Có ghép chữ nhẹ nhàng thơ cũng quặn mình đau

(Là tại mẹ đến bây giờ thì nông nỗi)

Có ghép chữ nhẹ nhàng thơ cũng quặn mình đau

Mẹ biết ru con lời ru nào về sông dài biển lớn

Về núi cao rừng xanh phố yên bình mỗi sớm

Về cái chốn trồng người cho con níu tương lai

Mẹ không dám vẽ cho con bức tranh của ngày mai

Bằng cây bút gãy và những lọ màu loang lổ

Cành cây trơ, chim làm sao xây tổ

Biển mẹ ốm đau, con cá giãy loang bờ

Có những ngày run rẩy, mẹ không viết nổi một câu thơ

Ðường chở con đến trường bàng hoàng nhìn dòng xe va quẹt

Mẹ sợ hãi giữa ranh giới sự sống và cái chết

Khi một chút vội vàng cũng làm thương tổn đời nhau

Mẹ ngậm ngùi ru con bằng hò lý ca dao

Mong giấc ngủ con được ngon lành trong bình yên xưa cũ

Rồi trằn trọc xót xa, sợ mùa bão lũ

Sợ cả nắng hạn khô cằn làm con mẹ thiếu ngày vui

Mẹ biết làm thế nào để cho chỗ con chơi

Dù nơi hẻm con hay công viên phố rộng

Không có kẻ ác đến gần gây ác mộng

Con chim sẻ ngoan bình thản đến vui đùa

Mẹ biết nấu món gì ngon từ con cá con cua

Miếng thịt bó rau cho con ăn mà tin rằng con mau lớn

Con không ốm đau, con thông minh, con chạy giỡn

Con bình yên cho đến ngày mẹ sức cạn hơi mòn

Mẹ nông nỗi đến bây giờ, chưa biết làm gì tốt cho con

Dỗ giấc muộn, mơ sông dài biển lớn

Thơ viết cho con nửa chừng, tứ vần đều bất ổn

Bởi có ghép chữ nhẹ nhàng, thơ cũng quặn mình đau!

wp_wp-content_uploads_2016_04_tranh-dinh-cuong3
Đinh Cường

DTDT – 17. 05. 2016

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY