Đôi quang gánh của nội

Ngày trước, nội tôi bán rau ở chợ, sáng nào nội cũng dậy từ rất sớm để kịp họp buổi chợ đông. Đôi quang gánh có lẽ đã theo nội đi qua bao nỗi nhọc nhằn từ độ đó…

Hình ảnh tuyệt vời của người phụ nữ Việt…

Để đến chợ, nội thường đi tắt ngang qua hè nhà tôi, căn phòng nằm bên cạnh lối đi nên tôi hay trở mình mỗi lần nghe thấy tiếng bước chân nặng trĩu lẫn giữa tiếng kẽo kẹt của đôi quang gánh nặng vai. Ba tôi bảo, ngày ông nội đi bộ đội, một mình bà nội vất vả nuôi sáu con nhỏ nhờ gánh hàng rau ấy. Như bao phụ nữ Việt khác, nội tôi chọn cho mình lối sống lặng thầm mà ấm áp, hy sinh.

Thuộc lớp “sinh sau đẻ muộn”, tôi không thể đếm xuể con đường làng nhỏ thân thương đã bao lần chứng kiến dáng hình mảnh mai liêu xiêu với hai đầu đòn gánh trĩu cong qua những lần đi – về của nội, nhưng tôi nhớ mãi hình ảnh nội gánh gồng bước đi trong vất vả thường nhật một thời. Gánh cả bao dung, tình yêu bao la của người bà, người vợ, người mẹ.

h85

Ngày bé, tôi cũng thường lẽo đẽo theo nội ra chợ bán rau. Hai gánh rau tươi xanh mơn mởn của buổi sớm tờ mờ sương được ngắt và gom lại từ các nhà vườn gần đó qua mỗi lần “tắm nước” lại càng trở nên nặng nề. Ấy vậy mà, nội luôn quẩy lên vai một cách dứt khoát và bước đi khẳng khái như chẳng vướng bận điều gì. Nhớ về hai gánh rau nhúng nhịp nhàng theo mỗi bước chân, có khi nặng sà sát mặt đất ngày ấy, là thêm một lần tôi đau đáu nghĩ về những khó nhọc mà người phụ nữ nhỏ bé của tôi đã đi qua. Tốc độ đi bộ của một đứa bé con khi đó rất dễ khiến tôi bị tụt về đằng sau, nên tôi cứ phải tăng tốc lon ton chạy theo, tay vịn vào tà áo bà ba bạc màu nâu sẫm của bà như cố tình để bà kéo tôi theo.

Lần nào cũng vậy, tôi luôn nghĩ nội tôi sẽ là người có mặt đầu tiên ở buổi chợ nhưng hóa ra không phải, chợ đông đúc nhộn nhịp hơn tôi tưởng. Phiên chợ sớm tất bật giúp tôi hiểu vì sao nội lại vội vàng đến vậy. Bù lại, mỗi lần tan chợ, gánh rau nhẹ tênh nhờ được thay thế bằng ít thịt cá và rau củ mang về nấu bữa trưa, lúc này, nội tôi lại thong thả, chậm rãi bước đi trên lối mòn. Vừa quàng gánh, một tay nội giữ thăng bằng đôi gánh, một tay nội cầm chiếc nón lá che nghiêng lên mái đầu non trẻ để tránh dải nắng gay gắt đang thả trôi trên cả đoạn đường về. Mồ hôi chảy thành dòng trên gò má đen sạm, mái tóc lưa thưa vài sợi rối thổi phồng trước cơn gió trưa, chỉ có nụ cười là tươi rói và còn mãi. Nhìn nội lúc ấy mệt mỏi, bơ phờ nhưng thật sự rất đẹp, có lẽ đó là vẻ đẹp của lao động, của những tần tảo để con cái có được cái ăn, cái mặc và trưởng thành trước cuộc đời.

h86

…với đức hy sinh và tình yêu vô bờ bến

Đâu ai ngờ, đôi quang gánh ngỡ như vô tri lại trở thành người bạn đồng hành thân thiết, cùng nội tôi đi qua cuộc mưu sinh, đồng thời ghi tạc đức hy sinh, sự vất vả của nội trong lòng con cháu. Song, chính những vất vả ấy cũng đã đo đếm được tình yêu thương luôn đầy ắp của bà và là động lực để các cô chú tôi có thêm ý chí và nghị lực, dám đeo đuổi ước mơ của mình. Tôi biết, khi các cô chú ngày một lớn lên thì nội tôi bắt đầu già đi, tỉ lệ thuận với điều đó là đôi quang gánh sẽ nặng hơn rất nhiều vì phải tăng thêm vài lứa rau bù vào tiền ăn, tiền học, tiền áo quần… Đôi quang gánh thêm oằn vai nhưng bước đi của người phụ nữ chịu thương chịu khó ấy vẫn gắng gượng liêu xiêu sải bước. Dù vậy, nội tôi vẫn luôn giữ nụ cười hiền lành, nhân hậu mỗi lần nói chuyện với con cháu. Sự thay đổi của nội có chăng là gương mặt hằn lên sự khắc khổ, đôi tay thô ráp sau bao lo toan với cánh đồng, vườn rau; có chăng là đôi vai hằn chai sau bao năm quảy gánh mưu sinh… Có lẽ với nội, thành quả lớn nhất là nhìn con cháu ngày một trưởng thành và sống tốt với đam mê mà mình theo đuổi…

Cuộc sống gia đình bây giờ đã khá giả hơn nhiều, đương nhiên ba mẹ và cô chú của tôi cũng không để nội phải vất vả bươn chải bán mua từng bó rau nhỏ, đôi quang gánh cũng được xếp gọn bỏ xó trên góc gác. Tuy nhiên, cô chú, nhất là nội của tôi, chưa một lần có ý định vứt bỏ nó đi. Nó nằm đó, yên vị nhưng lại nhắc nhở mỗi người chúng tôi nhớ đến công lao trời biển của bà và giúp bà ôn lại những ngày xưa cũ… Nói cách khác, đôi quang gánh đã gánh cả kỷ niệm đi vào nỗi nhớ về một thời đã qua trong lòng mỗi người.

(Theo Làng Việt.vn)

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 22 tháng 2 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Nghệ thuật tốc độ (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Mai cua (Truyện Ngắn) - Hồ Đắc Vũ
  • Ván cờ với Trung Cộng (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Ngày tình yêu & tình ghét (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Global warning hiện tượng và tranh cãi (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • An sinh xã hội (Đời Sống ) - Angie Hồ Quang
  • Dạy dỗ con cái (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Khúc ru biển chết (Thơ) - Mai Hữu Phước
  • Từ bích câu… (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Những rắc rối chủ tiệm cần biết khi bao lương (Nails) - Tom Huỳnh, J.D.
  • Bệnh sốt (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Rể quý (Bên Lề Chính Trị) - Sĩ Nguyên
  • Chứng lơ đãng quá năng động (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ cát du (Thơ) - Sao Khuê
  • Thư hỏa tốc và đường dây thép (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Nem tai thính lá sung (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Luật mới năm 2017 và những tội có thể bị trục xuất (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Thời hoàng kim cải lương Sài Gòn (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Giảm nợ hoặc xóa nợ student loan (Góc Hoàng Hoa) - Hoàng Hoa Anh Thư
  • Đồ chơi cho trẻ (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Hãy nói yêu người (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Những bộ phận hay hư hỏng nhất (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Khám sức khỏe tổng quát thường niên gồm có những gì ? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Valentine (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Thu nhỏ lỗ chân lông (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Mafia (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Ông chè xanh ông xe ôm (Phóng Sự) - Hỷ Long
  • Những gam màu không sắc (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Giáo sư Lê Văn Khoa và ảnh nghệ thuật trừu tượng (Phóng Sự) - Trịnh Thanh Thủy
  • Không còn sẹo nữa? (Y Tế Và Đời Sống) - Triệu Minh
  • Chẩn đoán bệnh cúm (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Cách tiết kiệm tiền khách sạn (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • The alamo (Phóng Sự) - Andy Nguyễn
  • Trust Contact từ Google (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Nightstand bàn nhỏ trong phòng ngủ (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • La la land (Điện Ảnh) - Song Chi
  • Nhà văn Vũ Huy Quang (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Tưởng niệm Vũ Huy Quang (Thơ) - Thường Quán
  • Người cha (Truyện Ngắn) - Nguyễn Hùng Vỹ
  • Cưới xong lên xe gắn máy đi chu du thế giới (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Dùng Smartphone cho Nhiếp Ảnh (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Chào mừng Đạo Luật Bánh Chưng/Bánh Tét (Tin Cộng Đồng) - Bản Tin Từ Văn Phòng TNS Janet Nguyễn (Garden Grove,CA)
  • Bản đồ (Kiến Thức Phổ Thông) - Phương Nghị
  • Chồng người áo gấm! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Nhân sĩ với Cường Quyền & Bạo Lực (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • Con tin (Chuyện Vụ Án ) - Nam Nhật
  • Phỏng Vấn: Cứu trợ Thương Phế Binh Quả Phụ VNCH (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Taxi bay (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Cố bạn (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Biết điều (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE