Dì Mầm

Dì Mầm đã hơn bốn mươi tuổi nhưng nhan sắc vẫn còn rạng rỡ, những nỗi niềm sâu khuất trong nội tâm không làm phai nét tươi thắm trong nụ cười của dì. Không ai biết dì có những ẩn tình từ ký ức xa xôi ngoài mấy đứa chúng tôi, những cô gái chưa đầy đôi mươi với trái tim khép, mở chuyện tình yêu. Lũ chúng tôi hay sang nhà dì mỗi khi có chuyện gút mắt gì thuộc về tình cảm để nhờ dì gỡ rối…tơ lòng! Nhưng khi gặp dì thì thường hay bị cuốn hút vào câu chuyện của chính dì…

Dì luôn “Ngược thời gian trở về quá khứ phút giây chạnh lòng…” lẽ ra là nên quên đi hoặc cất cái quá khứ ấy vào một xó xỉnh nào đó trong tâm hồn rồi mặc cho bụi thời gian che lấp, đừng đụng chạm đến nó nữa cho lòng thôi đau đớn. Nhưng dì không làm thế vì cứ cho là chính cái quá khứ ấy đã cướp mất quãng đời đẹp nhất của mình khiến dì không còn gì để tặng lại cho tương lai. “Dì là người bất hạnh!” Dì Mầm khẳng định như thế sau mỗi chuyện theo từng giai đoạn trong cuộc đời dì. Mẹ mất sớm, cha dì thân gà trống nuôi con nhưng dì lớn lên trong tình thương đầy ắp của cha đến năm mười bốn tuổi. Dì còn quá vô tư không biết những điều bất hạnh sẽ xảy đến với mình từ những cơn ho tắt giọng của cha hằng đêm, không hiểu tại sao gia đình người hàng xóm cứ đến nhà bàn bạc to nhỏ gì đó với cha dì…

Rồi đến một ngày cha dỗ dành dì “Con phải sang nhà bác Hai ở một thời gian…” Dì hỏi cha “Nhà mình to rộng như thế mà sao con phải qua nhà bác Hai làm gì?”. Cha dì buồn thiu “Vì ba phải đi xa một thời gian, con không thể sống một mình, bác Hai rất tốt có thể bảo bọc cho con và trông coi vườn tược, nhà cửa giúp ta nữa…”. Dì hỏi “Rồi chừng nào ba về?” Cha dì thở dài (Mãi sau này dì mới hiểu vẻ mặt của cha còn hơn cả sự đau khổ) “Chưa biết con à, nhưng dù ở đâu ba cũng hướng về con…” Dì Mầm ngẩng nhìn bầu trời đầy sao, những đóm sáng mờ nhạt. Nhỏ Ngọc chống cằm nhìn dì chờ đợi:

– Rồi sao nữa dì?

-…Ngày nhà kia sang đón dì đi, dì cũng không nghĩ được tại sao nó long trọng như vậy. Họ sắm quần áo mới và cả nữ trang cho dì. Có mặt gã con trai lớn hơn dì nhiều tuổi của nhà ấy nữa, và khi gã nắm tay dì dắt ra cửa, cha dì vẫn ngồi yên trên chiếc ghế trước bàn thờ gia tiên ho từng cơn rũ rượi. Tự nhiên dì xốn xang đòi quay vào thì họ dỗ dành “Đã có người lo cho cha, cứ đi rồi vài hôm nữa lại về…”.

Tôi thắc mắc:

– Con thấy giống như dì bị đi lấy chồng?

– Đúng thế! Nhưng dì không biết, dì gọi gã đó là anh Tư theo thứ của gã, những ngày dì mới đến gã không đụng chạm, quấy rầy đến dì, họ tỏ ra quý dì lắm, cũng không bắt dì làm việc nhà, thật thoải mái như cha dì nói. Nhưng ít lâu sau thì cha dì qua đời, mọi chuyện thay đổi lập tức. Ngay sau đêm đưa cha dì ra đồng, gã xông vào phòng dì…

Nhỏ Duyên tròn mắt:

– Trước đó dì vẫn ngủ một mình sao?

Tôi nhắc Duyên:

– Để dì kể, cứ ngắt lời…

Dì Mầm trầm ngâm, cười chua chát:

-…dì hỏi “Anh Tư vô buồng tui làm gì, khuya rồi về ngủ đi…” gã trả lời “Từ nay buồng này là của chung, em là vợ tui hiểu chưa?”

Dì la lên:

– Tui hổng chịu, sao tui lại là vợ anh?” gã nói “Chứ em tưởng nhà tui đem em về để nuôi tốn cơm à? Đúng ra má tui hứa với ba em sẽ chờ em lớn, nhưng tui thì không chờ được…”

Ngọc lại chen vô:

– Dễ sợ, ông này nói ngược quá, rồi ổng làm gì dì?

– Gã lòi cái thô tục ra, nhờ biết vài miếng võ cổ truyền dì đạp gã nhào xuống giường!

Tôi vỗ tay hoan hỉ:

– Cho chừa! Cho ổng chết…

– Nhưng gã không chừa nên chỉ có dì chết! Vũ lực với dì không xong gã chuyển sang uy hiếp rằng nếu không chiều gã thì ngày mai phải bổ cho hết một đống củi như núi ngoài sân cho xong, ruộng đang chờ cấy, cơm nước cho cả nhà tất tần tật dì phải hoàn thành. Những điều gã nói khủng khiếp biết chừng nào với một đứa lớn lên trong sự nuông chiều, trước hoàn cảnh ấy dì giống như cá nằm trên thớt…

Tôi nóng nảy:

– Vậy là dì đầu hàng ư?

Dì Mầm gật đầu nói như than oán:

– …chứ còn biết làm sao!

Ngọc cất giọng ca vọng cổ:

– Thế là tan nát đời hoa!

Tôi ôm lấy vai dì:

– Tội nghiệp dì quá. Có vẻ như nhà ổng có mưu đồ khi “dụ dỗ” để ba dì tin mà… giao trứng cho ác.

– Phần gã tạm yên thì đến lượt gia đình gã, với nhiều lý do họ dần sang nhượng hết ruộng đất, nhà cửa của gia đình dì rồi giữ tiền luôn.

Duyên chép miệng:

– Sao trên đời có loại người vô đạo đức thế nhỉ!

-…chưa hết đâu, có một hôm gã chồng dì bỗng nói “… tiêu diệt được thằng Nhân trưởng ấp, cách mạng thành công tui sẽ chọn lấy căn nhà của nó” Dì ngạc nhiên “Chú Nhân hiền lành hay giúp đỡ mọi người có hại ai đâu sao lại tiêu diệt chú, mà cách mạng là cái gì?” gã nộ dì “Im đi, nghe thôi cấm nói, cấm hỏi, tui có giàu em cũng được hưởng…” Dì bắt đầu để ý đến những việc mờ ám của gã từ những hôm gã đi đâu biệt rồi đêm khuya mò về cùng vài người lén lút, thậm thụt, bộ mặt cũng gian xảo như gã chồng dì, có lúc gã phởn chí nằm vắt cẳng hát cái gì mà diệt Mỹ… diệt Mỹ….

Duyên cười:

– Đã gắn bó mặn nồng bao lâu vậy mà dì chưa yêu ổng sao?

Dì Mầm đổi giọng hài hước:

– Yêu cái nỗi gì! Chỉ thấy tởm, thậm chí gặp ai có bộ dạng như gã là dì có ác cảm vì nghĩ chỉ có loại ấy mới bắt ép người ta… làm cái “chuyện ấy”… còn những người tao nhã, lịch sự thì hổng biết cái vụ ấy…

Cả bầy con gái ngã vật ra cười, chỉ Ngọc là có người yêu nên nó trở thành mục tiêu bị tấn công:

– Theo lời dì nói thì mày phí đời rồi vì chàng của mày trông lịch lãm, hào hoa quá Ngọc ơi… hahahaha…

Dì Mầm cũng vô tư hòa đồng:

– Lúc đó vì còn ngốc nên dì mới tưởng vậy chứ đó là bản năng tự nhiên của con người không có gì là xấu, chỉ có những kẻ phàm phu mới làm cho phụ nữ sợ. May mắn cho ai gặp được người biết yêu thương, trân trọng mình và hạnh phúc cho ai được trao thân cho người mình yêu. Chứ như dì tiếc hoài, hận hoài. Vì vậy dì nguyện sẽ hết mình khi gặp một tình yêu thật sự.

Duyên cù tay vào dì:

– Thế dì đã gặp tình yêu thật sự ấy chưa?

-…Có rồi! Nhưng tụi mày đừng tò mò, chỉ cần biết người ấy rất yêu dì và dì cũng thế.

Duyên ngắt ngang câu chuyện, hỏi dì Mầm:

– Dì kể tiếp đi, làm sao dì lưu lạc đến xứ này?

-…Một ngày kia người ta thấy xác chú Nhân trưởng ấp và đứa con trai của chú ngoài ruộng của chú. Tội nghiệp! Chú là người tốt mà bị như thế, dì chợt nhớ đến lời gã Tư chồng dì và nghi rằng chính gã có nhúng tay vào tội ác đó cùng đồng bọn của gã, thứ mà gã gọi là cách mạng. Rồi xóm làng không yên ổn vì cứ đêm khuya là “cách mạng” về, khi thì bắt dân nộp lương thực, khi thì bắt thanh niên trong làng lên núi, nhiều người phải ra thành thị ở vì sợ. Làm sao sống với loài gian ác đã lộ mặt như thế nên dì tìm cách trốn đi. Trên đường lưu lạc dì gặp một người tốt đã giúp đỡ dì, cảm kích ân tình của ông ấy nên dì gá nghĩa dù thật lòng không yêu. Khi sinh được hai đứa con thì chồng dì hy sinh trong một cuộc hành quân, ông ấy là lính tác chiến mà…

Cả bọn đồng thanh buột miệng:

– Trời ơi! Số dì sao mà khổ vậy…

Mắt dì Mầm long lanh:

– Tụi con thấy đó, ở thành phố thì rạp hát, nhà hàng, chỗ nào dân chúng tụ tập đông đảo là bị Việt cộng pháo kích, gài mìn, chỉ thấy đa số dân thường thiệt mạng. Không lúc nào chúng ta  được bình yên…

-…nhưng sao cứ phải chiến tranh hoài vậy dì nhỉ?

– Khi ngôi nhà bị một thằng con quấy rối đòi phải chia đôi, một bên theo lý tưởng tự do, một bên theo tà thuyết độc tài, nên chẳng ai chịu ai. Đã có phần mình rồi thằng quấy rối bên kia vẫn cố tình gây chiến xâm lấn, thì đứa bên này phải tự vệ đáp trả để giữ phần của mình, vậy đó…

Tụi tôi ra về khi tiếng súng đì đùng ở đâu đó từ rừng vọng về. Lòng nặng nỗi u hoài vì nhiều lẽ.

o O o

Dì Mầm bị đánh ghen!

Vợ của người đàn ông thường hay ghé nhà dì Mầm mà người chung quanh cứ tưởng ông ta đến vì công việc gì đó, bất ngờ xuất hiện cùng với vài người đàn bà hung hăng xông vào nhà dì khi đang có mặt chồng bà ta ở đó. Họ túm tóc, cấu xé dì Mầm trong khi người đàn ông kia chạy thoát bỏ mặc dì Mầm với cơn thịnh nộ của vợ ông ta! 

Tôi đẩy cánh cửa khép hờ bước vào, căn phòng tối không bật đèn, Dì Mầm không quay lại, hỏi:

– Ai đó?

– Con đây! Phúc đây…

– Con qua làm gì?

-…Để cho dì mượn bờ vai! Con biết dì đang cần nó.

– Mấy hôm nay không thấy đứa nào qua dì, có phải nhà tụi con cấm…

Tôi tự bật đèn lên, ấp úng một chút khó trả lời vì dì Mầm đã nói đúng:

-…nhưng con thấy tội nghiệp cho dì, con hiểu dì…

Dì Mầm quay lại giọng nói nghèn nghẹn:

– Dì còn mong ai thông cảm nữa khi chính dì đã vấp một sai lầm ghê gớm do chính mình gây nên. Hậu quả này dì đáng nhận, không thể có một tình yêu nào khởi đi từ sự tham lam và vô trách nhiệm, dì đã đặt niềm tin vào người ấy và tưởng đó là yêu. Thật ra đến bây giờ đã qua hai người chồng dì cũng chưa biết là thế nào là yêu, nên khi nghĩ đến người đàn ông này thì dì thấy nhớ, thấy chờ đợi nên tưởng… Thật ra đó là cảm giác của sự trống vắng, cô đơn mà một người đàn bà như dì cần sự chia sẻ…

-…rồi như dì đã nói, dì nguyện sẽ hết mình khi gặp một tình yêu thật sự? Vì người ấy rất yêu dì và dì cũng thế?.

– Đúng thế! Nhưng không phải điều gì mình tin đúng là đúng thật. Trong tình yêu mọi lứa tuổi đều có những nông nổi, sai lầm không trừ người đã kinh qua kinh nghiệm khi họ lại yêu. Dì đã bị mất lòng tin vào cuộc sống khi bị gia đình tên bất nhân ở quê cưỡng đoạt tất cả! Xét cho cùng chỉ có cha của các con dì là người đáng để dì tôn thờ và tưởng nhớ. Lẽ ra dì phải sống cho xứng đáng với sự cao thượng của ổng và đừng làm hoen ố mình. Dì thật hối hận…

– Khi nói ra những lời này con tin là dì đã nhận ra chân lý để chóng quên những việc vừa qua, dì còn hạnh phúc là hai đứa con ngoan đang chờ ngày đền đáp công ơn của dì đó…

Tôi choàng tay qua vai dì thủ thỉ:

-…đời của chúng ta, những người phụ nữ giữa thời buổi loạn lạc này, khi có chồng cũng giống như những chiếc lá thả xuống dòng sông không cưỡng lại được dòng chảy, làm sao biết đâu là nơi bình yên.

Hàng đêm tôi nhìn sang nhà dì Mầm, ánh đèn vàng từ khung cửa sổ cũng hắt hiu, cô quạnh như người đàn bà trong ấy. Rồi có bao nhiêu nữa những phận đời chinh phụ ngồi đếm thời gian qua đời mình, vì đâu?…

Vĩnh Phúc-Hạnh Diễm

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Năm ngày 30 tháng 11 năm 2016

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Các đời HLV đội banh Mỹ Quốc (Thể thao) Trần Trí Dũng
  • Tin thể thao (Thể thao)
  • Tàn mộng (Truyện ngắn) Cẩm Giang
  • Chính trị trên bàn tiệc mùa Lễ (Kiến thức trẻ) Đinh Yên Thảo
  • The Head and The Heart (Âm nhạc) Nhã Vy
  • Hy vọng cho ngày mai
  • Cám ơn! (Duyên sài gòn) Du Uyên
  • Nhà độc tài bịp bợm (Ghi nhận trong tuần) Vũ Hiến
  • Lịch sự nơi công cộng (Giao tiếp) Minh Hải
  • Khi trở lại nhà (Tạp ghi) Trần Mộng Tú
  • Whiskey, brandy, vodka, gin (Kiến thức phổ thông) Phượng Nghi
  • Tưởng nhớ gã Beatles trầm lặng (Bên tách cà phê) Tim Nguyễn
  • Yến sào (Chuyện trò thấy thuốc) Nguyễn Ý Đức
  • Sử dụng bằng lái xe (An toàn giao thông)
  • Thưở đó chúng mình (Tạp ghi) Sean Bảo
  • Đường hóa học (Thế giới của dế mèn) Trần Lý Lê
  • Thơ phạm cao hoàng (Thơ)
  • Tưởng niệm nhạc sĩ Anh Bằng Người cuối sân ga (Tạp ghi) Trịnh Thanh Thủy
  • Có nên mua bảo hiểm sức khỏe qua các đại lý ? (Bạn có biết) Dạ Thảo
  • Cơm chiên Dương Châu kiểu Bạc Liêu (Tạp ghi) Tạ Phong Tần
  • Lệ phí đơn của Sở Di Trú tăng trong Mùa Lễ (Di trú) Lê Minh Hải
  • Cơn sốt chim cút Sài Gòn (Tạp ghi) Trang Nguyên
  • Mua hàng online mùa lễ (Bạn có biết) Hoàng Hương
  • Quà tặng mùa lễ (Sổ tay khách hàng) Hạnh Việt
  • Tình bạn thời đi học (Những bông hoa cuộc sống) Như Sao
  • Sơn máy và sơn lăn - sơn dầu và sơn nước (Bạn có biết) Xe-Ba-Gác Handyman
  • Coi chừng ứng dụng giả (Fake APP) (Bạn có biết) Hạnh Việt
  • Đi hát karaoke ở Hà Nội (Facebook có gì ngộ) Daniel Văn
  • Spa tại gia (Trang phụ nữ) Sông Hương
  • Phần chìm của tảng băng (Để gió cuốn đi) Hải-Vân
  • An toàn thực phẩm trong tiệm ăn (phần 2) (Phỏng vấn) Hương Võ
  • Cuba của Fidel (Tạp ghi) Mạnh Kim
  • Minimalism Phong cách tối giản (Thời trang) Điệu Cô Nương
  • Thế giới qua ống kính
  • Một vòng chợ hoa nước Mỹ (Phóng sự) Ngọc Linh
  • Cử tri viện Electoral College (Tạp ghi) Ianbui
  • An toàn nhà cửa khi du lịch mùa lễ (Bạn có biết) Quỳnh Như
  • Mr. Thất bại (Chuyện không đâu) Hồng Nguyên Hoàng
  • Mỗi tuần 1 con số
  • Đi bộ 9,000km gây quỹ giúp đỡ trẻ lang thang (Thế giới quanh ta) Dương Hùng
  • Bàn tiệc mùa Thu (Cái nhà của ta) Thiên Hương
  • Fantastic Beasts and Where to Find Them (Thế giới điện ảnh) Movie Phan
  • Olalacare (Chuyện Khó Tin Có Nhưng Thật)
  • Nên làm gì với vé máy bay sau chuyến bay? (Ứng dụng thường ngày) P324530
  • Những người đàn bà tôi gặp trên cầu (Truyện ngắn) Nguyễn Quang Tấn
  • Tìm em bé H.mong (Tạp ghi) Uyển Ca
  • Diễn hành lễ Tạ Ơn (Vui lạ khắp nơi)
  • Ipad - người bạn đường của tôi (Góc nhiếp anh) Andy Nguyễn
  • Thảo Trường: Bỡn cợt với cả những điều nghiêm chỉnh (Tài liệu văn học) Nguyễn & Bạn Hữu
  • Xe taxi tự động (Sản phẩm mới) Bảo Sơn
  • “Ô hô! Fidel Castro!” (Phiếm) Đoàn Xuân Thu
  • Đêm havana & ngày hà nội (Sổ tay thường dân) Tưởng Năng Tiến
  • Những thảo dược phụ trợ không nên dùng (Y tế và đời sống) Triệu Minh
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam (Trong hầm rượu) Trần Vũ
  • Người tốt (Câu lạc bộ tiếu lâm) N/A
  • El Nino và Canh Cua Rau Đay (Chuyện đời thường) Huy Phương
  • Vé số dạo (Tạp ghi) Nguyễn Sinh
  • Bánh xèo bánh chuối chiên (Tạp ghi) Hỷ Long
  • Ác mộng đêm Halloween (Chuyện vụ án) Nam Nhật
Facebook Comments
SHARE