Con quên..

Con thường buồn vì một chàng trai

Mà ít khi quan tâm đến những sợi sương mai trên mái đầu của mẹ

Con thường khóc sụt sùi khi mất đi chàng trai trẻ

Mà quên rằng mắt mẹ đã mờ dần theo dấu vết thời gian.

Con dại khờ khi chỉ nghĩ cho con.

Mà quên mất khi con đau mẹ cũng buồn nhiều lắm

Con thường bỏ ngoài tai những lời mẹ dặn

Mà lại nhớ như in những sở thích của một người.

Con vẫn lo không biết người ta đang khóc hay cười

Mà dửng dưng không gửi một lời quan tâm đến mẹ

Con lo âu khi thấy người ta thở dài khe khẽ

Mà quên mất mẹ đã bao lần lặng lẽ khóc vì con.

Con cuống cả lên khi người ta dỗi dỗi hờn hờn

Mà quên mất mẹ đã vì con nuốt tủi hờn, khó nhọc

Con có thể vì một người ra đi mà đớn đau, khóc lóc

Nhưng lại quên mẹ đã mất bao ngày khổ cực nuôi con.

Stam

File0155250

Đinh Cường

 

 

Ngày xưa có mẹ

Khi con biết đòi ăn

Mẹ là người mớm con muỗng cháo

Khi con đòi ngủ

Mẹ là người thức hát ru con

Bầu trời trong mắt con

Ngày một xanh hơn

Là khi tóc mẹ

Ngày thêm sợi bạc

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất

Như cuộc đời không thể thiếu trong con

Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn

Người mong con mỏi mòn

Vẫn không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé

Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên

Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng

Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ

Ðến lúc trưởng thành

Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ có nghĩa là bắt đầu

Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

Mẹ có nghĩa là duy nhất

Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng

Mẹ không sống đủ trăm năm

Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ có nghĩa là ánh sáng

Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim

Mẹ có nghĩa là mãi mãi

Là cho đi không đòi lại bao giờ

Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc

Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con

Là khi mẹ không còn

Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

Cổ tích thường khi bắt đầu

Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa

Nhưng cổ tích con

Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ.

Thanh Nguyên

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY