Dang dở

Gió bay từ muôn phía. Tới đây ngập hồn anh. Rồi tình lên chơi vơi. Thuyền anh một lá ra khơi. Về em phong kín mây trời. Ðêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai. Mộng nữa cũng là không. Ta quen nhau mùa thu. Ta thương nhau mùa đông. Ta yêu nhau mùa xuân. Ðể rồi tàn theo mùa xuân. Người về lặng lẽ sao đành…”

Giai điệu thiết tha của “Tà Áo Xanh,” cũng chính là cung khúc vô biên của “Dang Dở” vang lên trong trí tưởng, khi tôi ngồi giữa thời gian, một thời gian được mệnh danh là ngõ hẹp của tâm tư, là ngõ rộng của cuộc đời, và là chiều thứ tư của vũ trụ. Chỉ là giai điệu thôi, nhưng âm hưởng độc huyền của khúc hát

“Ta quen nhau mùa thu

Ta thương nhau mùa đông

Ta yêu nhau mùa xuân

Ðể rồi tàn theo mùa xuân

Người về lặng lẽ sao đành”

Ðã khiến cõi người ta hiểu rất rõ thế nào là người gần để ly biệt, thế nào là ra đi hay trở về cũng không đành. Ca từ của “Tà Áo Xanh-Dang Dở,” xui giục lòng tôi nhớ khúc tâm ca của Thiền Sư Tuệ Sỹ:

Ðôi mắt ướt tuổi vàng trên khung trời hội cũ

Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang

Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ

Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn. Ðể cảm nhận “Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở. Ðỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan. Cười với nắng một ngày sao chóng thế. Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng.” Cũng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu mà một ngày sao chóng thế. Cũng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, mà mùa đông với mùa hạ liên tiếp đến, vẫn cứ phải hỏi lòng buồn chăng. Hình như bất cứ ai trên cõi đời này, cuối cùng vẫn không bằng lòng với những gì họ đã thực hiện, những gì họ đã thành công, những gì họ đã có và đã nắm bắt được.Vậy thì phải chăng dang dở là vấn nạn, khi ai đó nhận thức và ý thức về thân phận cùng khốn của kiếp người. “Trăm năm còn có gì đâu. Chẳng qua một đám cỏ khâu xanh rì.” Nguyễn Gia Thiều đã nói như vậy. Ðặng Trần Côn-Ðoàn Thị Ðiểm cũng nói như vậy, khi minh họa bằng những hình ảnh khác: Non Kỳ quạnh quẽ trăng treo. Bến Phì gió thổi đìu hiu mấy gò. Nguyễn Du không ngoại lệ, đã từng thở than: “Sè sè nấm đất bên đàng. Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.”

Có nghĩa là những người đã cống hiến rất nhiều, vẫn cảm nhận nguyên khối dở dang. Những dang dở quen thuộc nhất nhưng cũng khiến cõi người ta bi lụy nhất, đó là sự dang dở giữa người ra đi và người còn ở lại, đó là sự dang dở của những người tài hoa lỡ vận. Tâm hồn càng lớn, tài năng càng cao, ý nguyện càng nhiều. Thế nên làm sao lại chẳng dang dở. Bao nhiêu biểu hiện tiếc thương mến mộ giữa người đi và người ở, giữa người sống và người chết, giữa tài hoa và nghịch cảnh, là bấy nhiêu sự níu kéo bất lực, bấy nhiêu mối giao tình, bấy nhiêu ước mơ đã chùng xuống, đã kết thúc, đã phải đứng trước bước đường cùng. Sự dang dở này có thể là một phương trình chứa đầy ẩn số, có thể là một phương trình vô nghiệm. Ngày lại qua ngày, đời sống dư đầy những con số chưa biết sẽ kết thúc như thế nào. Phải chăng chính vì thế, bây giờ cũng giống thuở xưa, từng giòng người, từng thế hệ mải miết thinh lặng kiên định đi tìm kết quả của một phương trình có nhiều ẩn số, của một phương trình vô nghiệm, cho dẫu không nhiều hy vọng. Từ đó, dang dở bỗng dưng cách điệu, bỗng dưng trở thành những điều thân quen, đáng trân quý. Mặc dù sự thân quen đáng trân quý của dang dở có khác thường, có khập khiễng, bởi vì ngăn sông cách núi, bởi vì tình cảnh trái ngang, bởi vì âm dương cách biệt. Trên cao lộng gió, giữa rừng thông ngàn năm ngời xanh, những người trưởng thành từ nhiều cảnh ngộ dang dở, chừng như đã dứt bỏ được những tỵ hiềm, ích kỷ, căm hận, oán thù, để tâm linh tương thông giữa trời cao đất rộng.

Lên đường là tiếng gọi định mệnh của dang dở. Hình như bất cứ ai sống trên cõi đời này, cũng đều khởi đi từ một hành trình dang dở thật lâu dài, giữa đêm đen vô tận. Hành trình dang dở này không chỉ cần một đôi chân rắn chắc, bền bỉ, không mỏi mệt, lụi tàn; mà còn cần một điều gì đó khác thường của định mệnh. Há chẳng phải suốt chiều dài lịch sử nhân loại, cõi người ta đã nhận lãnh sứ mệnh đi trên cuộc hành trình tìm kiếm định mệnh dang dở hay sao? Ðịnh mệnh dang dở này khởi từ thần quyền của Tạo Hóa, hay từ một bàn tay đầy uy lực nào đó trong giòng thế sự mênh mông? Cho dẫu bắt đầu từ căn nguyên cội rễ nào, phải chăng Alpha vẫn là khởi đầu của cuộc hành trình lên đường theo tiếng gọi định mệnh của dang dở, và Omega chính là cùng đích của sự dở dang. Phải chăng “từ núi lạnh đến biển im muôn thuở. Ðỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan.” Nên “đôi mắt ướt tuổi vàng trên khung trời hội cũ.” Nên “áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang.” Nên Ðoàn Chuẩn-Từ Linh đã hát:“Có màu nào không phai. Như màu xanh ái ân.” Cho dẫu là như thế, cho dẫu “mộng nữa cũng là không,” thì “người về lặng lẽ sao đành.”

Con đường dang dở lâm ly. Ai qua bến khác hồ nghi kiếp người.

HV – 10:30am Thứ Bảy ngày 18 tháng 06 năm 2016

------------------------------------------

Những bài trên báo Trẻ phát hành Thứ Tư ngày 15 tháng 2 năm 2017

(xin lấy báo tại các thân chủ đăng trên báo Trẻ)

  • Lực sĩ tắm hơi (Thể Thao) - Trần Trí Dũng
  • Chọn vợ hiền (Truyện Ngắn) - Ng. T. Thanh Dương
  • Pháp quyền trong xã hội dân chủ (Kiến Thức Trẻ) - Đinh Yên Thảo
  • Phóng thích hay thích phóng (Duyên Sài Gòn) - Du Uyên
  • Hoa Kỳ & trục Đông Á (Ghi Nhận Trong Tuần) - Vũ Hiến
  • Văn hóa ứng xử ở Nhật (Giao Tiếp) - Minh Hải
  • An sinh xã hội (Đời Sống) - Angie Hồ Quang
  • Những mẩu chuyện tình yêu cho mùa Valentine (Bên Tách Cà Phê) - Tim Nguyễn
  • Vệ sinh về giấc ngủ (Chuyện Trò Thấy Thuốc) - Nguyễn Ý Đức
  • Chuyện 3 bà (Bên Lề Chính Trường) - Si Nguyên
  • Chuyện mấy cái vỏ chai (Thế Giới Của Dế Mèn) - Trần Lý Lê
  • Thơ Võ Quốc Linh (Thơ) - Thận Nhiên
  • Những người rừng huyền thoại (Tùy Bút) - Sean Bảo
  • Cá ngừ kho khóm (Hương Vị Quê Nhà) - Tạ Phong Tần
  • Luật mới năm 2017 và những tội có thể bị trục xuất (Di Trú) - Lê Minh Hải
  • Xi-nê Sài Gòn (Tạp Ghi) - Trang Nguyên
  • Giữ gìn đá Marble (Bạn Có Biết) - Hoàng Hương
  • Cúc vàng (Những Bông Hoa Cuộc Sống) - Như Sao
  • Cánh cửa gỗ bị phai màu (Bạn Có Biết) - Xe-Ba-Gác Handyman
  • Khám sức khỏe tổng quát thường niên gồm có những gì ? (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Ta đi phó hội (Facebook Có Gì Ngộ) - Daniel Văn
  • Làm đẹp da với mật ong (Trang Phụ Nữ) - Sông Hương
  • Valentine (Để Gió Cuốn Đi) - Hải Vân
  • Về việc “Xin giúp đỡ Phu nhân cố Chuẩn tướng Lê Văn Hưng” (Mục Đặc Biệt) - Trẻ
  • Tuổi 40+ (Thời Trang) - Điệu Cô Nương
  • Huntsvill "thủ đô" của án tử hình (Phóng Sự) - Ngọc Linh
  • Bốn truyện cực ngắn của Marco Denevi (Truyện Ngắn) - Phan Quỳnh Trâm
  • Nói “I love you” Không dễ! (Góc Hoàng Hoa) - Hoàng Hoa Anh Thư
  • Ung thư thực quản và dạ dày (Sản Phẩm Mới) - Bảo Sơn
  • Cần biết cho mùa thuế 2017 (Bạn Có Biết) - Quỳnh Như
  • Triển lãm kỹ thuật phim hoạt họa (Phóng Sự) - Andy Nguyen
  • Google Home và Amazon Echo (Ứng Dụng Thường Ngày) - P324530
  • Vườn treo (Cái Nhà Của Ta) - Thiên Hương
  • Moonlight (Thế Giới Điện Ảnh) - Song Chi
  • GIỚI thiệu TÙY BÚT VÕ PHIẾN: Trưa nào cũng bay (Tài Liệu Văn Học) - Nguyễn & Bạn Hữu
  • Năm Dậu, chuyện Gà (Kiến Thức Phổ Thông) - Phượng Nghi
  • Chiếc ghế (Truyện Ngắn) - Hoshi Shinichi
  • Chó cứu chủ (Thế Giới Quanh Ta) - Dương Hùng
  • Chụp tĩnh vật ở nhà (Góc Nhiếp Ảnh) - Andy Nguyễn
  • Jeju có gì lạ (Phóng Sự) - Linh Uyên
  • Tháng giêng thơm trong tóc (Thơ) - Trần Mộng Tú
  • Háo danh! (Phiếm) - Đoàn Xuân Thu
  • Ba o hà tĩnh (Sổ Tay Thường Dân) - Tưởng Năng Tiến
  • Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp (Trong Hầm Rượu) - Trần Vũ
  • IQ của một số Tổng Thống Mỹ (Bạn Có Biết) - Mai Hoàng
  • Yêu anh (Thơ) - Thủy Ngọc
  • Tình chàng ý thiếp (Đời Sống) - Ngân Bình
  • Đại nhạc hội “cám ơn anh người thương binh vnch” kỳ xi (Chuyện Đời Thường) - Huy Phuong
  • Con tin (Chuyện Vụ Án )
  • Tin thể thao (Thể Thao)
  • Dấu hiệu giao thông (An Toàn Giao Thông)
  • Thế giới qua ống kính (Thế Giới)
  • Mỗi tuần 1 con số (Thế Giới)
  • Sàn nhà ba chiều (Vui Lạ Khắp Nơi)
  • Mỗi năm một lần (Chuyện Khó Tin Nhưng Có Thật)
  • Lời thật (Câu Lạc Bộ Tiếu Lâm)
Facebook Comments
SHARE