Đầu năm nói chuyện về việc định cư Thương Phế Binh VNCH

Trong những ngày giáp Tết Nguyên Đán vừa qua, tôi nhận được bài của anh Nam Lộc giải thích về việc định cư cho anh em TPB VNCH tại Mỹ. Anh Nam Lộc muốn được chuyển thư này đến tất cả quý vị độc giả khắp nơi và anh em Thương Phế Binh VNCH.

Vậy nhân dịp đầu năm, tôi trích những ý chính trong lá thứ đó đồng thời nhân dịp Tết đến anh em TPB thường có lệ lên thăm tôi, cùng nhau trò chuyện để hiểu rõ tâm tình của các anh TPB hơn. Dịp này tôi cũng nhận được lá thư của anh Trần Văn Giáo, là một Sĩ Quan TPB nhưng anh vẫn ở cùng làng TPB Thủ Đức nên anh em coi như “Trưởng làng” tâm tình về vấn đề này.

thuong phe binh3

Anh em Thương Phế Binh VNCH chúc Tết Văn Quang ngày mùng 3 Tết Bính Thân

Trước hết là lá thư của anh Nam Lộc, một nhân vật được nhiều anh em TPB ở VN biết đến nhiều nhất cũng như chị Hạnh Nhơn là những người đã thường xuyên tổ chức những ngày đặc biệt “ghi ơn TPB VNCH” và giúp đỡ anh em còn lại ở VN. Trích đoạn đầu trong thư anh Nam Lộc viết:

1. “Lại tin thất thiệt về việc định cư Thương Phế Binh VNCH!

(January 19, 2016) Trong khoảng hai tuần qua, có một bản tin được phổ biến rộng rãi ở trên các diễn đàn công luận và được hàng chục ngàn người theo dõi cũng như chia sẻ với bạn bè hoặc người thân. Bản tin được lấy từ Facebook của một người tên là Vũ Hoàng có tiêu đề là:

NGHỊ QUYẾT SJR 5 TÁI ĐỊNH CƯ CHO THƯƠNG PHẾ BINH VNCH

https://www.facebook.com/video.php?v=1548295758828806

“Tôi không rõ ông Vũ Hoàng là tác giả bài viết hay được trích dẫn nguyên văn từ bản tin mà ông để là “Theo Washington Post”(?). Dù biết đây có thể là nhã ý của người chủ trang Facebook muốn chia sẻ “tin vui”, nhưng rất tiếc đây lại là một bản tin không chính xác và vô cùng nguy hiểm, vì nó sẽ tạo ra những kỳ vọng hão huyền đồng thời vô tình làm cho những kẻ gian có thể dựa vào đó để trục lợi hoặc làm tiền người nhẹ dạ.

2. Điều không chính xác thứ nhất, là bởi vì bản tin nói rằng “Nghị quyết SJR 5 được Hạ viện và Thượng viện Mỹ đã thông qua, còn phải trình chính quyền liên bang và Tổng thống Barack Obama phê chuẩn…)”.  Tôi xin xác quyết rằng “nghị quyết SJR5” CHƯA HỀ được hạ hay thượng viện Hoa Kỳ đem ra thảo luận chứ đừng nói là được “thông qua”, vì thế không có việc đợi “trình chính quyền liên bang” hay chờ “Tổng thống Obama phê chuẩn” ban hành nghị quyết như bài viết!

Vẫn trong bài của anh Nam Lộc:

3. Kế tiếp trong bản tin còn nói rằng “theo Janet Nguyễn, hiện nay (chính phủ) Hoa Kỳ đang có danh sách khoảng 20 ngàn TPB VNCH”. Tôi xin khẳng định rằng con số “20 ngàn TPB VNCH” mà TNS Janet Nguyễn thường đề cập đến trong cuộc vận động này là danh sách các Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH gởi đến hội HO Cứu Trợ TPB & QP VNCH (do bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn làm hội trưởng) để xin được trợ cấp hàng năm. Hội HO Cứu Trợ TPB & QP VNCH chưa hề phổ biến hoặc trao cho ai (kể cả bà Janet Nguyễn) danh sách nói trên, vì thế nói rằng “hiện nay (chính phủ) Hoa Kỳ đang có danh sách khoảng 20 ngàn TPB VNCH” là một điều hoàn toàn thất thiệt!

– Sở dĩ mà tôi phải lên tiếng vì đã có rất nhiều người vào đọc bản tin về “nghị quyết SRJ5, tái định cư TPB VNCH” trong trang Facebook của ông Vũ Hoàng, nếu tôi không lầm thì con số đã lên đến hơn 36 ngàn người, và chính họ đã chuyển tin cũng như email đến cho tôi (qua vai trò cố vấn định cư) để yêu cầu xác nhận về nguồn tin này.  Rất tiếc là vì tôi không có trang Facebook cá nhân cho nên không thể liên lạc được với ông Vũ Hoàng. Hy vọng ông đọc được những lời nhận định trên của tôi qua bài viết này và mong có cơ hội được trao đổi cùng tìm hiểu thêm tin tức mà ông đã phổ biến.

Nam Lộc”

Như vậy bạn đọc đã rõ hiện nay chưa có bất cứ kết quả nào chắc chắn chính phủ Mỹ đã chấp thuận để anh em sĩ quan TPB VNCH được đi định cư. Tất cả những tin tức kia không hề có bằng cớ, chỉ là bịa đặt và có thể dễ dàng bị lợi dụng như vài tháng trước đây chúng tôi đã thông tin khẩn cấp đến các anh em TPB VNCH.

– Thư của anh Trần Văn Giáo SQ TPB VNCH

thuong phe binh2

Anh Trần văn Giáo SQ TPB VNCH

Tiếp theo tôi xin trích lá thư mới nhất của anh Trần Văn Giáo gửi đến một số bạn bè ở VN và ở Mỹ, bài viết khá dí dỏm nhưng nói lên được hầu hết sự thật về tâm trạng của các anh em TPB hiện nay.  Sau đây là bài của Trần Văn Giáo:

“Chuyện“con vịt giời”.

Vợ chồng anh Mướp, ở đậu trong căn chòi tranh do tên phú ông cất trên mảnh đất mà hắn ta đã tịch thu của chính bố anh ngày trước. Anh chị sống bằng nghề làm thuê vác mướn cho bá tánh.

Một buổi chiều nọ, hai vợ chồng đang ngồi ăn cơm với dĩa rau dại, hái ngoài đồng cùng chén nước mắm kho khô, đặt giữa manh chiếu rách trải ngoài hè. Bất chợt nhìn lên, thấy bầy vịt trời bay ngang. Anh chép miệng: Phải chi giờ này có một con rơi xuống, ta đem luộc, chén một bữa cho đã thèm. Bà vợ trợn mắt: Sao ông sang quá! Ăn bữa nay hết thì mai… lại khô quẹt hả? Theo tôi, phải kho cho mặn. Để dành ăn dần được cả tuần đấy! Lời qua tiếng lại, cuối cùng, anh giận quá, hất đổ cả niêu cơm lẫn chén khô quẹt. Thế rồi, hai vợ chồng lao vào cấu xé nhau cho đến khi có người nghe thấy, tới can ngăn mới thôi.

Hỏi ra mới biết nguyên nhân là…chỉ tại con vịt giời !

Đó là câu chuyện từ ngày xưa. Nhưng hiện nay cũng đang có câu chuyện sắp sửa xảy ra tương tự. Đó là nguồn tin TPB VNCH chuẩn bị được chính phủ Mỹ cho sang định cư.

Tôi nghe loáng thoáng có anh đòi bán nhà, để thuê phòng trọ ở tạm. Chờ ngày lên máy bay qua đất Mỹ. Còn anh khác thì bảo nghe nói có “đường dây dịch vụ”. Họ cam đoan lo thủ tục lẹ làng, chắc chắn v.v…

thuong phe binh4

Anh Nguyễn Văn Báu, thương binh VNCH khi còn sống cụt hai chân. Anh đã tự thiêu đêm 27 tháng 7 năm 2008.

Tuần trước, có việc đi Saigon, bất ngờ xe bị cán đinh bể bánh, tôi dắt lại thợ sửa. Vô tình, kế bên là quầy Đại lý vé số. Thấy mấy anh què cụt đang xúm xít bàn cãi chuyện “đi đứng” của TPB. Anh thì bảo tất cả TPB và gia đình đều sẽ được đi. Kẻ cãi lại: chỉ khoảng 500 sĩ quan TPB đã có hồ sơ bên đó mà thôi. Một anh gân cổ quơ cánh tay cụt lên cãi: Hạ sỹ quan, binh sĩ cũng vì chiến đấu bảo vệ Miền Nam mà bị thương tật, tàn phế. Phải cho đi mới đúng. Nếu bỏ lại là bất công! Nghe có tiếng nhiều anh khác nói:

– Tán thành ý kiến của mày!

Xe sửa xong, tôi tới trả tiền, lấy xe đi lo việc riêng của mình nên không rõ “diễn biến” phần tiếp theo.

Xong việc, trên đường về nhà, câu chuyện của các anh em cứ mãi lởn vởn trong đầu tôi.Cả đêm đó, không tài nào ngủ được.Tội nghiệp các bạn ấy, suốt ngày bận rộn với “vấn nạn” cơm áo gạo tiền, đâu có thời gian, cũng chẳng có điều kiện để theo dõi thông tin trên mạng internet. Chỉ nghe tin tức truyền miệng. Các anh đâu hiểu những chiến hữu, cùng những người Việt tỵ nạn hiện sống tha hương bên kia bờ đại dương vẫn luôn trăn trở, xót thương các anh. Cố tìm mọi cách để giúp đỡ, an ủi, mong các anh vơi đi phần nào nỗi đắng cay khốn khó tủi hờn tại quê nhà”

– Anh Giáo giải thích thêm:

“Gần đây, quý vị ấy bàn bạc: nếu cứu được các anh TPB thoát ra nước ngoài là thượng sách. Nghĩ là làm. Họ bèn xăn tay áo vào cuộc. Dù biết là có rất nhiều trở ngại!

Về cách thực hiện, có hai ý tưởng hơi khác nhau: Một nhóm nghĩ nên cứu các anh sớm chừng nào hay chừng nấy. “Nhất nhật tại tù,thiên thu tại ngoại”(một ngày trong tù dài bằng ngàn ngày tự do). Vả lại, thương tật, bệnh hoạn, tuổi tác v.v…đang dẫn các anh chạy nước rút đến bên bờ huyệt mộ.Vì thế, nhóm này nghĩ rằng: Hãy cứu những người ở “trong tầm với” trước tiên.

“Được một người đỡ một người”. Chứ không có ý phân biệt nam nữ, lon lá cấp bậc.

Vì chương trình HO cho sĩ quan cải tạo đã có sẵn. Do đó, họ nghĩ, vận động xin ghép các sĩ quan TPB vào chương trình này, may ra chính phủ Mỹ có thể sẽ dễ dàng chấp nhận. Những TPB còn lại sẽ tìm giải pháp khác. Hy vọng “Đầu xuôi,đuôi lọt”.

Còn nhóm thứ nhì có ý định bao quát hơn. Họ kêu gọi chính phủ Mỹ cứu xét cho toàn bộ TPB được sang định cư tại đây.

thuong phe binh1

Anh Châu Kim Hàng, cấp bậc Hạ sĩ nhất , trên đường phố Saigon không biết làm gì để sống.

Về mặt Tình Cảm, đề nghị này, mọi người ai cũng hoan nghinh. Tuy nhiên, về mặt Pháp Lý lại không dễ dàng chút nào, nhất là nơi mà luật pháp được coi là chặt chẽ thuộc hàng nhất nhì thế giới như nước Mỹ. Để đưa được chương trình này ra cho chính phủ cứu xét, cần phải vận động, làm đủ mọi thứ thủ tục… Phải bắt đầu từ “vạch vôi xuất phát”. Nếu như vậy, cần phải có thời gian, có khi cả chục năm (mà chưa chắc họ đã chấp thuận). Giả sử, khi được họ chấp thuận, e rằng lúc ấy, chẳng còn được mấy người. Vì số đông đã đi diện ”Đoàn Tụ Ông Bà” hết rồi!”.

– Anh Giáo kể thêm một câu chuyện bị  hạch hỏi, đây là thư anh Giáo:

“Sáng nay, một số anh em què cụt tới nhà hỏi thăm, vì nghe tin tôi vừa bị CA “mời” trước Noel hai ngày về tội “làm cầu nối trao quà giúp đỡ TPB” (?!). Sau khi trả lời các bạn là tôi không chấp nhận giấy “mời” đi đâu cả. Vì lẽ đó, tôi cũng đang chờ sự “khủng bố” tiếp theo. Nhưng chẳng có gì phải lo…! Các bạn cứ yên tâm. Tôi từng là lính tác chiến như các bạn”.

– Ý kiến của tôi (Văn Quang):

Tôi nghĩ không hiểu tại sao vẫn còn có nơi CA huyện, xã nhảy vào can thiệp, có ý ngăn cản việc anh em TPB được các vị hảo tâm ở nước ngoài gửi hiện kim, hiện vật về VN giúp anh em TPB VNCH? Cũng như bà con anh em ở nước ngoài gửi tiền về giúp thân nhân ở VN. Sao lại không nhận? Không có điều luật nào cấm người Việt được nhận quà của bà con thân nhân ở nước ngoài gửi về VN. Như thế là các “quan huyện quan xã” đã cố tình vi phạm pháp luật, xâm phạm QUYỀN TỰ DO CÔNG DÂN, xâm phạm QUYỀN CON NGƯỜI. Người dân hoàn toàn có thể đi kiện.

Hơn thế, trong khi chính phủ VN còn nghèo, chỉ có thể giúp anh em TPB miền Bắc, không thể giúp anh em TPB VNCH thì có người khác dang tay giúp, tại sao lại làm khó dễ, để làm gì??? Tôi không tin đó là chủ trương chung của cơ quan CA, vậy tôi mong các cơ quan CA cấp trên chỉ thị cho cấp dưới ngưng ngay việc làm khó dễ những con người nghèo khổ không nơi nương tựa này. Họ không thể bị làm phiền như thế, hãy thương cái thân già tàn tật của đồng bào ruột thịt mình. Tôi đề nghị anh em nào bị làm phiền hãy thẳng tay tố cáo lên các cấp có thẩm quyền cao hơn, cấp này không giải quyết thì tiếp tục tố cáo lên cấp cao hơn nữa bất cứ ở đâu về sự lạm quyền này.

thuong phe binh

Anh Ngô Văn Nhượng cho biết “Nhà em ở nghĩa địa”

Tâm trạng anh em TPB hiện nay

Trong dịp Tết vừa qua, tôi cũng đã gặp anh Trần Văn Giáo và theo thông lệ hàng năm, một số anh em TPB VNCH thuộc nhiều binh chủng thường đến thăm và chúc Tết tôi, anh em có dịp gặp nhau tâm sự rất thân tình. Tôi đã thăm hỏi anh em về cái tin như anh Nam Lộc và anh Giáo đã loan. Chỉ có một số anh em biết, tôi đã nói chuyện với các anh em này giải thích tường tận hơn. Các anh em đều hiểu rõ và thành phần Hạ sĩ quan, binh sĩ, tất nhiên là họ mong cũng được vận động để đi định cư bởi đời sống của hầu hết anh em ngày càng khó khăn hơn, ngày càng già yếu khó kiếm được việc làm. Tôi hiểu nỗi khổ của anh em và cũng mong chờ nhưng tôi biết là con đường còn rất xa. Cũng như các vị Sĩ Quan đã đi theo diện H.O. rồi, còn anh em HSQ và binh sĩ khác vẫn còn ở lại cho đến nay.

Anh em cũng đã nhìn thấy vấn đề đó nên quả thật hiện nay họ không dám hy vọng gì nhiều và bây giờ họ cũng không dễ dàng mắc lừa nữa. Anh em cần phải cố gắng làm hết sức mình lo cho gia đình cũng như bao nhiêu gia đình nghèo khổ khác. Tôi tin các vị hảo tâm ở nước ngoài luôn nhớ tới những hy sinh gian khổ của các anh em. Cái gì đến nó sẽ đến, không nghe những lời xuyên tạc.

Thưa bạn đọc, đó là tất cả tâm sự của người trong cuộc, kể cả những vị vận động cho anh em cũng như người đang ở lại. Tôi kính mong quý bạn có thân nhân là TPB VNCH cùng tiếp tay giải thích vấn đề này cho anh em yên tâm làm ăn kiếm sống trong hoàn cảnh quá khó khăn của VN hiện nay.

VQ – Khai bút ngày đầu năm Bính Thân
Viết từ Sài Gòn

 

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 27 tháng 04 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Sức mạnh của phái yếu (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Bên dòng sông cạn (Truyện Ngắn) - Việt Phương
  • Độc lập - tự do - hạnh phúc (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Có những tình yêu (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hồi hộp bầu cử Pháp (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Dạy con ứng xử khi bị ức hiếp trong trường học (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • Có phải do Mỹ phá (Tạp Ghi) - Đinh Tiến Đạo
  • Dạ Lan ơi, những năm nào chiến tranh đã quên… (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Sỏi mật (Chuyện Trò Với Thầy Thuốc) - BS Nguyễn Ý Đức
  • Về một con người rất lớn Nguyễn Thị Hạnh Nhơn (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ lâm hảo dũng (Thơ) - Sao Khuê
  • Khi tàn chinh chiến (Theo Dòng Thời Gian) - Sean Bảo
  • Biển mai còn có cá cơm? (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Chiếu khán cấp tại Việt Nam năm 2016 (Hỏi Đáp Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Ký ức khu chợ Cũ Sài Gòn (Tạp Bút) - Trang Nguyên
  • Để luôn tràn đầy năng lượng (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Rượu Soju- Sake xứ Hàn! (Món Lạ) - Nấm Mèo
  • Hoa Kỳ phát sóng truyền hình 4K (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Những câu hỏi thường gặp (Chiếc Xe Của Bạn) - Trịnh Kiều Phong
  • Một đất nước thống nhứt vẫn có thể có 2 vua! (Facebook Có Gì Ngộ) - Du Face
  • Chăm sóc da cổ (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Món quà từ chiến trường (Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Việt kong (Lề Chéo) - Phạm Thị Hoài
  • Về xứ Bắc (Cõi Riêng) - Đặng Mỹ Hạnh
  • Fendi Policromia độc bản của đồng hồ nữ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Trở lại đảo Galang (Ký Sự) - Gió Đồng Nội
  • “Chị hạnh nhơn!” (Chuyện Đời Thường) - Huy Phương
  • Nguyễn Đại Giang và Phan Nhật Nam (Tạp Ghi) - Thanh Thư
  • Nôi ru ngủ (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Ngày ta bỏ núi (Trong Hầm Rượu) - Vương Mộng Long
  • Mua vé máy bay rẻ (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Sau lưng và trước mặt (Tùy Bút 30 Tháng 4) - Ban Mai
  • Phòng bếp nhỏ (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Sushi Việt ở Oslo (Phóng Sự) - Song Chi
  • Bé trai 8 tuổi lái xe chở em gái 4 tuổi đi ăn mcdonald (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Từ Ba Tri tới Cabra! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • ĐỌC VĂN VÕ ĐÌNH - Về nhà (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Nhật ký của Phương (Truyện Ngắn) - Mai Phương
  • Con trâu hay máy cày? (Phỏng Vấn) - Hỷ Long
  • Sony hòng đoạt ‘vô địch đệ nhất’ với A9 (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Cánh cửa của thành công (Tạp Ghi) - Mạnh Kim
  • Chuyện hậu Đồng Tâm trong bóng đêm & rắn rết (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Les Miz nghe chăng tiếng hát (Something Anything) - Ian Bùi
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Câu hỏi thi bằng viết (An Toàn Giao Thông)
  • Cờ đảng (Chuyện Khó Tin Có Thật)
  • Tết lào (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Thay đổi (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments