Đến nhà tang chế với Nguyễn Xuân Phước

Buổi sáng tiễn biệt Nguyễn Xuân Phước, tôi nghe Mục Sư Nguyễn Tấn Dương trích Thánh Kinh trong bài giảng rằng: “Đi đến nhà tang chế hơn là nhà yến tiệc, vì ở đó thấy sự cuối cùng của mọi người, và người sống để vào lòng”. Lời dạy quả là ý nghĩa, dù tôi cũng từng đọc được điều tương tự rằng, “Cái chết có thể chỉ dạy chúng ta cách sống và về đời sống”. Quả thật, những cuộc ly biệt luôn khiến tôi suy gẫm cuộc tử sinh của mỗi người. Và tất cả mọi người. Dạy thêm cho mình cách sống. Qua những gì tôi đã được nghe tại tang lễ với anh. Một trong những tang lễ tôi đã từng tham dự mà làm mình xúc động và học được nhiều đến vậy.

den nha tang che voi nguyen xuan phuoc

Bên bờ hồ Irving

Cùng với tang quyến, Phan Ngọc Thuần sắp đặt đêm tưởng niệm Luật Sư Nguyễn Xuân Phước trước ngày tiễn biệt và nhắn tôi có vài lời về anh cùng với nhiều người khác trong chương trình. Dạo sau này, tôi thật sự ngần ngại khi phải đứng nói gì đó trước đám đông, ngoại trừ những trường hợp chẳng đặng đừng. Nhưng tôi nhận lời. Vì đó là anh. Vì nghĩ mình cũng cần nói với anh lời cuối, nên góp mặt với những người khác vẽ lại chân dung một người bạn, người anh thân thiết. Để rồi khi kể về anh, tôi vẫn cố dằn nỗi xúc động của mình. Tôi vẫn cứ mường tượng đến nụ cười hiền hoà của anh, của ngày đầu tiên tôi được gặp anh, cho đến những lần cuối cùng thăm anh trong khu rehab hay tại nhà riêng.  Và nhớ đến tiếng cười hồn nhiên thật to của anh mỗi khi anh, tôi hay bạn bè kể chuyện khôi hài trong những lần gặp mặt.

den nha tang che voi nguyen xuan phuoc2

Hàng ngồi: Nguyễn Xuân Phước, Trần Anh, Du Miên. Hàng đứng: Phan Ngọc Thạch, Đinh Yên Thảo và Phan Ngọc Thuần

Khoảng đâu năm 97 hay 98, tôi gặp anh lần đầu tiên tại báo quán Việt Nam Weekly News của Trần Lộc. Đó là thời gian anh vừa dọn về Dallas. Đêm đó, nghe và nhìn anh hát bản nhạc “Giọt nước có biết mình là sông”, rồi trò chuyện với anh, trực giác cho tôi biết mình sẽ có thêm một người bạn, một người anh mới. Và quả thật, đó là cái duyên chúng tôi biết và thân nhau cho đến khi anh ra đi. Đêm tưởng niệm, Vũ Đức Duy ôm đàn cất lên “Giọt nước có biết mình là sông…”, rồi nhìn vào quan tài như đang ca cho riêng anh, tôi thấy bên dưới bao nhiêu người đã khóc. Vì với Nguyễn Xuân Phước, những người bạn thân thiết của anh phải hơn một lần được nghe anh hát “Giọt nước có biết mình là sông” này. Hay với tôi ắt cả vài chục lần. Rồi ăn một tô phở do tay anh nấu. Hai điều đã trở thành một thứ “icon” của Nguyễn Xuân Phước với nhiều người. Con trai anh kể về cha mình trong tang lễ, bảo anh có một cái “taste” ẩm thực khác biệt, ngon dở thường nói ra ngay. Món bánh xèo của cha là tuyệt cú mèo nhất mà chàng ta từng được ăn. Tôi đồng ý với cậu bé.  Và ắt  “bánh xèo” cũng để lại trong cậu bé bao nhiêu là kỷ niệm, nên đó là chữ Việt duy nhất cậu phát âm trong lời kể về cha mình.

Ắt có người thắc mắc tại sao tôi không kể về những tranh đấu, những hoạt động,  dân chủ, nhân quyền của anh mà đã có quá nhiều người đã kể, đã nói. Cần lắm. Có những điều tôi và nhiều người khác đã biết hoặc chưa biết. Nhưng tôi biết có nhiều người hiểu rõ hơn tôi. Còn mình thì cảm động khi nghe con trai anh kể về những kỷ niệm với cha mình. Cảm động nghe con gái anh kể lại ký ức đầu tiên về cha khi mới lên ba, lên bốn, mà cha cột tóc cho mình. Cảm động khi nghe những người anh trai kể về em mình bằng những trìu mến, thương yêu dành cho người em út. Với chúng tôi, từ rất lâu, anh không còn là một Luật Sư Nguyễn Xuân Phước, mà là một người bạn chân tình, bình dị và là một tâm hồn nghệ sĩ phóng khoáng, hết mực hiếu khách. Tôi đã từng ghé đến những căn nhà anh ở, từ Plano sang Richardson, cho đến Garland rồi cuối cùng căn nhà bên bờ hồ Irving, là căn nhà kỷ niệm mà biết bao những bằng hữu, những văn nghệ sĩ cho đến những anh em đồng chí hướng, những nhà dân chủ trong và ngoài nước đã từng ghé qua, mà cũng vài lần tôi tham dự. Họ ghé đến vì những tương đồng trong các hoạt động, những cổ súy cho phong trào dân chủ quốc nội. Họ ghé đến để chia sẻ những thao thức với quê hương. Nhưng anh không cao giọng và cũng chẳng cần chứng tỏ. Tôi hiểu với anh, yêu nước là điều tự nhiên, không phải là đồ trang sức.  

den nha tang che voi nguyen xuan phuoc1

Nguyễn Xuân Phước và bằng hữu

Lẽ ra tôi cũng góp thêm cùng người khác đã kể rằng, Nguyễn Xuân Phước rất thích và có một kiến thức sâu rộng về sử. Bởi vì đã có vài lần anh trò chuyện với tôi về những tư tưởng và triết thuyết nhà cách mạng Lý Đông A, về tinh thần Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh… Và vì có thời, chúng tôi  từng cùng thực hiện một chương trình phát thanh về lịch sử với nhau. Đó là khoảng bảy, tám năm  trước. Nhận lời mời của đài phát thanh Sài Gòn Dallas 870 AM, ba người chúng tôi là Nguyễn Xuân Phước, Trần Anh-Hội Trưởng Phân Hội Văn Hóa Khoa Học tại Dallas, và tôi cùng thực hiện một chương trình Diễn Đàn Việt Nam Ngày Nay, hội thoại về các vấn đề lịch sử trên sóng điện hàng tuần. Chúng tôi sưu khảo, chuyển cho nhau những bài viết , những sử liệu để đọc và chuẩn bị cho mỗi chương trình. Mất rất nhiều thời gian, nhưng nhờ vậy tôi ôn lại nhiều điều, học thêm vô số thứ. Từ sách, từ anh. Tôi vẫn còn nhớ anh nói trên Đài Phát Thanh trong buổi phát đầu tiên rằng, chúng tôi chỉ là những người đọc sử và mong muốn được chia sẻ, gợi mở và trao đổi cùng thính giả. Rất khiêm cung. Tôi nể trọng và học hỏi thái độ đó nơi anh rất nhiều. Anh là vậy. Tài ba lại khiêm cung. Bình dị mà thâm trầm. Phóng khoáng, nghệ sĩ nhưng tâm huyết, lý tưởng. Tôi khâm phục những người có cách sống như anh, làm những việc như anh đã làm, nghĩ những điều anh nghĩ. Phóng khoáng, bao dung, thỏa chí tang bồng. Dù đời sống anh cũng không ít trắc trở.

Có những điều chúng ta chẳng mong muốn xảy ra, có những việc chẳng ai muốn nghĩ đến và có những người chúng ta không bao giờ muốn chia lìa, nhưng như một sự sắp đặt, mọi chuyện đều đã hay sẽ xảy ra như vốn dĩ mà chúng ta phải chấp nhận. Vì mấy ai sống mà không chết. Và cũng có thể, chết là để sống lại lần nữa như các tôn giáo đã dạy. Cái chết chỉ là một cuộc hoán chuyển tự nhiên của lẽ tử sinh trong không gian hữu hạn này, hay chỉ là một sự thay đổi địa chỉ như lời một vị Mục Sư.  Tôi không nghĩ anh mất đi, mà anh vừa bắt đầu một hành trình miên viễn khác. Chúng tôi đã quý mến anh lúc còn sống. Và chúng tôi sẽ còn luôn nhớ đến anh khi không còn gặp nữa. Xin bùi ngùi tiễn biệt Nguyễn Xuân Phước, người bạn, người anh vô cùng quý mến của chúng tôi.

den nha tang che voi nguyen xuan phuoc3

Nguyễn Xuân Phước và và các bạn hữu báo Trẻ

ĐYT – Dallas 28/06/2015

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 27 tháng 04 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Sức mạnh của phái yếu (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Bên dòng sông cạn (Truyện Ngắn) - Việt Phương
  • Độc lập - tự do - hạnh phúc (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Có những tình yêu (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hồi hộp bầu cử Pháp (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Dạy con ứng xử khi bị ức hiếp trong trường học (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Có phải do Mỹ phá (Tạp Ghi) - Đinh Tiến Đạo
  • Dạ Lan ơi, những năm nào chiến tranh đã quên… (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Sỏi mật (Chuyện Trò Với Thầy Thuốc) - BS Nguyễn Ý Đức
  • Về một con người rất lớn Nguyễn Thị Hạnh Nhơn (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ lâm hảo dũng (Thơ) - Sao Khuê
  • Khi tàn chinh chiến (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • Biển mai còn có cá cơm? (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Chiếu khán cấp tại Việt Nam năm 2016 (Hỏi Đáp Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Ký ức khu chợ Cũ Sài Gòn (Tạp Bút) - Trang Nguyên
  • Để luôn tràn đầy năng lượng (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Rượu Soju- Sake xứ Hàn! (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • Hoa Kỳ phát sóng truyền hình 4K (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Những câu hỏi thường gặp (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Một đất nước thống nhứt vẫn có thể có 2 vua! (Facebook Có Gì Ngộ) - Du Face
  • Chăm sóc da cổ (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Món quà từ chiến trường (Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Việt kong (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • Về xứ Bắc (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • Fendi Policromia độc bản của đồng hồ nữ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Trở lại đảo Galang (Ký Sự) - Gió Đồng Nội
  • “Chị hạnh nhơn!” (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Nguyễn Đại Giang và Phan Nhật Nam (Tạp Ghi) - Thanh Thư
  • Nôi ru ngủ (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Ngày ta bỏ núi (Trong Hầm Rượu) - Vương Mộng Long
  • Mua vé máy bay rẻ (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Sau lưng và trước mặt (Tùy Bút 30 Tháng 4) - Ban Mai
  • Phòng bếp nhỏ (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Sushi Việt ở Oslo (Phóng Sự) - Song Chi
  • Bé trai 8 tuổi lái xe chở em gái 4 tuổi đi ăn mcdonald (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Từ Ba Tri tới Cabra! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • ĐỌC VĂN VÕ ĐÌNH - Về nhà (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Nhật ký của Phương (Truyện Ngắn) - Mai Phương
  • Con trâu hay máy cày? (Phỏng Vấn) - Hỷ Long
  • Sony hòng đoạt ‘vô địch đệ nhất’ với A9 (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Cánh cửa của thành công (Tạp Ghi) - Mạnh Kim
  • Chuyện hậu Đồng Tâm trong bóng đêm & rắn rết (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Les Miz nghe chăng tiếng hát (Something Anything) - Ian Bùi
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Câu hỏi thi bằng viết (An Toàn Giao Thông)
  • Cờ đảng (Chuyện Khó Tin Có Thật)
  • Tết lào (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Thay đổi (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments