Cô bé đi vớt mặt trời

Trẻ thơ có nhiều ước mơ và mộng tưởng trong sáng. Chẳng hạn mơ vào rừng tìm ngọn lá thuốc về cho con mèo ốm. Mơ gặp Thạch Sanh. Mơ lên cung trăng làm bạn với chàng cuội già. Nhưng chỉ mơ để mà mơ thôi chứ không dấn thân thực hiện như cô bé trong mẩu chuyện sau đây.

Từ hồi bé, bé lắm, lúc chưa đi học nữa kia, mỗi buổi chiều em đều thơ thẩn trước nhà, không để làm gì cả, chỉ để ngắm mặt trời cháy đỏ và rớt xuống phía Tây. Lúc đó, ngày nào như ngày nấy, sẽ có những hồi chuông nhà thờ gióng giả đổ. Em có cảm giác tiếng chuông đưa tiễn cho linh hồn của mặt trời sang bên kia thế giới, bên kia quả đất. Những lúc ấy thời gian trôi chậm lắm, và em ngồi giữa đám cỏ may trước nhà cho đến khi bóng tối phủ đầy. Em yêu mặt trời, mặt trăng, và mây lắm. Bất cứ hình dạng nào thay đổi ở trên trời cũng làm em đầy cảm xúc. Thế là có một hôm, em tưởng tượng ra một chuyến viễn du. Em sẽ đi cứu mặt trời. Không thể để mặt trời rớt được. Vì em nghĩ nếu một ngày nào đó mặt trời sẽ cháy rụi, sẽ rớt luôn, lặn mãi mãi không còn mọc nữa. Hình ảnh đó làm em sợ và em nghĩ em sẽ lên đường đi cứu thế gian, em sẽ vớt mặt trời và để nó ở vị trí sắp lặn như thế mãi mãi. Ôi chao, thế gian này sẽ đẹp biết bao.

co be di voi mat troi

Đinh Cường

Thế là em chuẩn bị một túi đệm (ăn cắp túi đệm của Mẹ), hốt hết mấy bộ quần áo, leo lên mái nhà lấy cơm khô mẹ phơi dồn hết vô bị. Nhớ trong sách vẽ mấy anh chàng hành hiệp giang hồ đều có cái xỏ hành trang ngang một nhánh cây, em cũng lượm một nhành tre y như vậy và lên đường. Em nghĩ, đường chân trời xa lắm. Có thể em sẽ không có dịp quay về, không có dịp gặp mẹ nữa. Đường chân trời xa gì thì cũng phải có đích chứ, đi hoài, đi suốt đời rồi cũng sẽ gặp thôi. Và em yên trí như thế.

Em đi trên con đường mình theo mẹ đi chợ mỗi ngày, nhưng thông thường tới chợ là ngừng. Tới chợ là quay về. Đi ngang qua chợ rồi tự nhiên em thấy sợ, cảnh lạ lắm. Hai bên là những vườn lài, hoa lài mùa hè thơm ngát, nhưng hai bên đường trời tối âm u. Vườn lài rộng và dài lắm. Nghe mẹ nói VC thường về trốn trong đây làm lính kiếm cũng không ra. Nhưng em lấy hết can đảm để đi, qua đêm tới sáng sẽ không sợ nữa. Chưa tới sáng thì trăng non đã nhú. Mặt trăng từ từ lên cao, chưa tới đỉnh đầu mà ánh vàng đã đổ tràn như tưới khắp thế gian. Trăng đẹp quá, ánh sáng lung linh rung động lòng người. Và em chìm ngập trong cái cảm giác bàng hoàng trong ánh trăng đêm đó. Cuối cùng, em quyết định quay về. Em ngộ ra, mặt trời tắt là để chờ trăng lên.

Trong lúc em quảy cái túi, đứng giữa đường ngắm trăng thì chị em chạy xe tới. Chị nói, mày đi đâu làm cả nhà tung ra đi kiếm khắp nơi. Em nói dối, em đi lạc. Khi về đến nhà, mẹ lục túi đệm ra thấy quần áo, cơm khô mắng em một trận về tội bỏ nhà ra đi. Mẹ nói, sáng mai sẽ trị tội.

May quá, sáng hôm sau, mẹ bận bịu với chuyện cơm áo gạo tiền mà quên phứt. Còn em, từ hôm đó bắt đầu lóng ngóng chờ một buổi trăng lên.

Cô bé trong truyện sau trở thành nhà văn Nguyễn Thị Thảo An. Mơ mộng ngày ấy đã trở thành hiện thực. Trong những truyện cô viết, như Đỉnh Trời Tròn, Những Dòng Sông Không Chảy, Đường Ra Khỏi Basra, Lửa Bạc…, ta thấy cô quả đã vớt được mặt trời, mặt trăng.

TN

 

SHARE

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY