngàn đô la. Nếu ông ta là triệu phú, đến để ăn mừng phi vụ hàng tỉ đô và vẫn tỉnh táo thì ông ta có quyền tự do xài tiền thoải mái. Chẳng lẽ tôi phải đến hỏi: Này, ông có chắc là mình muốn xài thêm 50 ngàn đô nữa không ? Hỏi như vậy chẳng khác gì nhục mạ ông ta”.

 
Quy định ở bar, khi một vị khách đến chơi và xài quá 10 ngàn USD, phía bar phải nhắc nhở và đảm bảo người khách không say rượu. Hôm đó, chủ bar đưa ra hàng tá giấy ký nhận, thậm chí còn in cả dấu tay, trong đó ông khách khẳng định là mình “hoàn toàn tỉnh táo”.

 
Strip club ở Washington DC  

 
Ở Mỹ, người ta có thể tìm thấy strip club ở khắp mọi tiểu bang, mọi ngóc ngách. Nó được biết đến như một nền công nghệ giải trí bằng “ngôn ngữ body”. Gần đây, cảnh sát Los Angeles đang cố vận động để đạt được một điều luật siết chặt hơn nữa hoạt động của công nghệ này.

Các strip club hoạt động liên tục, bền bỉ từ 6 giờ chiều đến tận 5 giờ sáng. “Đã đến DC thì phải biết đi xem gái nhảy” – người bạn bảo tôi như vậy. Đang húp xì xụp tô cháo lòng giữa khu thương mại Eden của cộng đồng người Việt, chuông điện thoại reng, hai đứa lật đật tính tiền ra điểm hẹn. Hơn 60 USD là số tiền của 2 tô cháo + 1 dĩa lòng và vài chai bia nhập khẩu. Thây kệ, strip club đang trước mặt.

 
Chiếc Lexus chở chúng tôi lượn vòng các đường phố Washington hoa lệ. Mất khoảng 15 phút từ thương xá Eden để đến một cái bar có tên gọi cực kỳ đàng hoàng: Best Guy, trên đại lộ Wisconsin. Đã gần đến nửa đêm, song vẫn phải chật vật lắm mới tìm được chỗ đậu xe. Ở đây, chúng tôi không phải trả 20 buck (USD) vào cửa như các bar ở New York, chỉ có điều tiền bia đắt hơn một chút.

 
Bước vài bậc thang, xô cửa, tiếng nhạc dội ra nhưng phải đến 15 phút sau tôi mới nhận ra đó là nhạc rap. Tất cả giác quan dường như dồn hết vào một. Ba cô gái trong trang phục Eva đang thi triển tối đa những đòn phép của cái ngôn ngữ body sẵn có quanh cái cột inox gắn trên ba cái bục rải đều theo chiều dài không gian bar rượu. Ấn tượng không kém là ngay ngõ cửa vào, một tấm biển ghi dòng chữ cực sốc: Save water, drink beer please ! Ở cái xứ Mỹ này, cụm từ “tiết kiệm” đôi khi đã được dùng thái quá. Khách sạn thì có ngay một cái bảng trong nhà tắm kêu gọi tiết kiệm khăn, công sở thì ngay cửa ra vào cũng dán “Ra vào xin nhớ đóng cửa để giúp chúng tôi tiết kiệm điện”. Còn ở bar, chốn ăn chơi, chữ tiết kiệm (save) được dùng để kêu gọi: “Hãy tiết kiệm nước, vui lòng uống bia !”.

 
Những cô gái đi strip 

 
Nhưng thôi, hãy tạm quên cái chuyện “tiết kiệm” của dân Mỹ. Ba cô gái đang gợi tôi nhớ lại bộ phim Striptease – Thoát y vũ, một thời làm tốn hao biết bao giấy mực của báo chí Mỹ. Họ coi sự kiện cô đào Demi Moore đang ở đỉnh cao sự nghiệp ngày ngày cất công đi học nhảy và sẵn sàng để trần ngực khi vào vai vũ nữ như là một sự kiện. Đổi lại, nếu tôi nhớ không nhầm thì sau bộ phim ấy, Demi Moore được đề cử giải… mâm xôi vàng thì phải. Nhưng Demi chỉ nhảy topless, còn đằng này…

h33

 
“Này, hơn phân nửa số mấy em ở đây còn đang đi học đấy nhé !” – anh bạn thì thầm. Tôi không tin lắm. Nhưng vài ngày sau, tình cờ nhắc lại đề tài này, một anh bạn Mỹ khẳng định: “Nhiều sinh viên ở đây đi strip lắm. Tôi biết một cô gái, mắc nợ nhiều quá nên cô ta strip suốt 3 tháng hè, đến khi trả xong nợ thì nghỉ. Bây giờ, cô ta đã trở thành một phóng viên khá tên tuổi. Nhưng tôi sẽ giữ kín không cho ai biết. Nếu chủ biết, cô ta có thể sẽ bị sa thải”. Tôi đặt vấn đề này với một người bạn nữa, anh này bán tín bán nghi, bảo: “Bên đây tụi sinh viên ai mà làm chuyện đó, nếu có chỉ là mấy đứa hư hỏng, bỏ học”. Dĩ nhiên, “ai đang ở trên bục nhảy?” vẫn còn là chuyện tranh cãi. Vấn đề ở chỗ, bục nhảy vẫn luôn có người, kèm theo dòng chữ như ra lệnh: “Đừng sờ vào vũ công”.

 
“Các anh uống gì ?”, cô bồi bàn sà tới, trên tay là một xấp tiền lẻ dày cộm, sẵn sàng đổi cho khách típ cho đỡ hao. “Vui lòng cho 21 đô” – cô gái trở lại, nhanh nhẹn đặt 3 chai bia xuống bàn. Bên cạnh, một thanh niên tay cầm mấy tờ bạc 1 USD, bước đến trước bục, mắt nhìn bất động. Cô gái tiến đến trực diện anh chàng, thi triển hàng loạt chiêu thức gợi cảm. “Tiền típ em đâu ?” – cô gái hỏi sau quãng nửa phút “em dành riêng cho anh”. Chàng trai đưa tiền, quay trở lại chỗ ngồi. Thời lượng của vũ điệu “em dành riêng cho anh” ở đây tùy thuộc vào số tiền típ, thường thì chỉ 1 đến 2 đô lẻ. Cỡ 5 đô trở lên, “em dành riêng cho anh” sẽ lâu hơn và đấng mày râu sẽ được mấy em tặng thêm vài cú đá cao, từ từ lướt vòng qua mặt. Thêm một anh chàng nữa xán lại gần, ngờ nghệch đưa mắt nhìn cô vũ nữ thi triển hết thảy đường cong trên cơ thể. Lại câu hỏi quen thuộc: “Tiền típ em đâu ?”, anh chàng cười giả lả, quay lưng bỏ đi. Một thoáng bực mình lướt qua mặt, cô gái buông dài một tiếng “shit !”.

 
“Mấy em này làm việc không có lương bổng gì đâu, chỉ ăn tiền típ của khách thôi, mà còn phải đóng tiền cho má mì nữa” – anh bạn tiếp tục giảng giải. Một cái bar cỡ lớn thế này một đêm dễ có đến hơn 20 em thay phiên nhau nhảy. Má mì ở đây “xâu” nhẹ nhàng thôi. Nói như giọng một má trên mạng: “Thu một lần 20 đô thì tụi nó trợn mắt, nhưng nếu kiếm một cái hũ, hễ nhảy 1 bản thu 1 đô, thu hai chục lần như vậy thì chẳng đứa nào nói cả”. Tiếng nhạc dứt. Cô gái vơ tay hốt nắm tiền lẻ cho vào xắc, chậm rãi xỏ áo quần, leo xuống bắt tay cảm ơn khách, chờ đến lượt nhảy ở bục bên cạnh. Khách mới, đào cũng sẽ mới hơn. Và cứ thế, cuộc chơi trở lại từ đầu như một cái vòng khép kín, dẫu đã gần 4 giờ sáng.

 
“Cái nước Mỹ này nó rộng lắm. Cứ strip ở đây rồi sang nơi khác sống, ai mà biết được” – Joe kết thúc câu chuyện nhảy nhót bằng lối mở cho những cô gái. Ngẫm lại, nước Mỹ quả là rộng thật. Chỗ tôi ở với Los lệch nhau đến 3 giờ chứ ít gì!

 
(HieuMinh/NuocMy.net)

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 15 tháng 2 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Lực sĩ tắm hơi (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Chọn vợ hiền (Truyện Ngắn) - Ng. T. Thanh Dương
  • Pháp quyền trong xã hội dân chủ (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Phóng thích hay thích phóng (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hoa Kỳ & trục Đông Á (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Văn hóa ứng xử ở Nhật (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • An sinh xã hội (Đời Sống) - Angie Hồ Quang
  • Những mẩu chuyện tình yêu cho mùa Valentine (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Vệ sinh về giấc ngủ (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Chuyện 3 bà (Bên Lề Chính Trường) - Si Nguyên
  • Chuyện mấy cái vỏ chai (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ Võ Quốc Linh (Thơ) - Thận Nhiên
  • Những người rừng huyền thoại (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Cá ngừ kho khóm (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Luật mới năm 2017 và những tội có thể bị trục xuất (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Xi-nê Sài Gòn (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Giữ gìn đá Marble (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Cúc vàng (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Cánh cửa gỗ bị phai màu (Bạn Có Biết) - Xe-Ba-Gác Handyman
  • Khám sức khỏe tổng quát thường niên gồm có những gì ? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Ta đi phó hội (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Làm đẹp da với mật ong (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Valentine (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Về việc “Xin giúp đỡ Phu nhân cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng” (Mục Đặc Biệt) - Trẻ
  • Tuổi 40+ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Huntsvill "thủ đô" của án tử hình (Phóng Sự) - Ngọc Linh
  • Bốn truyện cực ngắn của Marco Denevi (Truyện Ngắn) - Phan Quỳnh Trâm
  • Nói “I love you” Không dễ! (Góc Hoàng Hoa) - Hoàng Hoa Anh Thư
  • Ung thư thực quản và dạ dày (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Cần biết cho mùa thuế 2017 (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Triển lãm kỹ thuật phim hoạt họa (Phóng Sự) - Andy Nguyen
  • Google Home và Amazon Echo (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Vườn treo (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Moonlight (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • GIỚI thiệu TÙY BÚT VÕ PHIẾN: Trưa nào cũng bay (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Năm Dậu, chuyện Gà (Kiến Thức Phổ Thông) - Phượng Nghi
  • Chiếc ghế (Truyện Ngắn) - Hoshi Shinichi
  • Chó cứu chủ (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Chụp tĩnh vật ở nhà (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Jeju có gì lạ (Phóng Sự) - Linh Uyên
  • Tháng giêng thơm trong tóc (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • Háo danh! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Ba o hà tĩnh (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • IQ của một số Tổng Thống Mỹ (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Yêu anh (Thơ) - Thủy Ngọc
  • Tình chàng ý thiếp (Đời Sống) - Ngân Bình
  • Đại nhạc hội “cám ơn anh người thương binh vnch” kỳ xi (Chuyện Đời Thường) - Huy Phuong
  • Con tin (Chuyện Vụ Án )
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Sàn nhà ba chiều (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Mỗi năm một lần (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Lời thật (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE